Chương 18

Home > Tiểu Thuyết > Ngôn Tình Hiện Đại > Nơ ánh đèn rực rỡ – Thanh Sam Lạc Thác > Chương 18 CHƯƠNG 18 Hôm sau, thời tiết rất âm u, khí áp thấp đến khiến người ta ngạt thở. Không cần xem dự báo thời tiết, Nhâm Nhiễm và người dân trong thành phố đều biết có một cơn bão sắp kéo đến.

Bị ảnh hưởng bởi thời tiết, hôm nay cô ngủ trưa lâu hơn mọi ngày. Cô tỉnh dậy, gà gật bước xuống bếp mở tủ lạnh lấy nước ép trái cây, vừa định đưa lên miệng uống thì nghe tiếng xe hơi chạy vào sân, Nhâm Nhiễm tưởng Gia Tuấn về, cô thò đầu ra, xe vừa đậu vào là chiếc xe BMW màu xám, Kỳ Hán Minh đường bệ xuống xe, ông ít khi về nhà sớm như vậy.

Nhâm Nhiễm bước ra chào ông, Kỳ Hán Minh trông khá phiền muộn, ông nghiêm nghị nhìn vào cô: “Dì Triệu của cháu đâu?”

“Dạ, chắc trong thư phòng trên lầu.”

Kỳ Hán Minh gật đầu, vội vã bước lên. Nhâm Nhiễm cảm thấy oi bức, dắt chú chó Shepherd trong nhà Gia Tuấn ra ngoài dạo. Cô muốn tản bộ dọc theo con đường khu biệt thự nên tiện thể dắt nó đi dạo.

Thường thì chỉ lúc xế chiều, người dắt chó đi dạo trong khu biệt thự mới nhiều. Thời gian này rất yên tĩnh. Cô đi đúng một vòng quanh khu biệt thự rồi dắt chú chó quay về nhà và cho nó vào chuồng, chuẩn bị lên lầu. Cô nghe thấy tiếng loảng xoảng vọng ra từ phía thư phòng, nghe như tiếng của đồ sứ. Cô giật thót người, đứng lại lắng nghe, thoang thoáng nghe được tiếng cãi vã. Cô vội xoay người liền trông thấy chị giúp việc họ Vương cũng bước ra từ phòng của mình, đứng tựa vào thành cửa nhìn lên lầu.

“Sao vậy?”

“Cô giáo Triệu và Kỳ Tổng đang cãi nhau.” Chị Vương lắc đầu than thở, “Hai người đóng cửa phòng cãi nhau cả ngày trời, nào có ai dám khuyên can.”

Nhâm Nhiễm cũng không dám khuyên can họ, cô nghĩ bụng, người khách như cô nên biết điều vờ như không biết chuyện mà quay vào phòng, hay gọi điện cho Gia Tuấn bảo anh ta về? Gia Tuấn xưa nay luôn tránh né quan hệ gay gắt giữa cha và mẹ anh, dường như cũng chẳng phải là người thích hợp để khuyên can.

Cánh cửa trong thư phòng đột nhiên bật mạnh ra, giọng phẫn nộ của Triệu Hiểu Việt vang vọng rõ ràng: “Ông đừng hòng giao cả tính mạng và tài sản của cả nhà cho thằng con hoang của ông…”

Con hoang – từ ngữ thô tục này khiến cô chau mày, cô chưa kịp kinh ngạc trước hành vi hung tợn của một người vốn đoan trang như Triệu Hiểu Việt thì chợt nhận ra, người con hoang mà dì Triệu nói chính là Gia Thông. Cô chưa kịp phản ứng thì Kỳ Hán Minh đã xách vội cặp đi xuống lầu với nét mặt rất nặng nề, cô không trốn đi đâu được, đành gọi: “Bác Kỳ.”

Kỳ Hán Minh gượng cười: “Tiểu Nhiễm, bác phải đi ngay.”

“Bác Kỳ,” cô gọi ông lại như một bản năng: “Có phải có việc gì gấp không?”

Cô thường không dò la điều gì, Kỳ Hán Minh đang tức tối cũng không cảm thấy kinh ngạc, chỉ dừng lại gật đầu: “Ừ, có việc gấp. À, cha cháu có gọi điện đến, thôi, để hôm khác có thời gian ta nói tiếp. Chào cháu.”

“Chào bác.”

Nhâm Nhiễm lên lầu, nhẹ nhàng trở về phòng mình. Cô cứ cảm thấy bất an, đắn đo suy nghĩ mãi mới đi đến thư phòng của Triệu Hiểu Việt, cửa đã được mở, cô có thể nhìn thấy bình hoa vỡ vụn dưới đất. Còn Triệu Hiểu Việt thì tóc tai bù xù, mặt đỏ gay bất thường, đôi môi tái nhợt, đang đơ người trên ghế, bỗng chốc trông bà già đi rất nhiều.

Cô lấy chổi rồi gõ nhẹ cửa bước vào, Triệu Hiểu Việt vẫn bất động. Cô quét sạch mảnh thủy tinh vụn trên đất, gọi chị Vương hâm ly sữa nóng mang lên đặt trên bàn.