Chương 17 – Tiệc rượu

Hai mắt cô lập tức rũ xuống, Triệu Hi Thành nhíu mày, sao tâm tình đột nhiên chuyển xấu đi vậy?

Triệu Hi Thành ôm eo cô chặt hơn, hỏi:

– Sao thế, có chuyện gì à?

Chu Thiến vội lắc đầu, việc này làm sao có thể cho anh biết, cô miễn cưỡng lấy tinh thần nói:

– Không sao, không xảy ra chuyện gì cả.

Cô ấy nhất định có việc gạt anh. Triệu Hi Thành không khỏi tức giận, cô chưa từng mở lòng với anh. Vừa nghĩ đến vẻ mặt xa cách với anh, anh liền bốc hỏa. Anh buông tay, bỏ lại cô, một mình đi ra cửa lớn.

Chu Thiến nhìn bóng dáng của anh, hung hăng trừng mắt một cái. Cầm thú này, trở mặt hơn trở bàn tay. Hừ! Nể tình 10 vạn tệ, tôi nhịn anh. Sau đó cô cũng đi theo Triệu Hi Thành ra ngoài

Ngoài cửa, Triệu Hi Thành đã ngồi trên xe chờ cô. Hôm nay anh không tự lái xe, Chu Thiến nhìn nhìn, lái xe chính là người đã đưa cô về nhà mẹ đẻ

Lái xe mở cửa cho cô, cô mỉm cười cảm ơn rồi ngồi lên.

Triệu Hi Thành cũng chẳng nhìn cô lấy một lần, xị mặt ra. Chờ cô ngồi xuống, anh mới lạnh lùng mở miệng:

– Tiệc rượu đêm nay rất quan trọng, giám đốc khu vực Châu Á của công ty Hoa Thái đến dự, đó là đối tượng công ty muốn hợp tác, cho nên…

Anh nhìn cô, con mắt đen láy tỏa ra ánh sáng lạnh:

– Cho nên tốt nhất cô đừng có bảy vẻ mặt buồn bã rủ rũ đó nữa, làm mất mặt Triệu thị.

Chu Thiến cũng hơi giận. Thái độ gì thế? Không muốn nhìn cô thì bảo cô đi làm gì. Nhưng cô cũng không dám nói những lời này. Chu Thiến nhìn anh, vẻ mặt đột nhiên tươi cười cực kì dối trá, ánh mắt mị mị thành đường chỉ, khóe miệng kéo đến tận mang tai nói:

– Anh yên tâm, tối nay lúc nào tôi cũng thế này cho anh nở mặt

Triệu Hi Thành như đột nhiên bị người dùng phép định thân làm đông cứng người, kinh ngạc nhìn cô. Khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra vẻ cổ quái, như đang cố gắng khắc chế điều gì đó.

Triệu Hi Thành quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó dùng tay che miệng lại, đáy lòng cười lớn, nửa ngày cũng vẫn buồn cười. Cô gái này, cô ấy nghĩ cô đi để làm vợ xấu của anh sao? Xấu muốn chết… Khóe miệng anh tươi cười không ngừng được. Không hiểu vì sao, hình tượng trầm ổn bao nhiêu năm qua suýt nữa bị hủy vì cô.

Chu Thiến thấy anh vẫn nhìn ngoài cửa sổ không thèm nhìn cô, nghĩ chắc lại chọc giận anh nên thầm khinh bỉ lòng dạ Triệu Hi Thành hẹp hòi, cũng không để ý đến anh, ngược lại hỏi lái xe:

– Anh lái xe, năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi!

Một câu này lại làm mặt Triệu Hi Thành co giật

Bên tai anh là tiếng cô và lái xe tào lao:

– Anh Vương, anh lái xe giỏi thật, cảm giác như ngồi một chỗ vậy

– Anh Vương đã kết hôn chưa

– Ôi, không nhìn ra được anh đã có con lớn thế đâu, nhìn anh trông cũng chỉ khoảng 30 tuổi thôi… Cái gì? 40! Thật nhìn không ra, vợ anh chăm anh thế nào vậy?

Mới đầu, lái xe Vương còn nhìn sắc mặt Triệu Hi Thành qua gương chiếu hậu sau thấy anh không có phản ứng thì dần dần lớn mật, cùng Chu Thiến tán gẫu đôi câu. Dù sao cũng đang lái xe, cũng chẳng ảnh hưởng gì

Triệu Hi Thành nhìn ra cửa sổ nhưng tâm trí lại hướng về Chu Thiến, nghe giọng nói thanh thúy mà dịu dàng của cô, thỉnh thoảng cười nhẹ lại như chiếc lông chim khẽ cọ vào tim anh, nụ cười anh càng lúc càng nhu hòa, trong lòng vô cùng an tĩnh