Chương 18

Giản Dao đi tới trước cửa phòng, liền nhìn thấy Bạc Cận Ngôn đứng ngay dưới ánh nắng.

Ba tháng không gặp, Bạc Cận Ngôn đã bỏ chiếc áo vest màu đen quen thuộc, anh chỉ mặc áo sơ mi trắng và quần âu. Trang phục đơn giản càng tôn lên thân hình cao lớn và khí chất thanh tú của anh. Bạc Cận Ngôn đang cúi đầu xem tài liệu. Nghe thấy tiếng động, anh mới ngoảnh mặt nhìn Giản Dao. Đuôi mắt dài hơi nheo nheo. Anh bỏ tài liệu trong tay xuống, sải bước dài đi về phía Giản Dao. Giản Dao còn đeo găng tay cao su, tóc túm sau gáy, trên gương mặt trắng trẻo lờ mờ có vết bẩn. Tuy nhiên, đôi mắt cô đen nhánh và trong veo, nhìn anh từ từ tiến lại gần. Bạc Cận Ngôn dừng lại trước mặt Giản Dao. Ở khoảng cách rất gần, cô có thể ngửi thấy mùi mồ hôi thoang thoảng trên áo anh.

Nơi khóe mắt Bạc Cận Ngôn đột nhiên để lộ ý cười nhàn nhạt Giọng nói trầm ấm như dòng nước vang lên bên tai Giản Dao: “Em đúng là cô gái nghĩ một đằng nói một nẻo.”

Tim Giản Dao như ngừng đập, hai má nóng ran. Nhưng rất nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Với EQ của Bạc Cận Ngôn, một người đột nhiên cầm tay cô chỉ vì muốn cô giả làm nạn nhân nằm xuống “cỗ máy giết người thì cũng chẳng thể gợi ý điều gì mờ ám với phụ nữ được.

“Tại sao anh nói vậy?” Cô hỏi.

Bạc Cận Ngôn liếc nhìn Giản Dao, đi vòng qua cô rồi đi ra phòng khách. “Rõ ràng em đã coi nơi này thành nhà của mình.”

Giản Dao hiểu ý anh. Vừa trở về, anh liền bắt gặp cô đang quét dọn nhà cửa một cách thành thạo, còn ăn trưa ở đây. Bởi vậy, Bạc Cận Ngôn cho rằng cuối cùng cô cũng “cải tà quy chính”, muốn dọn đến sống cùng anh. Dù sao trong suy nghĩ của anh, hai người sống chung mới là quyết định chuẩn xác và đạt hiệu suất cao nhất.

Cô có thể nói anh có vẻ… tự mình đa tình hay không?

Đang định giải thích chỉ là bạn bè giúp đỡ lẫn nhau, Giản Dao lại nghe Bạc Cận Ngôn nói: “Quà ở trên bàn.”

Quà ư?

Giản Dao đi đến bên bàn làm việc, quả nhiên nhìn thấy một cái hộp hình chữ nhật màu xanh lam lẫn trong đống tài liệu. Cô tháo găng tay, mở hộp, hoàn toàn sững sờ. Giản Dao cầm cái hộp đi ra ngoài phòng khách. Bạc Cận Ngôn đang ngồi ở sofa uống trà hoa, tư thế rất thoải mái. Cô còn chưa lên tiếng, Bạc Cận Ngôn đã hỏi: “Có thích không?”

Giản Dao thật thà trả lời: “Tôi thích, món quà rất đẹp ” Nói rồi, cô cúi xuống nhìn cái hộp, bên trong có một dây chuyền bạch kim, mặt hình trái tím đính vô số hạt kim cương rất nhỏ, lấp lánh dưới ánh đèn.

“Tuy nhiên…” Không đợi Giản Dao nói hết câu, Bạc Cận Ngôn đột nhiên cầm di động, gọi điện.

“Susan, cô ấy rất thích món quà. Tạm biệt.” Bạc Cận Ngôn chỉ nói hai câu ngắn gọn rồi ném chiếc điện thoại sang một bên.

Giản Dao hiếu kỳ hỏi: “Anh gọi điện cho ai thế?”

Bạc Cận Ngôn trả lời một cách lãnh đạm: “Trợ lý bộ phận phân tích hành vi của FBI. Quà là do cô ta chọn. Cô ta nhất định muốn biết phản ứng của em.”

Giản Dao chợt hiểu ra vấn đề. Đồ anh mang về tặng cô là do cô trợ lý mua. Đối phương hiểu nhầm quan hệ giữa cô và anh nên mới chọn sợi dây chuyền kim cương mặt trái tim đắt tiền này.

Giản Dao đưa sợi dây chuyền cho anh. “Cảm ơn anh, nhưng món quà này quá quý giá. Anh không cần phải làm như vậy.”

Bạc Cận Ngôn nhướng mắt nhìn cô. “Tôi tặng quà cho em, lẽ nào còn phải chịu trách nhiệm trả lại?”