Chương 176: Sự cố giao thông

Tống Vân Nhi nói tiếp: “Người mua bánh bao đó chạy rồi, sư phụ của muội đến bên cạnh muội, không nói gì, lấy từ trong túi ra một vốc đồng tiền quẳng lên trên không, sau đó tóm gọn hết rồi hỏi muội có mấy đồng. Muội chỉ cần liếc nhìn một cái đã nhìn rõ, nên hồi đáp chính xác. Sư phụ tức thời đề xuất với mẹ muội muốn thu muội làm đồ đệ.”

“Mẹ muội hơi do dự, một là không biết sư phụ của muội, hai là bà không hy vọng một nữ hài tử như muội là múa thương đập gậy, nên chần chờ nói cần phải hỏi ý kiến của cha muội. Sư phụ không nói gì, lập tức cùng trở về nhà gặp cha muội.”

“Lúc đó cha muội còn là một chủ bộ, nghe ý của sư phụ rồi người tuy không phản đối muội học võ, nhưng cũng không có ý đó, lại không hiểu rõ sư phụ nên chối từ. Sư phụ không bực mình, cùng không ép, chỉ mỗi ngày đều chạy đến nha môn tìm cha muội, trời gầm cũng không động, mỗi ngày đều hỏi có một câu, có đồng ý cho muội làm đồ đệ của người hay không, không đồng ý thì đi ngay, ngày hôm sau lại trở lại. cuối cùng cha muội bị bức không còn cách nào khác, bèn đưa ra một nan đề muốn xem xét bản lĩnh của sư phụ.”

“Thế là sư phụ ngay trước mặt chúng tôi thể hiện một ngón công phu, người lấy một vốc đồng tiền quẳng lên không trung, sau đó phóng lên đưa ngón tay búng mớ đồng tiền đó thành từng viên đạn bắn đính vào cột, chẳng có đồng nào rơi xuống đất.”

“Cha muội vô cùng cả kinh, thấy sư phụ của muội tài ba như vậy, biết là giang hồ dị nhân, nếu như người ta đã nhìn trúng con gái của người rồi muốn thu làm đồ đệ, thì không đạt được mục đích không chịu thôi. Hiện giờ sau mấy lần khẩn cầu mà không đạt được mục đích, nói không chừng sẽ trở mạt, len lén bắt muội đi, đến lúc đó thì phiền phức rồi. Trong lúc không còn cách nào khác, người mới đồng ý cho muội theo sư phụ làm đồ đệ, từ đó muội bắt đầu học công phu.”

Dương Thu Trì nghe mà mắt trợn tròn, dùng một vốc đồng tiền cỡ mười cái trong lúc rơi xuống đất đó mà búng đi hết đã khó rồi, lại còn búng đồng tiền găm vào trong cột gỗ thật là quá khó. Thứ nhãn thần, tốc độ, công lực bún tay này kém bất kỳ cái nào đều không thể thành công.

Tống Vân Nhi có thể trong chớp mắt đến trọn được một số lượng đồng tiền khá lớn được ném ra, mục lực thuộc hàng khó kiếm rồi, sự phụ của nàng có lẽ là nhìn thấy khả năng trời cho này phù hợp với lộ số võ công của mình nên mới nhận nàng làm đồ đệ. Trong vũ lâm rất khó tìm sư phụ giỏi, nhưng đồ đệ giỏi còn khó tìm hơn. Gặp phải Tống Vân Nhi có thiên tư tốt như vậy, hèn gì sư phụ của nàng chấp ý phải thu cho được nàng.

Dương Thu Trì cười hỏi: “Ta chưa hề gặp qua sư phụ của muội bao giờ, lão nhân gia người hiện giờ ở đâu?”

“Cái gì mà lão nhân gia. Sư phụ của muội mới ba chục tuổi đầu thôi!”

“A?” Dương Thu Trì cả kinh, “ba chục tuổi mà võ công xuất sắc như vậy, tới trăm tuổi chắc là biến thành thiên hạ vô địch thủ rồi?”

“Hì hì…” Tống Vân Nhi cười nói, “Không cần đến 100 tuổi, muội dám nói đương kim võ lâm sợ rằng chẳng có ai thắng được sư phụ của muội.”

“Ý tứ của muội là sư phụ của muội ba chục tuổi đầu đã thiên hạ vô địch rồi sao?” Dương Thu Trì chớp chớp mắt cười.

“Không tin thì thôi!” Tống Vân Nhi dẫu đôi môi hồng.