Chương 17 – Thứ tư, ngày 13 tháng 7: Nắng chuyển nhiều mây

Lúc sáng sớm, tôi đã mơ ở bên cạnh anh.

Trong mơ, anh ôm lấy tôi từ đằng sau, tôi ngủ một cách an lành như cây xương rồng.

Anh khẽ nói bên tai tôi, “Tiểu Tiên, Tiểu Tiên, dậy thôi”.

Tôi vừa vùi đầu vào gối, vừa giơ năm ngón tay ra, “Năm phút, em ngủ thêm năm phút”.

Anh lấy chiếc gối ra, khẽ bảo: “Nhưng tàu hoả không thể chờ em thêm năm phút”.

Tôi kiên quyết cứ như thể cuộc đời ngủ thiếu năm phút này sẽ trở nên không hoàn chỉnh. Tôi cố gắng túm gối, “Đi ra, đi ra! Em không lên được chuyến tàu này thì em đi chuyến sau!”.

Trên trần nhà treo một chiếc quạt loại cũ, nó chầm chậm lắc lư, mang theo từng chùm bóng mờ, anh lên tiếng, “Tiểu Tiên, vậy anh đi trước đây”.

Tôi mơ mơ hồ hồ nói, “Anh đi trước, đi trước đi, em gặp anh ở sân ga”.

“Bao nhiêu người như vậy, em chưa chắc sẽ gặp được anh”.

“Đừng nói chuyện với em nữa, được không?”. Tôi mất bình tĩnh ngắt lời anh, “Không gặp thì ai nấy tự về nhà”.

Anh khẽ buông đôi tay đang ôm tôi, xuống giường.

Tôi liền cảm thấy sau lưng chợt lạnh.

Anh mặc xong quần áo, mở cửa, sau đó dừng lại vài giây, trong vài giây đó, tôi có thể cảm nhận được ánh mắt anh đặt trên lưng mình.

Anh nói, “Tiểu Tiên, em sẽ hối hận vì năm phút này đấy”.

Vẫn bị uy hiếp bởi cơn buồn ngủ, tôi còn cứng miệng, “Anh nhanh đi đi, cuộc đời này của em có rất nhiều, rất nhiều năm phút”.

Anh nhẹ nhàng khép cửa, rời đi.

Cảm giác lạnh lẽo phía sau lưng lan ra, đột nhiên tôi tỉnh ngủ, tôi muốn lập tức bật dậy, nhảy khỏi giường, mở cửa rồi nói với anh, đợi em với.

Chính trong lúc đấu tranh như vậy, tôi tỉnh giấc khỏi cơn mơ, giống như trong mơ, căn phòng chỉ còn mình tôi, nhưng hơi khác ở chỗ, trong căn phòng này, từ đầu đến cuối chỉ có một mình tôi.

Tuy là mơ song khi tỉnh dậy, tôi vẫn hối hận khôn nguôi về cơn buồn ngủ năm phút ấy. Nếu có thể tỉnh dậy đi cùng anh, giấc mơ đó có thể kéo dài hơn không, tính khả thi giữa tôi và anh có thể nhiều hơn một chút không, cho dù là mơ cũng khiến tôi hy vọng như vậy.

Từ lúc học đại học đến khi đi làm, thường đều là anh gọi tôi dậy, cơn buồn ngủ của tôi quá mạnh, có lúc cơn giận vì phải ra khỏi giường có thể kích động người và thần giận dữ. Nhưng anh đều âm thầm tha thứ, sau khi tỉnh dậy, không phải tôi không áy náy song luôn chỉ nói: “Lúc em buồn ngủ, tiêu chuẩn đạo đức cũng không giống khi tỉnh, vì vậy đơn giản đừng chọc em”.

Tình cảm của chúng tôi thực ra rất tốt cho nên mới khiến tôi luôn xoắn bện trong suy nghĩ mong mỏi nhung nhớ, nếu ngay từ khi bắt đầu chính là tuỳ tiện vui chơi qua đường thì giây phút chia tay ấy nhất định còn không khiến người ta lưu luyến nhiều như lúc hết một bộ phim.

Tôi thở dài, nhảy xuống giường, đánh răng, rửa mặt, thay quần áo sau đó đi làm.

Về phương diện giết thời gian, tôi đang dần dần đạt tới trình độ của chuyên gia. Sau khi tiếp tục qua cửa ải Zuma, tôi lại khám phá ra trò chơi làm phấn chấn tinh thần lúc nhàn rỗi có tên là “World of goo”, nhạc nền rất hùng tráng, rất đặc sắc, nhiệm vụ của tôi là xếp đống quả cầu rẻ tiền, vô tổ chức ra phía dưới ống khói, sau đó ra sức thổi bay chúng vào ống khói, thổi ra dòng nước màu đen.

Mỗi lần mấy quả cầu màu đen bị tôi xếp cho đung đưa trái phải sắp rơi xuống, tôi đều cảm thấy những thứ sắp rơi xuống đó dường như chính là mối quan hệ giữa người với người của tôi.