Chương 173 – Thế Duy

Những lời Tiểu Mạt nói khiến Chu Thiến cả đêm khó ngủ, vừa nhắm mắt lại thì lại như thấy cảnh Hi Thành và người phụ nữ khác ở bên nhau. Cảm giác đau đớn, chua xót này khiến tim Chu Thiến thắt lại

Hi Thành, chỉ hai năm cũng đủ để anh quên em sao? Tình yêu của anh dành cho em chỉ thế thôi sao?

Giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống, thấm ướt gối đầu

Như là cảm nhận được sự đau đớn của Chu Thiến, Tiểu Mạt lặng lẽ nắm tay cô nói:

– Chuyện này không thể trách Hi Thành…

Cô thở dài:

– Ngày mai cậu nhìn thấy người đàn bà kia thì sẽ biết…

Lòng Chu Thiến đau đớn, người phụ nữ đó đến tột cùng là thần thánh phương nào mà có thể khiến Hi Thành chấp nhận cô ta trong thời gian ngắn như vậy?

Lăn qua lăn lại, vất vả lắm mới chịu đựng được đến khi trời sáng. Chu Thiến đứng lên, rửa mặt qua loa rồi chỉnh trang dung nhan. Hôm nay là lần đầu tiên gặp Hi Thành và con, tuy rằng không còn vẻ đẹp của Thiệu Lâm nhưng nhất định cũng phải gọn gàng sạch sẽ, cho bọn họ, nhất là con yêu có ấn tượng tốt

Nhưng Tiểu Mạt lại nói với cô:

– Tốt nhất là để chiều đi, như vậy vừa khéo lúc Hi Thành tan tầm, ban ngày anh ấy thường không ở nhà

Bất đắc dĩ, Chu Thiến đành chờ đợi đến chiều, cả ngày lòng như mèo cào, khó chịu muốn chết

Vất vả lắm mới đến 5h chiều, hai người chuẩn bị rồi đi đến biệt thự Triệu gia.

Giờ là đầu hạ, buổi chiều cũng không quá nắng gắt, nắng chiếu lên người tuy nóng nhưng cũng không quá khó chịu

Trên đường đi, Chu Thiến và Tiểu Mạt mua ít đồ chơi, quần áo cho Thế Duy. Tiểu Mạt lấy một thanh kiếm lớn có nhạc đưa cho Chu Thiến nói:

– Mua cái này cho Thế Duy đi, thằng bé nhất định rất vui

Chu Thiến nhìn nhìn thanh kiếm cao nửa thước, chỉ nói:

– Chỉ sợ Thế Duy chẳng cao hơn cây kiếm này là mấy! Thằng bé chơi được sao?

Tiểu Mạt cười:

– Cậu đừng xem thường Thế Duy. Thằng bé nghịch ngợm lắm, rất thích đao kiếm, ô tô… càng to nó càng thích. Mới hai tuổi mà đã bắt người làm chơi trò cảnh sát bắt cướp, vẻ nghiêm túc, lạnh lùng khi bắt cướp làm đám người hầu ai cũng sợ đó

Đó chẳng phải thành tiểu ma vương sao! Chu Thiến không thể tưởng tượng nổi cảnh một đứa bé cầm cây kiếm cao gần bằng mình rồi chơi trò đuổi bắt với một đám người lớn

– Cũng khó trách, mọi người đều thương thằng bé vừa chào đời đã mất mẹ. Hơn nữa Duy Duy còn là cháu trưởng của Triệu gia, lại đáng yêu như thế. Triệu phu nhân lúc nào cũng coi thằng bé là bảo bối, cứ không gặp là nhắc. Triệu Hi Thành lại càng chẳng cần nói, bắt anh ấy quỳ xuống làm ngựa cho con cưỡi cũng được chứ đừng nói chuyện khác

– Cứ cưng chiều như vậy chẳng phải sẽ khiến Thế Duy sinh hư sao? Lòng Chu Thiến có chút bất an

Tiểu Mạt cười vỗ vỗ vai cô:

– Đừng lo, giờ Thế Duy đáng yêu lắm

Vậy còn sau này? Chờ con dần lớn lên, biết mình thể muốn gió được gió muốn mưa được mưa, kia chẳng phải là sẽ phát triển theo hướng ăn chơi trác táng?

Đây chính vấn đề lớn…… Chu Thiến nhíu mày.

Nhưng giờ cô có thể làm gì? Ngay cả vào Triệu gia cũng là phải nhờ Tiểu Mạt giúp…

Lòng Chu Thiến rất buồn, Tiểu Mạt cũng hiểu tâm tình của cô nhưng chuyện này cô cũng chẳng có cách nào, chỉ có thể vỗ vai Chu Thiến mà an ủi

Hai người đi đến Triệu gia

Khác hẳn với hôm qua bị chặn ở ngoài cổng, lần này bảo vệ nhìn thấy Tiểu Mạt thì đã vội mở cửa chào hỏi: