Chương 18

Có phải Tác giả đây là người duy nhất chú ý, hay các quý ngài (lịch thiệp) của giới thượng lưu nốc rượu nhiều hơn thường lệ vào những ngày này?

Quý bà Whistledown, Thời báo Xã Hội, 4 tháng Sáu năm 1813.

Simon ra ngoài và say khướt. Đó không phải là việc anh thường làm. Đó thậm chí không phải là việc anh đặc biệt yêu thích, nhưng dù sao anh đã làm.

Có tới hàng trăm quán rượu gần đấy trên đường xuống cảng, chỉ cách vài dặm từ Clyvedon. Và cũng có tới hàng trăm tên thủy thủ ở đó, tìm kiếm những trận choảng nhau. Hai trong số chúng tìm thấy Simon.

Anh đánh bại cả hai.

Một cơn giận dữ tồn tại trong anh, một cơn điên tiết đã sôi sục thẳm sâu trong tâm hồn anh cả hàng năm trời. Cuối cùng nó đã tìm được đường thức giấc, và nó đã có tí xíu chọc tức anh để khiến anh chiến đấu.

Anh uống nhiều đủ để sau đó, khi anh tung nắm đấm, anh không thấy những tên lính với làn da cháy nắng của họ, mà chỉ có cha anh. Mỗi cú đấm là mỗi lần liên tục tọng vào những lời khinh bỉ của sự chối từ. Và cảm giác thật tuyệt. Anh chưa bao giờ đặc biệt nghĩ mình là một người bạo lực, nhưng ôn dịch nó, điều này cảm giác thật tuyệt.

Ngay khi anh xong với hai tên lính thủy, không ai khác dám đến gần anh. Những người dân địa phương nhận ra sức mạnh, nhưng quan trọng hơn, họ nhận ra cơn điên nơi anh. Và tất cả họ đều biết hai kẻ kia, người sau cùng mang vẻ chết chóc hơn.

Simon ở lại quán, cho đến khi ánh sáng đầu tiên của bình minh ló dạng trên bầu trời. Anh đều đều uống từ chai rượu anh đã mua, và rồi, khi đến lúc để đi, đứng dậy trên đôi chân lảo đảo, nhét cái chai vào túi áo, và trở ngược về nhà.

Anh nốc rượu khi di chuyển, chất lỏng whiskey dở tệ cháy thẳng lên trong ruột gan anh. Và khi anh say túy lúy rồi say mèm ra, chỉ có một ý nghĩ kiểm soát bùng nổ trong sự mơ hồ lúc ấy của anh.

Anh muốn Daphne trở lại.

Cô là vợ anh, chết tiệt cô. Anh đã quen với việc có cô ở xung quanh. Cô không thể chỉ vút bay và chuyển ra khỏi phòng ngủ của họ.

Anh sẽ mang cô trở lại. Anh sẽ ve vãn cô và anh sẽ thắng cô, và–

Simon ợ ra một tiếng ầm ĩ, kinh khủng. Chà, điều đó sẽ đủ với việc ve vãn và thắng cô. Anh đã quá say để có thể nghĩ về bất cứ điều gì khác.

Vào lúc anh tới Lâu đài Clyvedon, anh đã làm cho bản thân anh vào trạng thái tốt nhất của say xỉn – luôn tự cho mình là đúng. Và vào lúc anh suýt ngã trước cửa phòng Daphne, anh đã tạo ra nhiều tiếng ồn ào đủ để dựng cả người chết sống dậy.

“Daphneeeeeeeeeeee!” Anh hét, cố gắng che giấu lời lưu ý mỏng manh của tuyệt vọng trong giọng mình. Anh không cần giọng nghe có vẻ thống thiết.

Anh cau mày tư lự. Mặt khác, có thể nếu giọng anh nghe tuyệt vọng, cô có thể có nhiều khả năng mở cửa ra hơn. Anh xì mũi thêm vài lần, rồi hét toáng lên lần nữa. “Daphneeeeeeeee!”

Khi tới hai giây mà cô vẫn không trả lời, anh dựa vào cánh cửa nặng nề (phần lớn là do nhận thức được trạng thái cân bằng của anh, đang bơi trong dòng chảy whiskey). “Ồ, Daphne.” Anh thở dài, dựa trán vào lớp gỗ. “Nếu em–”

Cánh cửa mở ra và Simon ngã nhào chỏng gọng.

“Saoem… saoem mở nó ra nhanh… nhanh vậy?” Anh lầm bầm.

Daphne, vẫn đang giật mạnh chiếc áo dài cô đang mặc, nhìn vào người đang nằm thành một đống trên sàn nhà, và chỉ vừa nhận ra đó là chồng cô. “Lạy Chúa, Simon.” Cô nói. “Anh đã–” Cô cúi xuống để giúp anh, rồi lảo đảo lùi lại khi anh mở miệng ra và thở vào cô. “Anh say bí tỉ!” Cô buộc tội.