Chương 178: Ngươi có muốn mắc mưu hay không (1)

” Địa phủ Âm ti cần phải có người áp chế, mà ta cảm thấy người là sự chọn tốt nhất.” Minh Ất rốt cục không hề vòng vo, nói thẳng ra suy nghĩ trong nội tâm.

Mặc Yểm ngàn nghĩ vạn nghĩ không nghĩ tới Minh Ất lại đưa ra yêu cầu như vậy, bảo hắn tự kiềm chế pháp thuật thì còn dễ hiểu một chút, nghĩ lại, lại cảm thấy không ổn:” Địa phủ náo động là chuyện trong mấy chục năm, ngươi lại vì từ khi Bạch Bạch ra đời liền bắt đầu có chủ ý với nàng.” Lời này ý tứ rất đơn giản, chẳng lẽ ngươi đã sớm biết rõ Địa phủ sẽ phát sinh làm phản? Nếu là như vậy, hoàn toàn có thể nghĩ biện pháp đề phòng khi chưa xảy ra, làm gì chờ tới bây giờ ngay cả thập điện Diêm La đều cũng không bị thương thì bị chết, thế cục không khống chế được mới tìm đến hắn?

Minh Ất xác thực ngay từ đầu cũng không nghĩ đến việc này, hắn trăm phương ngàn kế khiến một nhà Bạch Bạch đắc đạo thành tiên, thậm chí trở thành sư phụ của Bạch Bạch, toan tính cũng không phải là theo như lời ngày hôm nay : “Năm đó ngươi đại náo Thiên đình, ta dùng di vật mẫu thân khuyên ngươi lui, nhưng theo tính tình của ngươi, sớm muộn gì có một ngày sẽ quay trở lại, ta không biết ngươi tu luyện pháp môn gì, nhưng dựa theo pháp lực ngươi năm đó, đã ở phía trên ta, ta không dám khẳng định, ngươi lần sau sát Thiên đình, ta có năng lực ngăn lại ý làm bậy của ngươi hay không.”

” Thiên đình đến tột cùng cho ngươi cái gì, khiến ngươi vì bọn họ lo lắng hết lòng như vậy, thật sự là buồn cười! Chẳng lẽ ngươi đến nay còn không biết Thiên đế là người đứng sau năm đó hại hai nhà chúng ta?” Mặc Yểm cau mày nói, hắn tuy chán ghét Minh Ất, nhưng chưa đến mức không hỏi căn nguyên mà đem tất cả sai lầm đều đổ lên đầu phụ tử Minh Ất. Từ lúc hắn đánh lên Thiên đình, hắn đối chân tướng chuyện tình năm đó khiến mẫu tử hắn chia lìa, phụ thân đau đớn mất ái thê, cũng đã hiểu rõ trong lòng.

Dựa vào sự thông minh của phụ tử Minh Ất, lại là một thân ở trên Thiên đình, không thể nào mặc nhiên không biết!

” Ta là truyền nhân Thanh Lương Quan.” Minh Ất không muốn giải thích quá nhiều, giải thích cũng vô dụng. Ngươi đối với một người phản nghịch cực đoan, người quen tùy ý làm bậy đi nói chuyện trách nhiệm cùng gánh chịu, công nghĩa, tư oán (chính nghĩa, ân oán cá nhân), căn bản chính là đàn gảy tai trâu, giảng gà với vịt, hoàn toàn nói không thông.

Quả nhiên Mặc Yểm cười nhạo một tiếng, đối với đáp án như vậy hoàn toàn không cho là đúng.

Minh Ất cũng không có hy vọng xa vời giải thích với Mặc Yểm, chỉ là tiếp tục nói:” Cho nên ta vận dụng bí thuật, tự tổn tu vi rình thiên cơ, kết quả ngoài ý muốn biết được Bạch Bạch sẽ cùng ngươi kết duyên. Ta bắt đầu thầm nghĩ, tính tình ngươi quá mức cực đoan, làm việc không chỗ nào cố kỵ, có lẽ có nữ tử ngưỡng mộ trong lòng, xử sự sẽ khiến ngươi bớt phóng túng một ít. Nếu như phu nhân của ngươi đến từ Thiên đình, đứng hàng tiên ban, ngươi lại muốn làm chút gì đó với Thiên đình, sẽ suy nghĩ trước sau, thủ đoạn không đến mức bạo ngược hung ác như năm đó mà bất kể hậu quả.”

Mặc Yểm rất muốn nói:” Ngươi thực cho là ta sẽ vì một tiểu hồ ly, liền buông tha những đồ vô sỉ Thiên đình kia? Thực cho là ta đơn giản bị một tiểu hồ ly nghe lời như vậy? Chê cười!”