Chương 18

Thanh âm trầm thấp ưu nhã như tiếng đàn cello, cái tên vốn ngang phè của ta được hắn gọi, lại có cảm giác ngàn hồi trăm chuyển khiến lòng người xốn xang…

Ta cứng ngắc chôn chân tại chỗ, chậm chạp không dám quay đầu lại. Bởi vì trong trí nhớ của ta, người có thể gọi tên của ta êm tai như vậy chỉ có một, mà lúc này đây, ta không dám quay đầu lại xác nhận — ta sợ, chỉ là huyễn thính của mình mà thôi.

Thẳng đến khi người đó đứng trước mặt ta, bóng người trải dài xuống đất, hắn khẽ cười một tiếng, nói: “Thật là em rồi, thế nào, không nhận ra anh sao?”

Ta chậm rãi ngẩng đầu, liền đối diện với một đôi mắt đang mỉm cười. Nhiều năm qua đi như vậy, hắn dĩ nhiên vẫn một bộ dáng như in trong trí nhớ, nụ cười ấm áp, trong suốt lại tinh khiết, chỉ là khí chất thêm một phần thành thục cùng chững chạc. Ta sửng sốt nửa ngày, rốt cuộc nỗ lực khẽ động khóe miệng nở ra một nụ cười: “Ha ha, Tô Viễn a, thật tình cờ, lại gặp anh ở chỗ này.”

Tô Viễn cũng gật đầu mỉm cười nói: “Ân, thật là trùng hợp, em bây giờ thay đổi rất nhiều a, thiếu chút nữa không nhận ra.”

Ta cười gượng một tiếng, hỏi: “Anh về nước lúc nào?”

“Có hơn hai tháng rồi. Em với An Hảo sao nghỉ đông cũng không về nhà vậy?”

Ta ngẩn ra, lại cười khan hai tiếng: “Cái kia. . . Cái kia. . . Bọn em đi tìm việc làm. . .”

Tô Viễn gật đầu: “Không trách được hiện tại thấy em trưởng thành thật nhiều, nguyên lai là đã đi làm.”

Ta vừa định mở miệng nói, Lâm Nhiên bỗng tiến lên chắn ở giữa ta cùng Tô Viễn, nhìn hắn từ trên xuống dưới quan sát kĩ càng một phen, cau mày quay đầu lại hỏi ta: “Đây là hòa thượng ở miếu nào?”

Ta cứng đờ mặt, hung hăng trừng mắt Lâm Nhiên, kéo hắn đứng qua một bên, lại cười cười với Tô Viễn: “Cái kia, anh tới thành phố A có chuyện gì sao?”

“Ân, có chút công việc. Được rồi, cho anh số điện thoại của em, có thời gian hẹn em tới chỗ nào đó cùng nhau ăn một bữa cơm.”

Ta gục gặc như gà con mổ thóc, vừa muốn mở miệng trả lời, Lâm Nhiên tiến lên nắm lấy tay ta kéo sang một bên: “Không có ý tứ, vì phòng ngừa bí mật của công ty bị tiết lộ, nhân viên công ty tôi cùng nhân viên công ty khác tiếp xúc, là có hạn chế!”

-_-#

Hồ ngôn loạn ngữ! Ta làm gì có nghe nói qua quy định này! Hơn nữa, ta mỗi ngày ở công ty hết ăn lại uống, có cái bí mật gì có thể để cho ta biết chứ.

Ta trợn trắng mắt không nhìn Lâm Nhiên, vội vàng đọc cho Tô Viễn một chuỗi số, hắn lưu lại, sau đó gọi sang điện thoại ta, ta cũng lưu số của hắn.

Nhìn chúng ta đứng một bên thong thả ôn chuyện, sư phụ nướng thịt không kiên nhẫn nổi, chỉa vào người của ta hỏi Tô Viễn: “Vậy thì, tôi nói vị tiên sinh này a, ngài biết cái cô ngốc này phải không?”

Tô Viễn sửng sốt, có chút buồn cười nhìn ta, gật đầu: “Ân, tôi biết.”

“Nga. . . Vậy trên người cậu có mang tiền không a?”

“Ách, có mang.”

“Thật tốt quá!” Sư phụ kích động “ba” một tiếng vỗ lên cái bàn nhỏ, sau đó vươn tay, “Đưa tiền đây!”

Ta 囧, sư phụ à, tư thế của ngài thật có phong cách thổ phỉ thời cổ đại nha!

Nhìn Tô Viễn ánh mắt nghi hoặc, sư phụ chỉa chỉa ta cùng Lâm Nhiên: “Hai người kia muốn ăn quỵt! Nếu biết thì thay bọn họ trả tiền cho tôi đi!”

Lâm Nhiên vừa nghe, nhướng mày: “Ai nói chúng tôi muốn ăn quỵt? Tôi không phải nói để cô ta ở chỗ này chờ tôi trở lại lấy tiền sao? !”