Chương 17 – Theo gió lặng vào đêm

Dục Chu cố đòi tiễn Tư Dao về tận nhà, chỗ anh ở cách hồ Chiêu Dương cũng không xa, không có gì quá phiền phức.

Ngay khi xe vừa mới chạy Tư Dao đã cảm thấy có gì đó khác thường.

Cảm giác này đã từng xuất hiện mấy lần. Đêm cô đi dạo với Lâm Nhuận, rõ ràng giác quan thứ sáu mách bảo cô có một đôi mắt đang ngầm theo dõi trong bóng tối.

Cô lấy chìa khóa ra mở cửa, ánh đèn trước cửa quá yếu, mấy lần không tra được chìa khóa vào ổ. Cô cảm thấy sống lưng lành lạnh vì bị đôi mắt nào đó theo dõi, bèn bất thình lình quay người lại thì chẳng nhìn thấy một ai.

Ánh mắt của Tư Dao không thể xuyên thấu bóng đêm.

Hay tại mình yếu bóng vía?

Rốt cuộc cũng mở được cửa, Tư Dao vội bước vào ngay, đóng chặt ba tầng cửa bảo vệ, bật đèn rồi đi lên gác.

Mở toang cửa sỏ, bên ngoài tối om, đôi mắt ấy có di chuyển lên đây không?

Con mèo Linda cũng nhảy lên cửa sổ, cùng chủ nhân nhìn vào bóng đêm, kêu lên một tiếng dài hào hứng.

-Linda, hãy cho ta biết, mi có nhìn thấy gì không?

Linda có vẻ như nghe hiểu, lại nhìn vào bóng đêm một lúc, rồi như mất hứng quay mình nhảy xuống. Nó biết chủ nhân sắp tắt đèn đi ngủ, bèn xuống nhà dứoi đi chơi.

Mở máy tính ra, Tư Dao chợt nhớ mình chưa cảm ơn hai người tốt bụng đã góp ý kiến.

Yêu Yêu: Cảm ơn anh. May mà có lời khuyên của anh, tôi đã về quê người bạn ấy, viếng mộ co ấy, thu hoạch được rất nhiều.

Hoàng Dược Sư: Ơn trời là bạn đã trở về.

Không biết tại sao, mấy ngày không nhận đựoc tin của bạn, tôi có cảm giác bạn gặp nguy hiểm.

Yêu Yêu: Lạ nhỉ, anh là Hoàng Dưuợc Sư, mà cũng có lúc “không biết” à?

Hoàng Dược Sư: Tôi là phiên bản.

Yêu Yêu: Nếu như ngay anh cũng không thể nói rõ, thì hơi kỳ lạ, tại có cảm giác nguy hiểm? Anh đang ở đâu?

Hoàng Dược Sư: Có lẽ là một nơi rất xa chỗ bạn.

Yêu Yêu: Đảo Hoa Đào?

Hoàng Dược Sư: Còn xa hơn thế nữa.

Yêu Yêu: Anh không muốn nói cũng được, dù là không biết, tôi vẫn ngủ ngon.

Hoàng Dược Sư: Thật không?

Yêu Yêu: Sigh, nếu như cô ấy không đến.

Tôi cảm thấy đã kết nối được với cô ấy rồi, ở trong nghĩa trang, thậm chí tôi còn nghe thấy tiếng cô ấy khóc, chắc cô ấy có thể buông tha tôi.

Hoàng Dược Sư: Ít ra thì cô ấy cũng không gửi QQ cho bạn nữa

(Tư Dao nhìn lên tên Kiều Kiều trong danh sách bạn bè, cô thở phào)

Yêu Yêu: Đúng, không gửi nữa, tôi tìn rằng đã hiểu thêm một chút về cái chết của cô ấy, có lẽ cô ấy sẽ buông tha tôi.

Hoàng Dược Sư: Nếu thực sự như vậy thì tốt quá. Phải đi làm rồi đây. 88 (bye bye)

Yêu Yêu: Làm đêm à?

Hoàng Dược Sư: Không, ở đây đang rực nắng.

Anh chàng Hoàng Đựoc Sư đó nói xong, lập tức thoát khỏi mạng. Tư Dao nghĩ một lúc về chữ “rực nắng”: phải chăng anh ta ở nước ngoài? Người này thật là bí hiểm, dường như rất chú ý giữ kín vè bản thân, cũng rất tôn trọng sự riêng tư của mình, chưa từng hỏi gì thêm.

Cô lại gửi tin cho “Con cóc lõi đời”, cảm ơn về gợi ý của anh ta, nhưng cô không nói mình đã nhìn thấy gì, nghe thấy gì trong nhà thờ.

Những việc xảy ra trong nhà thời, liệu có phải lại là ảo giác? Hay đúng là linh hồn của Kiều Kiều?

Tại sao đến hôm nay vẫn chưa hề thấy ảo ảnh về Viên Thuyên? Căn cứ vào sự phân tích của Dục Chu, Viên Thuyên lúc sống đã nghi ngờ về cái chết của Kiều Kiều, thậm chí nghi ngờ cả mình, nên trước khi chết mới gửi bức ảnh Tân Thường Cốc đến đây. Còn quả cầu pha lê nữa ,không chỉ là một dự báo cho tương lai, phải chăng cũng còn có ngụ ý gì đó?