Chương 17 – Yêu đơn phương là thuốc độc

Sau bữa cơm chiều, ba người đàn ông đi tới quầy rượu ngồi một lát, lúc tan cuộc đã hơn mười một giờ đêm.

Lăng Khiên lái xe lòng vòng không mục đích, chỉnh tề xếp hàng bên cạnh ngọn đèn đường, mờ mờ lộ ra chút ít mê ly giống như đôi mắt thâm trầm của anh vậy.

Lúc này chắc Đồng Yên đã ngủ rồi. Một tay anh nắm lấy tay lái, các ngón tay kia thì vuốt ve màn hình điện thoại, phát hiện ra xe mình đang đi đến nhà trọ của Đồng Yên. Cuối cùng anh gọi điện cho cô, sau hai tiếng chương điện thoại đã được nhận.

“Alo?” Đồng Yên hiển nhiên là bị đánh thức giọng cô có chút buồn ngủ.

Lăng Khiên đánh tay lái, có chút áy náy mở miệng: “Em đang ngủ à?”

Cô dụi dụi mắt, ôm chăn ngổi dậy: “Vâng. Anh về nhà rồi à?”

“Không. Anh đang trên đường.”

Cô ngáp một cái: “Sao lại về muộn như vậy chứ? Anh trở về nhanh đi. Trên đường anh đi cẩn thận nhé.”

Lăng Khiên dừng xe dưới lầu, nghe giọng nói mệt mỏi của cô, mở cửa kính thấp xuống nhìn lên căn phòng nhỏ đang phát ra ngọn đèn mờ mờ trên tầng, vẻ mặt cực kỳ nhu hòa: “Ừ. Không quấy rầy em nữa. Ngủ ngon.”

Đồng Yên nghe giọng nói khàn khàn của anh không biết vì sao mà buồn ngủ tan biến hơn một nửa, cô cũng không nói chúc anh ngủ ngon, mà người ở đầu kia điện thoại cũng không cúp máy như mọi khi, chỉ truyền tới những tiếng hít thở nhẹ nhẹ đều đều.

Trầm mặc vài giây đồng hồ cô hỏi: “Anh làm sao vậy?”

Bở vì câu hỏi quan tâm của cô mà trong lòng anh có một tia ấm áp lướt qua. Anh cười cười: “Anh hơi mệt. Muốn gặp em.”

Đồng Yên nắm chặt điện thoại, hơi giật mình, do dự chút, không chắc chắn lắm hỏi anh: “Anh đang ở dưới lầu à?”

Lăng Khiên không nói gì, ngay lập tức ngắt điện thoại, mở cửa xe đi một mạch tới cầu thang không chút do dự.

Không biết ai đó đã nói bởi vì anh quá yêu em, cho nên nếu khoảng cách giữa chúng ta là một trăm bước, chỉ cần em bước tới một bước, anh sẽ không suy nghĩ gì mà tiêu sái bước chín mươi chín bước còn lại.

Lăng Khiên nhìn mấy con số nhảy liên tục trong thang máy, khóe miệng không ngừng giơ lên. Anh nghĩ câu nói đó rất đúng. Nếu anh và cô có xa nhau vạn dặm, chỉ cần cô cố ý bước tới một bước, anh sẽ không màng bất cứ chuyện gì, chỉ trong nháy mắt sẽ đến trước mặt cô.

Anh không tin rằng có cái chuyện “tâm hữu linh tê” này, nhưng vừa rồi khi nghe thấy cô hỏi rằng “Anh đang ở dưới lầu à?”, lúc đó anh đã cảm động vô cùng. Anh không dám suy nghĩ sâu xa thêm, chỉ biết rằng khi nghe được câu nói kia anh chỉ muốn lập tức ôm cô vào lòng. Anh muốn xác định thêm một lần nữa hạnh phúc này không phải là ảo giác.

Khi chuông cửa vang lên, Đồng Yên từ trong trạng thái thất thần ngắn ngủi đã kịp phản ứng lại. Cô đi ra mở cửa, thấy người đàn ông vẻ mặt mệt mỏi nhưng đang mỉm cười kia, trong lòng cô mềm đi một chút, nhẹ nhàng nói với anh: “Vào đi.”

Lăng Khiên cẩn thận phán đoán sắc mặt cô, rất sợ thấy được một phiền chán hoặc bất mãn khi bị quấy nhiễu ở cô, nhưng cô đã xoay người. Anh khẽ thở phảo một hơi, may là trong mắt cô trước sau vẫn là một nụ cười nhu hòa.

Đi vào trong nhà, anh rơi mình vào trong ghế salon chật hẹp. Lúc này anh mới cảm thấy cả người mệt mỏi không có một chút khí lực nào, híp mắt lại đánh giá căn phòng. Ánh đèn nhu hòa, ánh trăng sáng tỏ, thân ảnh nhỏ đi tới đi lui, tất cả làm anh cảm thấy rất tốt đẹp. Sau khi uống hơi cốc nước mật ong nóng hổi, anh mới mở mắt ra nhìn người ngồi bên cạnh mình, nhìn vẻ mặt ân cần của cô gái nhỏ, nhếch miệng cười cười rồi cầm lấy hai viên thuốc trong tay cô uống vào.