Chương 177 – Bảo mẫu

Đang lúc Chu Thiến và Thế Duy chơi đùa vui vẻ, một người phụ nữ khoảng hơn 40 tuổi từ nhà ăn đi ra, đến bên Triệu phu nhân rồi khẽ nói với bà:

– Phu nhân, cơm chiều đã chuẩn bị xong rồi

Triệu phu nhân ngẩng đầu nhìn bà ta rồi nói:

– Lão gia đang ở trong thư phòng, gọi ông ấy chưa

Người kia nói:

– Đã gọi rồi, lão gia nói sẽ ra ngay

Triệu phu nhân gật gật đầu, sau đó ra dấu cho người phụ nữ kia đón lấy Thế Duy cho Chu Thiến, cười nói với bọn Tiểu Mạt:

– Chúng ta đi ăn cơm đi!

Thế Duy và Chu Thiến đang chơi rất vui, cậu cảm thấy cô trước mặt này thật thân thiết, giọng nói cũng thật dễ nghe, cậu nhóc rất thích được cô bế. Thấy người phụ nữ kia định tới bế mình, Thế Duy không vui, ôm chặt lấy cổ Chu Thiến, mặc cho người phụ nữ kia dỗ thế nào cũng không chịu buông.

– Tiểu thiếu gia, cô là khác, cô bé cháu thì không ăn được cơm. Người phụ nữ kia nói

Thế Duy lắc đầu, bước bỉnh nói:

– Không, cháu thích cô

Chu Thiến nghe xong, lòng ấm áp, cô cười nói với người phụ nữ kia:

– Không sao, cứ để tôi bế Thế Duy.

Triệu phu nhân ngượng ngùng nói:

– Thằng bé này sao lại bướng thế nữa

Chu Thiến cười:

– Cháu thích trẻ con, cháu thích chơi với Thế Duy.

Thế Duy cũng ngoan ngoãn nói vào:

– Cháu muốn cô bế

Mọi người đều mỉm cười, đương nhiên, ngoài Tống Thiệu Vân, miệng cô ta giật giật định cười theo mọi người nhưng không thể cười nổi.

Triệu Hi Thành nhìn Chu Thiến, cô bế Thế Duy hơi lắc lắc, nhìn ánh mắt đầy yêu thương của Thế Duy, Thế Duy cũng ôm cổ Chu Thiến mỉm cười. Cảnh tượng đẹp như bức tranh ấm áp, hài hòa

Yết hầu Triệu Hi Thành như có cái gì đó chặn lại, anh nghĩ, nếu Thiệu Lâm còn sống, nếu là Thiệu Lâm bế Thế Duy thì đó nhất định sẽ là hình ảnh tuyệt vời

Tống Thiệu Vân thấy Triệu Hi Thành nhìn chằm chằm vào Thế Duy và Chu Thiến, tức giận nhíu mày, hờn dỗi nói:

– Hi Thành, đi ăn cơm!

Lúc này Triệu Hi Thành mới ý thức được mình thất thố, khẽ ho một cái che dấu sự xấu hổi rồi lại nhìn Chu Thiến một cái, thầm lấy làm may mắn vì cô không phát hiện…

Mọi người đi đến nhà ăn, ngồi theo vị trí. Bên trái Hi Thành không có ai, hình như Tống Thiệu Vân cũng không dám ngồi vào đó, chỉ dám ngồi bên phải anh. Chu Thiến nhìn chỗ trống kia mà chua xót, bởi vì vị trí đó từng là của cô, vậy mà bây giờ cô chỉ có thể ngồi cùng Tiểu Mạt ở vị trí của khác. Chốc lát sau, Triệu lão gia cũng đến ngồi vào vị trí chủ nhà.

Hai năm, năm tháng cũng để lại chút dấu vết trên người Triệu lão gia. Tóc ở thái dương bạc hơn một chút, quầng mắt cũng đen hơn nhưng sắc mặt, tinh thần vẫn rất tốt.

Tất cả mọi người chào ông, Tống Thiệu Vân ngọt ngào gọi một tiếng “bác”, Triệu lão gia mỉm cười chào cô ta rồi lạnh lùng nhìn qua Tiểu Mạt, Chu Thiến. Tiểu Mạt ông biết nên khẽ gật đầu coi như chào hỏi. Cuối cùng, ánh mắt dừng trên người Chu Thiến, khi thấy Thế Duy đang ngồi trong lòng Chu Thiến vui đùa thì có chút kinh ngạc. Triệu phu nhân ở bên giới thiệu Chu Thiến, nhắc đến cô, vẻ mặt bà tươi cười. Triệu lão gia cũng gật gật đầu với cô.

Đồ ăn rất phong phú, lúc ăn cơm cũng rất yên ắng. Triệu lão gia luôn duy trì sự nghiêm túc, Triệu phu nhân cũng ăn uống nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng quay qua hỏi thăm hai người Tiểu Mạt mấy câu. Tống Thiệu Vân thì vừa ăn cơm vừa khẽ nói gì đó với Triệu Hi Thành, thỉnh thoảng còn cười. Triệu Hi Thành nhìn cô ta cười thì cũng mỉm cười. Mà vợ chồng Triệu lão gia thấy vẻ mặt con như vậy thì lại nhìn nhau rồi lại cúi đầu yên lặng ăn cơm.