Chương 18

Vinlee bắt đầu khám xét balo của bốn người họ nhưng chẳng thấy có gì khả nghi. Anh và mọi người cũng đã tìm xung quanh nhưng chẳng thấy bộ móng vuốt giết người ở đâu. Vụ án tạm thời khép lại, mọi người thu dọn đồ đạc và tiếp tục lên đường.

Vinlee vừa đi vừa nghĩ ngợi: ” Vết thương đó nếu là người thường cũng có thể tạo ra được, dấu chân đó cũng vậy. Nếu mãnh thú xuất hiện thì tất cả mọi người đều đã bị giết vào đêm hôm qua vì nơi phát hiện ra xác của Kelly khá gần với nơi dựng lều. Chỉ có bốn người không có chứng cứ vắng mặt ở hiện trường thôi. Đó là Lio, Eric, Kevin và Liz. Nhưng nếu họ đều ngủ thì ai cũng có thể là hung thủ vì chẳng ai biết trong khi ngủ thì những người còn lại đang làm gì. Nếu vậy thì hung thủ là ai và hung khí ở đâu mới được chứ?”

Anh nhíu mày vì đầu óc anh đang rối tung lên. Nari đưa cho anh chai nước:

– Anh uống đi và thả lỏng đầu óc, như thế sẽ thoải mái hơn đó!

Anh vui vẻ nhận lấy và cười với cô. Nó và hắn vừa đi vừa thì thầm:

– Cái mặt của lão Eric đáng ghét chết đi được! Nhìn là muốn kiếm cái gì phang vào cho hả tức rồi!

– Anh cũng thấy vậy! – hắn gật gù.

Bốn người đó đi trước dẫn đường còn tụi nó thì theo từng cặp lẽo đẽo phía sau. Bỗng bốn người đó dừng bước, trước mặt là một cái cây bị đổ nằm ngang mặt đường. Kevin quay lại bảo:

– Có một cái cây chắn ngang đường rồi!

Tụi nó đứng nhìn chứ chả thèm quan tâm, bỗng nó cười thích thú rồi hỏi Hani:

– Cậu có đem theo mật ong không? Bình thường cậu hay mang theo để làm mặt nạ dưỡng da đấy!

– À có này!

Hani móc trong balo ra một lọ mật ong đưa cho nó. Nó hí hoáy cái gì đó rồi bước đến bên cạnh Eric, nó lấy chai nước đập vào vai anh:

– Nè! Sao đứng nhìn hoài vậy? Có ngon thì nhấc cái cây qua một bên đi!

Eric hừ lạnh một tiếng rồi bước đến bên cái cây, nó cười tủm tỉm trở về chỗ mọi người đang đứng. Vinlee chau mày nhìn nó:

– Em bày trò gì nữa hả nhóc?

– Hihih không có gì? Một lát mọi người chỉ cần che mặt lại là được.

Nó vừa dứt lời thì đã nghe tiếng Eric la thất thanh:

– Hơ….TỔ ONG! ÁAAaaaaaa……….

Cả đám người ấy chạy tán loạn còn tụi nó thì dùng balo hoặc cái gì đó che mặt lại. Bọn ong cứ nhằm Eric mà chích, chích không chừa một chỗ nào. Sau khi bọn ong bay đi, nó bụm miệng cười nhưng lại giả vờ đến bên Eric để hỏi han:

– Anh có sao không vậy?

Eric ngước mặt lên làm cả bọn muốn té ngửa, mặt và tay chân anh ta sưng vù kèm theo những đốm đỏ. Ba tên kia chạy lại đỡ lấy anh và dìu anh ngồi xuống một bóng cây, Nari bước đến cất giọng nhẹ nhàng:

– Tôi có hái được một ít thảo dược có thể trị được vết ong đốt! Hay để tôi giúp anh!

Eric nhìn Nari đầy cảnh giác, nó châm chọc:

– Đau thấy bà bày đặt giả bộ! Một lát nó chạy nọc tùm lum thì đừng có trách nhá!

Eric nhìn nó có nửa con mắt, anh gật đầu với Nari và cô bắt đầu nghiền thuốc xoa lên giúp anh. Nó quay lại chỗ của mọi người, Vinlee vỗ vai nó:

– Có phải từ đầu em đã nhìn thấy có tổ ong trên thân cây không?

Nó cười gượng, mặt nó méo xệch:

– Ha….hả? Hai….hai nói gì vậy?

– Trên chai nước em dùng để đập vào vai Eric có dính mật ong, vì thế mà lũ ong bị thu hút cứ nhằm Eric mà đánh tới tấp có đúng không?

– Hihi….Hai thông minh ghê!

Vinlee lắc đầu vì con nhỏ siêu quậy, hắn quàng vai nó:

– Em chơi hơi bị ác đó nhé!

– Phải như vậy mới bỏ ghét! – nó hất mặt về phía Eric.

– Haha….Thấy cũng tội mà thôi cũng kệ! – hắn cười.

Nari dùng kim để loại bỏ kim độc trên mặt và tay chân của Eric. Sau đó cô dùng số nước thuốc cô vừa nghiền ra để xoa lên vết thương. Eric lạnh giọng:

– Cám ơn cô!

– À không có gì! Số thuốc đó anh cứ rảnh là bôi lên nhé!

Cô gật đầu chào anh rồi bỏ đi lại chỗ tụi nó đang ngồi. Cô ngồi xuống bên cạnh Vinlee, anh đưa tay gạt những giọt mồ hôi trên trán của cô:

– Có mệt không? Uống nước nhé!

Cô cười với anh:

– Không mệt lắm đâu! Cám ơn anh!

Nó nhìn thấy nên giả bộ nhại lại, nó đưa tay giả vờ gạt lên mặt Hani:

– Có mệt lắm không Hani yêu dấu? “Anh” lấy nước cho em uống nhé!

Hani cũng hợp tác rất nhiệt tình:

– Không mệt lắm đâu! Cám ơn “anh” Halee!

Nó làm hai người mắc cỡ đỏ cả mặt còn cả bọn thì cười ngả nghiêng. Họ lại tiếp tục lên đường. Con đường nhỏ hẹp nơi giữa rừng cứ hiện ra mãi tưởng chừng dài vô tận và không bao giờ giờ có điểm dừng. Trời đã quá trưa, họ dừng chân bên con suối nhỏ để nướng cá. Ken và Jee lo phần bắt cá, Liz và Eric cùng NaVin đi tìm củi, số còn lại thì nhóm lửa.

Công việc này đối với những cô cậu công tử như tụi nó thì khá khó khăn. Cũng may có Kevin và Lio hướng dẫn nên cuối cùng lửa cũng đã được nhóm lên. Về phần Vinlee và Nari tách nhau ra để nhặt củi, đang loay hoay thì anh nghe tiếng Nari hét lên thất thanh:

– VINLEE! CỨU TÔI! LÀM ƠN!

Phía xa, cô đang chạy về phía anh và Eric đang đuổi theo cô, mặt hắn ta đằng đằng sát khí. Vinlee quăng bỏ đống củi trên tay chạy đến, Eric đá phăng đống cây nằm bên đường muốn lấy mạng cô, cô bất ngờ té xuống và đống cây ấy bay về phía Vinlee. Anh nhanh chóng né được và đá một cái về phía Eric. Hắn ta dùng tay đỡ lấy và khúc cây gãy ra làm đôi. Hắn tiếp tục hầm hầm nắm đấm bước đến chỗ Nari đang nằm. Bỗng mặt hắn ta nổi gân máu, ngã phịch xuống đất. Eric quằn quại có vẻ đau đớn lắm! Hắn thổ huyết rồi bất động.

Vinlee hết hốt hoảng nhìn Eric nằm đó, nhưng anh nhanh chóng tỉnh ra và chạy đến đỡ lấy Nari.

– Cô sao rồi?

– Tôi….tôi….

Cô nói đứt quãng rồi cũng lịm đi. Vinlee bế cô lên rồi chạy về chỗ mọi người. Anh giao cô cho nó, Hani và Roy chăm sóc rồi cùng mọi người còn lại chạy đến chỗ của Eric. Eric tắt thở nhưng mắt vẫn mở trừng trừng, mặt hắn ta đầy gân máu. Liz sợ sệt bảo:

– Anh….anh ấy bị sao vậy?

Vinlee xem xét qua thi thể Eric và bảo:

– Có lẽ anh ta bị trúng độc!

– Trúng độc??? – mọi người đồng thanh.

Vinlee gật đầu, hắn hỏi:

– Sao mầy lại kết luận như vậy?

Vinlee chỉ vào thi thể và nói:

– Nhìn đi! Mắt anh ta mở to, mặt đầy gân máu. Trước khi chết anh ấy còn co giật và thổ huyết nữa.

– Sao lại có thể như vậy được chứ? – Lio bảo.

Mọi người lại tiếp tục hoang mang, ai đã hạ độc Eric? Vinlee bảo mọi người mang xác Eric về nơi cạnh bờ suối. Khi Ken và Jee nhấc xác Eric lên, Vinlee phát hiện ra một điều rất lạ. Trên cổ của Eric có hai cái lỗ nhỏ nằm cạnh nhau như có kim châm hay đại loại những thứ nhỏ như vậy đâm vào. Chuyện này thực sự là sao???

Sau khi Nari tỉnh lại đã thấy mình đang nằm trên đùi của nó. Cô ngồi bật dậy, giọng cô hoang mang:

– Vinlee đâu? Anh ấy đâu?

Nó giật mình lau mồ hôi trên trán của cô, Hani bảo cô nên bình tĩnh. Cô càng mất bình tĩnh:

– Vinlee đâu rồi? Anh ấy có sao không?

Bọn nó chưa kịp trả lời thì Vinlee cùng mọi người đã về tới.

– Anh đây! Anh không sao!

Cô quay người lại đưa đôi mắt tìm kiếm, anh đang mỉm cười với cô. Cô vùng chạy đến ôm lấy anh, cô thở gấp và nước mắt cứ thế tuôn rơi:

– Anh không sao là tốt rồi! Em sợ quá!

Anh cũng siết chặt lấy cô, nhẹ nhàng vuốt tóc cô:

– Anh ở đây mà! Em không có gì phải sợ hết!

Mọi người đứng nhìn trân trân, cứng họng tập thể. Hai người này lộ liễu quá mà. Nó hắn giọng:

– E hèm! Tối về lều rồi ôm cũng chưa muộn đâu!

Anh và cô lập tức buông nhau ra, anh gãi đầu nhìn mọi người cười trừ. Họ ngồi xuống và Nari bắt đầu kể lại chuyện lúc đó.

– Lúc nãy em đang đi thì gặp Eric đang ngất xỉu, em ngồi xuống bên cạnh bắt mạch tìm cách chữa cho anh ta. Chẳng may lúc anh ta tỉnh lại tưởng em đang muốn tấn công nên đã định giết em. May là em đã gặp anh!

– Vậy thì ai đã gây ra cái chết của Eric? – Liz hỏi.

Vinlee im lặng, vẻ mặt của anh cho thấy anh đang tập trung suy nghĩ.

– Có ai tự ý rời khỏi đây không? – Vinlee hỏi nó.

– Dạ không! Tất cả đều ở đây! Ngoại trừ những người được phân công đi nhặt củi thì em không biết!

“Vậy hung thủ chỉ có thể là Liz, Nari hoặc là một kẻ nào đó đang hiện diện trong khu rừng này. Có thể hung thủ hại chết Kelly và Eric là một”. Vinlee nghĩ.

– Nari! Em xem xét lại thi thể của Eric giúp anh được không? Anh phát hiện ra một điểm rất lạ! – Vinlee nói với Nari.

Nari gật đầu rồi tiến đến bên cạnh xác Eric. Anh chỉ cho cô chỗ hai lỗ kim nhỏ trên cổ nạn nhân. Mặt cô hơi biến sắc nhưng rồi cô dùng dao mổ để lấy hai cây kim đó ra.

Sau khi đã xong, cô ngắm nghía hai cây kim rồi bảo:

– Có thể trong bầy ong lúc nãy có một con ong độc!

– SAO????? – mọi người đồng thanh.

– Có thể Eric bị trúng độc bởi những con ong! – Nari nhắc lại.

Mọi người nhìn nhau, ánh mắt ai cũng đăm chiêu khó hiểu. Vinlee dần dần hiểu ra vấn đề và bảo mọi người:

– Dù sao tìm ra nguyên nhân cái chết là tốt lắm rồi! Mọi người chuẩn bị đi! Ta lên đường ngay bây giờ.

Mọi người nhìn anh bỏ đi mà ngẩn người, sao anh ấy thay đổi thái độ nhanh như vậy chứ? Họ làm theo lời anh và tiếp tục lên đường. Suốt đường đi tất cả im lặng không ai nói với ai lời nào. Họ cứ đi mãi theo con đường nhỏ giữa rừng.

Thời gian trôi nhanh và ánh hoàng cũng dần buông xuống cánh rừng âm u. Mọi người vẫn miệt mài đi tiếp cho đến khi mặt trời xuống núi hẳn. Lại một đêm nữa họ phải ngủ lại trong cánh rừng bí hiểm này.

Tất cả dựng liều, đêm hôm nay gió mạnh hẳn. Gió cứ thổi mãi làm cho những cành cây chao động không ngừng. Bên trong những bụi rậm lại vang lên những tiếng sột xoạt. Nó và Vinlee nhìn nhau.

– Chẳng lẽ….

– Em cũng nghĩ vậy à?

Dứt lời, những tên lạ mặt lại xuất hiện từ tứ phía. Lần này bọn chúng mang theo vũ khí, là những thứ vũ khí rất kì lạ. Tám người lập tức đứng vào cạnh nhau thủ thế. Hani quơ đại cái gì đó làm vũ khí rồi cùng mọi người chiến đấu. Cô quất vào tên nào thì tên đó lập tức ngã khụy xuống, trên người chúng xuất hiện một vệt máu dài. Cô nhìn lại thứ mình đang cầm, là một sợi dây leo rất chắc. Jee nhặt đá ném vào bọn chúng, anh ném rất chuẩn không chệch một ly nào. Có lẽ anh đã hưởng được khả năng thiện xạ bách phát bách trúng từ cha của mình. Anh ném liền tay và hạ được cũng khá nhiều tên. Mọi người còn lại thì đấu tay không, qua lần đấu trước, họ cảm thấy dường như họ đã trở nên mạnh hơn bình thường. Sau khi tất cả đều ngã xuống và tám người vẫn đứng vững, Lio vỗ tay nhìn tất cả:

– Thử thách thứ hai kết thúc!

Ba người ngang nhiên bước vào lều để ngủ, bọn nó vẫn đứng đó nhìn theo cho đến khi bóng họ khuất sau lều. Tụi nó nhóm lửa và ngồi quây quần bên nhau.

– Từ tay không rồi đến vũ khí, có khi nào lần sau sẽ là súng hoặc lựu đạn không? – Jee hỏi.

– Chuyện đó anh không chắc nhưng anh không đảm bảo nó sẽ không xảy ra! – Vinlee trầm tư.

Nari ngồi bên cạnh thở dài, cô cất giọng nhẹ nhàng:

– Nơi đây nguy hiểm quá! Mọi người nhớ cẩn thận vào những lần sau nha!

Roy mệt mỏi tựa đầu vào vai Ken, cô nói chậm rãi:

– Nếu nhưng giờ này đang ở nhà thì chúng ta sẽ ở đâu nhỉ? Biệt thự Hắc Long hay là bar Black Dragon?

Tất cả im lặng, ai cũng buồn hiu. Có lẽ là họ nhớ nhớ nhà, nhớ ba mẹ chăng? Vinlee lên tiếng phá vỡ bầu không khí:

– Mọi người về lều ngủ sớm đi! Mai ta lên đường sớm!

Tất cả giải tán trở vào lều, nói vậy thôi chứ chẳng ai yên giấc cả. Không khí ảm đạm trong khu rừng khiến họ nhớ đến những ngày tháng ăn sung mặc sướng, suốt ngày chỉ biết chơi và học. Điều quan trọng hơn là họ nhớ đến gia đình, thứ mà trước đây họ đã không bao giờ quan tâm. Nó quay sang ba cô bạn, ai cũng mở mắt trao tráo.

– Sao ba cậu chưa ngủ?

– Có lẽ bọn tớ nhớ nhà! – Hani nói chậm rãi.

Thế là ba người tìm chuyện để nói, nói những chuyện trên trời dưới đất. Riêng Nari thì im lặng, cô quay mặt vào vách giả vờ ngủ. Cô không có ba mẹ, không việc gì phải nhớ cả. Thế mà nước mắt cô vẫn tuôn rơi lã chã. Rơi không rõ lý do. Cô ngồi dậy mang bốt vào và đi ra ngoài, Roy cất tiếng hỏi:

– Cậu đi đâu thế?

– À ờ mình đi vệ sinh!

Cô quay lưng đi trước vẻ mặt ngơ ngác của ba đứa tụi nó. Tụi nó không nghĩ ngợi nhiều nên nằm xuống chìm vào giấc ngủ.

Về phần các anh người thì ngủ người thì thức, Vinlee gác tay lên trán.

“Tại sao Kelly và Eric lại bị giết? Giữa hai người họ có liên quan gì với nhau chăng? Ai là người giết họ? Chỉ có bốn người thuộc diện tình nghi thôi: Lio, Liz, Kevin và……Nari! Nhưng mà Nari không biết võ vả lại rất yếu đuối nên có thể loại bỏ khỏi danh sách tình nghi. Vậy thì ai đã làm những chuyện này và vì mục đích gì cơ chứ? Haizz nhức đầu quá!”

– Vinlee! Còn thức không? – Hắn thì thào.

– Ờ hả….còn.

– Tao có một chuyện muốn nói với mầy này!

– Chuyện gì?

Jee và Ken đã ngủ, hắn và anh ngồi dậy cùng nhau nói chuyện. Hắn móc trong balo 1 cái máy gì đó cỡ bằng cái máy tính bảng. Vinlee hỏi:

– Trong rừng mà mang mấy cái này làm gì? Sử dụng được sao?

Hắn vừa chỉnh chỉnh vừa trả lời:

– Lúc trước tao hay đi cắm trại nên ba tao nhờ người làm cho tao cái này! Có thể bắt sóng ở bất kì đâu.

Anh chăm chú vào những thao tác hắn thực hiện trên máy. Cả hai im lặng để làm cái gì đó.

*Ở một nơi khác:

– Sao? Đã xử con nhỏ Kelly chưa? – Triệu Hùng nói vào trong màn hình máy tính.

Bên kia là một bóng đen không rõ mặt, cất giọng báo cáo:

– Ả đã chết rồi! Có một kẻ nhiều chuyện cũng đã bỏ mạng!

– Cứ việc giết hết những kẻ cản đường! Tiếp tục quan sát rồi báo cáo cho ta!

– Vâng!

Màn hình vụt tắt, ông ta ngả người lên ghế làm việc nhắm hờ đôi mắt. Miệng ông ta lên tiếng:

– Chuẩn bị lực lượng! Chờ thời cơ cướp số vũ khí đặc biệt của Lâm Gia cho ta!

– Vâng thưa chủ tịch!

Tên trợ lý gật đầu rồi ra ngoài. Ông ta nhếch mép:

– Ngày tàn của lũ chúng bây không còn xa nữa đâu! Tao sẽ giết từng đứa một, tập đoàn Hắc Long sẽ thuộc về tao! Hahaha….. – tiếp sau đó là một tràng cười biến thái vang lên.

*Trở lại nơi của hai anh:

Hắn lướt tới lướt lui màn hình rồi reo lên rất khẽ:

– Có rồi này!

– Đâu? Có gì? – Vinlee hỏi.

– Mầy xem đi! Hai cây kim trong hình giống hệt như hai cây kim trong cơ thể của Eric. Đây là một loại kim độc xuất phát từ Trung Quốc, nó sẽ lấy mạng người khác nếu người đó vận động hoặc dùng sức quá nhiều! Biểu hiện của người khi trúng độc này là mặt đầy gân máu, co giật và thổ huyết. Loại kim độc này có tên là Ngưu Mao Đoạn Bá kim châm. Hiện tại không ai có thể biết cách bào chế ra nó và nó đã vắng bóng trên giang hồ rất lâu rồi!

– Vậy thì ai mới có khả năng biết cách sử dụng nó chứ? – Vinlee thắc mắc.

– Người biết sử dụng loại kim độc này phải thật am hiểu về nguyệt đạo trên cơ thể con người vì nếu chỉ lệch một chút thì kết quả sẽ hoàn toàn khác. Nó sẽ không lấy mạng mà chỉ gây tê liệt thần kinh dẫn đến hôn mê thôi!

– Ý mầy hung thủ là ai? – Vinlee hỏi hắn bằng vẻ mặt hơi nghiêm trọng vì chính trong lòng anh cũng đang nghĩ đến người đó.

Hắn e dè nhìn Vinlee mà không dám nói thẳng:

– Mầy nghĩ ai trong nhóm có khả năng am hiểu nguyệt đạo và có phần tinh thông về các loại dược thảo?

– Mầy đang nghi ngờ cô ấy???? – Vinlee gằn giọng.

– Tao xin lỗi nhưng qua những manh mối mà tao có được thì người duy nhất tao có thể nghĩ đến là Nari!

Vinlee cười, một nụ cười gượng gạo như không muốn chấp nhận sự thật:

– Mầy đùa dai quá đó Aiden! Nari không có võ, cô ấy rất yếu đuối thì làm sao có thể giết một sát thủ chuyên nghiệp như Eric được chứ?

– Đó là những thứ tao đang thắc mắc và tao đang cố gắng tìm ra. Tao không chắc chắn Nari là hung thủ nhưng tao cũng không gạt cô ta ra khỏi danh sách bị tình nghi đâu. Tao thật sự xin lỗi nếu điều đó làm mầy buồn lòng.

Dứt lời, hắn dẹp cái máy rồi quay về chỗ nằm, riêng Vinlee vẫn ngồi đó. Trán anh rịnh mồ hôi vì cứ bị ám ảnh bởi việc Nari ra tay sát hại hai người trong đoàn. Anh đang cố gắng tìm mọi lý do để Nari không có một khả năng nào gây án.

“Những điều Aiden nói không phải là không đúng, dường như nó đã đi đúng hướng nhưng làm sao Nari có thể…… Mình nhất định sẽ tìm ra sự thật”.

Một bóng đen nép bên ngoài lều đã nghe thấy cuộc nói chuyện của hai anh. Kẻ đó chỉ nhếch miệng rồi rời đi. Vinlee cũng trở về chỗ nằm nhưng anh cứ trằn trọc không ngủ được. Anh không thể để Nari bị người ta nghi ngờ, nhất định phải mau chóng tìm ra hung thủ.