Chương 17: Thanh Dao Chi Tử

Sau khi vận hành chân khí được một ngày một đêm, Lục Mộng Thần rốt cuộc cũng khôi phục được chân nguyên.

Hai người liền không trì hoãn nữa, lập tức ngự kiếm nhắm hướng Phong Thần Tông bay đi. Đang trong lúc phi hành trên không, đột nhiên từ phía trước xuất hiện bốn đạo hắc vụ, rồi một tiếng hừ lạnh truyền đến: “Hai tên tiểu oa nhi kia, còn muốn chạy đâu? Chúng ta đã sớm chờ các ngươi trên đường trở về Phong Thần Tông từ rất lâu rồi. Hãy bó tay chịu trói, rồi giao ra Bích Hải Triều Thanh tiêu, như vậy chúng ta sẽ tha cho hai cái mạng nhỏ của các ngươi.”

Hắc vụ tan đi, để lộ ra đám người chặn đường chính là Kim Ngân Đồng Thiết tứ đại ma thánh. Thì ra bốn người này sau khi bị thương, liền đi tìm một chỗ yên tĩnh để một mặt dưỡng thương, một mặt phái môn nhân đi khắp nơi tìm kiếm nơi hạ lạc của Dương Thanh Dao và Lục Mộng Thần. Sau đó thì phục sẵn ở trên đường trở về Phong Thần Tông mà chờ bọn họ.

Thanh Bích Hải Triều Thanh tiêu này là do Ma môn tông chủ hạ lệnh bằng mọi giá nhất định phải chiếm lấy. Nếu như tứ đại ma thánh không thể hoàn thành nhiệm vụ, thì khi họ trở về sẽ bị trừng phạt nặng.

Dương Thanh Dao trong lòng thầm hô không ổn, trước bị phục kích tại Hương Phong cốc, sau là Bạch Ngọc Tà truy đuổi gắt gao. Giờ lại gặp phải Ma môn tứ thánh hung tàn, xem ra hôm nay thật là tiêu rồi, biết phải làm sao đây? Trong lòng Dương Thanh Dao gấp rút suy nghĩ để tìm ra phương án giải quyết.

Lục Mộng Thần chính mắt nhìn thấy sự lợi hại của tứ đại ma môn, hắn tự biết không địch lại bọn họ. Trong lòng vừa suy tính, muốn gọi Long nhi và Tiểu ngư xuất hiện để trợ giúp hắn, nhưng gọi liền mấy tiếng mà vẫn như đá chìm đáy biển, không có lấy một hồi âm nào. Lúc này hắn bắt đầu cảm thấy rất lo lắng.

Kim Ma ma tôn nhe răng cười: “Nữ oa nhi, tu vi của ngươi bất quá chỉ là đang ở vào thời kỳ hậu Ngưng Thần, nếu muốn chống cự với mấy lão gia hỏa chúng ta, có lẽ còn phải chờ thêm mấy trăm năm nữa. Còn tên tiểu tử bên cạnh ngươi kia, tài năng bất quá chỉ là ở trong Triều Nguyên kỳ, còn thua chúng ta xa lắm. Thế nào, ngươi định giao ra Bích Hải Triều Thanh tiêu hay là phải đợi chúng ta đích thân động thủ đây?”

Tam đại ma tôn khác cũng lớn tiếng cười ha hả, dáng vẻ cực kỳ đắc ý, trông giống như là chiếc ngọc tiêu kia đã nắm trong tay chúng rồi vậy.

Đột nhiên trong đầu Dương Thanh Dao nảy ra một kế.

Nàng giơ Bích Hải Triều Thanh tiêu cười nói: “Tu vi của các bị tiền bố, vãn bối vạn phần bội phục. Tiền bối cần ngọc tiêu này, vãn bối tất nhiên là phải dâng nộp. Tuy nhiên, chúng vãn bối thập phần ngưỡng mộ phong thái của chư vị tiền bối, cho nên muốn cùng chư vị trao đổi vài chiêu. Nếu như chư vị tiền bối thắng, vãn bối sẽ can tâm tình nguyện giao ngọn tiêu này ra, chẳng hay ý của tứ vị tiền bối thế nào?”

Tứ đại ma tôn sửng sốt, nếu không đáp ứng thì với thân phận và mặt mũi của mình sẽ phải ăn nói thế nào? Còn nếu đáp ứng, thì đây chắc là quỷ kế của nha đầu kia rồi. Bốn lão cẩn thận tra xét tu vi của hai người một lần nữa, thấy quả thật là rất thấp, bên phía bọn họ có thể tùy tiện phái ra một người để ứng chiến thì vẫn có thể chiến thắng, xét cho cùng thì bọn họ cũng không có gì đáng để cho hai tên tiểu bối này lừa gạt. Tứ đại ma tôn thoáng trao đổi ánh mắt với nhau, rồi Kim Ma ma tôn ngạo nghễ đứng đó, cười lạnh nói: “Nha đầu, một mình lão phu sẽ đối kháng với hai tên tiểu mao hài miệng còn hôi sữa các ngươi.”