Chương 175: Sư phụ của Tống Vân Nhi

“Như vậy có nghĩa là xe ngựa có đến hai con ngựa kéo!” Kim sư gia lúc này cùng tham gia trò đoán đố.

“Không, xem ra là đến bốn con!” Dương Thu Trì nói, “Nếu như dùng hai thớt ngựa kéo xe, vì để đồng thời dùng lực kéo và chống lại cái lạnh, hai ngựa sẽ chạy song song, chứ không thể một tiền một hậu, và con ngựa còn lại sẽ không đạp lên ngực đứa bé như thế.”

Kim sư gia gật đầu tán đồng. Dương Thu Trì đã giảng giải cho họ đại khái mọi ngóc ngách, dù vẫn con chưa rõ lắm.

Hắn tiếp tục suy đoán: “Dùng bốn thớt ngựa kéo xe, thì đó sẽ là xe loại gì?”

Hiện giờ không phải ở Hán triều, dùng xe ngựa và số thớt ngựa để biểu minh thân phận nữa rồi, vì người giàu sang cũng có thể chọn ngồi kiệu hoặc cưỡi ngựa, còn xe ngựa hầu hết đều là xe hai bánh do một thớt ngựa kéo.

Dù sao thì chỉ kéo một hai người, sức của một con ngựa cũng đủ rồi, dùng hai thớt ngựa kéo đã ít, dùng bốn con xem ra càng hiếm hơn, thường sử dụng để kéo hàng hóa hay vật thể thật nặng mà thôi.

Do đó, Kim sư gia cất tiếng nói trước: “là xe kéo hàng!”

“Đúng!” Dương Thu Trì nói, “Hơn nữa còn chất đầy hàng hóa, theo như ta đoán, thì xe đó kéo vật liệu bằng gỗ.”

Tống Vân Nhi hỏi: “Ca, vì sao ca ca lại đoán ra điều này?”

“Không phải đoán,” Dương Thu Trì nói, ‘Vừa rồi ta không nói hay sao, bất kỳ tội phạm nào cũng để lại dấu vết.” Dương Thu Trì chuyển thân chỉ khúc gỗ vẫn còn được Nam Cung Hùng giữ: “Đó chính là thứ tìm thấy trên quan đạo có dấu chân ngựa, xem ra là vật bị rơi ra từ xe, thời gian không lâu lắm.”

Bạch Tố Mai lần này cũng hiếu kỳ hỏi: “Vì sao lại thế?”

“Bạch cô nương, cô hãy nghĩ coi, ngày đông tháng giá thế này, một khúc gỗ to như thế đủ sưởi ấm cả mấy ngày. Nếu như bị rơi ra đã lâu, thì lão bá tánh thấy được đã sớm mạng về nhà. CÔ xuất thân là nhà quan, không biết cái khổ của người nghèo đâu.”

Bạch Tố Mai đỏ mặt, lập tức cúi đầu: “Tôi còn dám noi gì đến nhà quan này nọ….”

Tống Vân Nhi thấy bạch cô nương thương cảm, vội vã xóa thoại đề: “Ca, ý tứ của huynh là khúc gỗ này có thể là từ trên xe ngựa rung rinh mà bị rớt xuống? Do đó trên xe ngựa nhất định chất đầy thứ gỗ này.”

“Thông minh!” DƯơng Thu Trì khen, “Do đó, xe ngựa đụng chết đứa bé nhất định là một xe bốn bánh do bốn ngựa kéo, trên có chất đầy hàng hóa làm từ gỗ!”

“Ơ?” Tống Vân Nhi lại hỏi: “Vì sao huynh lại biết là có bốn bánh xe? Trên chân của hài tử chỉ có dấu một bánh xe thôi mà.”

“Chỉ có một bánh xe cán lên hài tử thôi, nhưng muội không chú ý đến dấu vết bánh xe vừa rồi hay sao? Bên cạnh vết lún sâu còn có hai hàng bánh xe có độ sâu nhạt hơn một chút, cho thấy đây là bốn bánh xe. Hơn nữa, xe ngựa kéo hàng, mà hàng cần tới bốn con ngựa, cho thấy hàng hóa rất nặng, do đó độ dài khá lớn, hai bánh xe sẽ không ổn định đâu, phải bốn bánh mới có thể vững vàng.”

“Hiểu rõ rồi!” Tống Vân Nhi lập tức hiểu ra, ngay sau đó nói: “Xe ngựa này không biết đã rời khỏi đây bao lâu, chúng ta còn có thể đuổi kịp hay không?”

“Rời khỏi đây không lâu đâu, nhất định không quá nửa canh giờ, dù gì cũng là xe chở vật nặng, nhất định sẽ đuổi kịp.”

Vừa rồi Dương Thu Trì lắc lư hàm dưới của thi thể đứa bé, nên mới nói như vậy. Đó chính là bộ vị xuất hiệ thi cương sớm nhất, hắn cảm thấy dưới xương hạ cằm hơi gường gượng, cho thấy thi cương mới vừa hình thành. Sau khi kiểm tra thấy thi ban còn chưa xuất hiện, hắn đoán thời gian tử vong đại khái khoảng một canh giờ.