Chương 170: Xe ngựa hay phòng?

Phùng Tiểu Tuyết cũng nói: “Đúng vậy, phu quân, chàng hiện giờ là quan lão gia rồi, nạp mấy phòng tiểu thiếp cũng đâu có quá gì, gặp được người thích hợp thì thu đi, mẹ chúng ta chờ ẵm cháu lâu lắm rồi.”

Phùng Tiểu Tuyết đương nhiên minh bạch phu quân dù sao cũng nạp hai tiểu thiếp rồi, chính là vì chỉ mong sao cho có được đứa con thôi, một ngày mà chồng nàng không có con, ngày đó coi như chưa hoàn thành chuyện nạp thiếp.

Dương Thu Trì vừa định lên tiếng, Dương mẫu đã chuyển thân gọi: “Nguyệt Thiền, ngươi qua đây.”

Lúc bọn họ nói chuyện, ba nha hoàn Nguyệt Thiền, Tiểu Điệp, Hương Tình đều đứng hầu ở sau lưng. Nguyệt Thiền đã đem lời họ bàn ghi hết vào lòng rồi, hiện giờ vừa hoảng loạn vừa ngọt ngào, nghe Dương mẫu gọi thế vội vã chạy đến nhún người thưa: “Lão phu nhân.”

Dương mẫu cầm tay Nguyệt Thiền hỏi: “Những lời chúng ta vừa nói, ngươi đã nghe hết rồi chứ?”

Nguyệt Thiền đỏ mặt gật gật đầu.

Dương mẫu bảo: “Sau này coi như giao thiếu gia cho ngươi, ngươi phải chăm sóc cho cẩn thận, sau này ngươi là người nhà họ Dương ta, nếu không ta cũng đáp ứng đâu, nghe rõ chưa?”

Nguyệt Thiền quỳ xuống dập đầu lạy Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết: “Nguyệt Thiền đa tạ lão phu nhân và thiếu phu nhân hậu ái, Nguyệt Thiền nhất định tận tâm kiệt lực phục thị thiếu gia cho tốt, thỉnh lão phu nhân và thiếu phu nhân yên tâm.”

Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết mỉm cười vừa ý.

Dương mẫu lúc này mới hỏi Dương Thu Trì: “Thu Trì, ý của con thế nào?”

Dương Thu Trì cười khổ: “Mọi người an bày ổn thỏa hết cho con rồi, con còn nói gì nữa đây.”

Nói thật ra thì có một tiểu nha hoàn mỹ lệ và ngoan ngoãn hầu hạ, bản thân hắn tỉnh tâm hơn nhiều, thậm chí còn cao hứng nữa.

Bàn xong đâu đấy, Nguyệt Thiền vội vã đi thu thập mọi thứ.

Dương mẫu biết ngày mai Dương Thu Trì cần phải đi xa, cần nghỉ sớm, hơn nữa còn những lời tâm lý cần phải tâm sự với vợ, nên không làm kỳ đà cản mũi nữa, cáo từ trở về phòng nghỉ ngơi.

Phùng Tiểu Tuyết thật không muốn rời xa phu quân, nhưng không còn cách nào khác, chỉ có thể cố gắng cho cái gọi là “Bách thiện hiếu vi tiên” mà thôi. Hơn nữa, nhà nàng còn có chuyện làm ăn cần phải chiếu cố, cho nên đành phải nhịn đâu mà chia biệt.

Nhưng dù sao thì Phùng Tiểu Tuyết cũng là người hiểu biết, nàng biết nếu như bản thân đau lòng khóc lóc, sẽ khiến phu quân vướng víu không thể yên tâm đi phó nhậm, do đó ráng nở nụ cười nói chuyện cùng phu quân.

Dương Thu Trì đương nhiên hiểu tâm tư của Phùng Tiểu Tuyết, vợ của hắn tuy có bớt đen trên mặt, ảnh hưởng dung mạo, nhưng tâm địa của nàng thiện lương, hiểu rõ nhân tình, là trường hợp điển hình của vợ hiền dâu thảo, do đó Dương Thu Trì càng lúc càng yêu nàng hơn. Ly biệt trong phút giây, tâm hắn làm sao mà cầm cho được?

Nếu như Tần Chỉ Tuệ và Búp bê bùn Tống Tình không bị bà già dịch kia bắt mất, thì chí ít cũng quay vòng đưa đón. Cái bà chủ chứa già khốn kiếp đó! Nhất định phải nghĩ biện pháp bắt mụ ta, cứu hai tiểu thiếp trở về mới được.

Đêm ấy hai người tâm sự hàn huyên, ôn tồn triền miên, cho đến khi gà gáy ba lần mới ôm nhau mà ngủ.

—-o0o—-

Sáng hôm sau, các xe ngựa trước Dương phủ đã chuẩn bị sẵn sàng. Nếu như Phùng Tiểu Tuyết không cùng mình đi nhậm chức nữa, Dương Thu Trì lưu lại bốn nữ hộ vệ tại Ninh quốc phủ để bảo vệ cho Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết, còn nữ hộ vệ Hạ Bình thì cùng hắn đi để chiếu cố và bảo hộ cho hai mẹ con Bạch Tố Mai.