Chương 18

Chờ Bạch Bạch giãy dụa trồi lên mặt nước, nghênh đón nàng là tiếng cười to xấu xa của Mặc Yểm. Bạch Bạch tức giận đến phát run, lớp lông trắng bông xù bị dính nước, ẩm ướt ủ rũ dán vào người, bộ dạng vừa chật vật lại vừa đáng thương. Hơn nữa, bên trong cặp mắt hồ ly xấu hổ giận dỗi bị hơi nước che mờ đi, làm cho người ta vừa thương tiếc vừa lại thấy buồn cười.

Mặc Yểm một tay kéo nàng vào trong lòng, cạo cạo đầu mũi nàng, cười nói: “Cho ngươi giở trò xấu, chúng ta cùng nhau tắm nhé”.

Trong lỗ mũi Bạch bạch cũng có nước không thể nhịn được nữa liền hắt xì thật to hai cái, rốt cục lại cất tiếng khóc. Cái chỗ dựa đực này thật là xấu xa, vô cùng bại hoại. Hơn nữa lại thích khi dễ, bắt nạt nàng, trêu cợt nàng. Nàng không cần phải ở chung một chỗ với tên bại hoại này.

Dựng đầu gối, đặt Bạch Bạch lên trên, Mặc Yểm chậm rãi lấy tay vốc nước để rửa bùn đất trên người cho Bạch Bạch, mà không để ý tới tiếng khóc của nàng, Bạch Bạch khó một lúc, uất ức trong lòng cũng vợi đi một chút, thút tha thút thít muốn định đứng lên cách xa Mặc Yểm một chút.

Mặc Yểm làm sao chịu để con tiểu vật cưng mà hắn vừa mới vất vả tắm rửa sạch sẽ lại ở trên mặt đất trở nên bẩn thỉu nữa?! Đưa tay lấy cái khăn vải ở bên cạnh, gói kỹ lưỡng tiểu hồ ly không an phận lại. Lúc này hắn mới ôm nàng bước ra khỏi thùng tắm, để nàng lên mặt bàn.

Bạch Bạch lắc người vòng quanh trong khăn vải một lúc, rốt cục cũng được tự do. Sau khi giãy thoát khỏi khăn vải quấn quanh, việc đầu tiên chính là giũ mạnh người để bắn nước ra khỏi thân thể. Bỗng chốc nửa gian phòng đều bị nàng vẩy nước mấy lần. Cái động tác đặc trưng của con chó sau khi rơi xuống nước lên bờ này khiến cho thân thể mới vừa mới lau khô của Mặc Yểm lại lần nửa ẩm ướt.

Hành động trả thù thành công ngoài ý muốn, làm cho Bạch Bạch vừa có cảm giác mừng thầm lại vừa cảm thấy sợ hãi không hiểu. Mặc Yểm sẽ chỉnh sửa nàng như thế nào.

Mặc Yểm dường như cười mà không phải cười, liếc nhìn Bạch bạch. Bạch Bạch sợ tới mức lùi lại tại chỗ hai bước, vì lùi quá nhanh nên suýt chút nữa là ngã lật mặt, lại thêm lần nữa rước lấy một trận cười to của Mặc Yểm.

Sau khi bị dọa, cái con tiểu hồ ly vừa ngu lại vừa dốt này thật sự là khôgn tao nhã.

Vừa mới nổi giận một chút, hắn lập tức bị cử động ngốc nghếch của nàng biến thành vui vẻ. Mặc Yểm tùy tiện giũ giũ quần áo mặc bên trong và áo khoác ngoại bào đen tuyền. Bụi bậm, cáu bẩn trên quần áo liền tự động rơi xuống đất, một lần nữa biến thành mới tinh, trơn bóng, so với được giặt ủi còn sạch sẽ hơn.

Tâm trạng Bạch Bạch không yên, nhìn hắn thong thả ung dung mặc quần áo chỉnh tề. tuy biết rõ là không trốn thoát khỏi gian phòng được, nhưng hay là cứ chuẩn bị sẵn tư thế chạy trốn khi bị hắn truy đuổi nhỉ.

Tất cả chuẩn bị trước mặt Mặc Yểm đều là dư thừa, chỉ thấy hắn đưa tay rõ, rõ ràng tốc độ không phải nhanh, nhưng Bạch Bạch sửng sốt khôgn tránh nổi, ngơ ngác đã bị một tay hắn nhấc lên. Bạch Bạch kinh hãi, cũng chẳng quan tâm mặt mũi, thể diện, đứng dậy cuộn mình ôm chặt lấy cái đuôi to, cúi đầu nức nở nghẹn ngào một tiếng, nheo cặp mắt hồ ly lại, chờ đợi số phận bị người ta ra sức đánh cho hả giận.

Bộ dáng vừa đáng thương lại vừa đáng yêu, Mặc Yểm làm sao mà xuốgn tay đánh cho được, cười cười ôm nàng vào trong lòng, vuốt ve thân thể tám phần còn hơi chút ẩm ướt của nàng, lại xoa xoa đầu nàng, cảnh cáo không quá nghiêm khắc, nói: “Từ nay về sau phải ngoan ngoãn nghe lời, không cho phép chạy loạn, rõ chưa?”