Chương 18 – Bích Vân động thần bí

Kiếm Phi bị thương nặng lại bị Lệ Quỷ Phương Thiên tấn công một chưởng rất mạnh rớt xuống dưới sông theo sóng trôi đi. Nhờ có nước lạnh khiến chàng tỉnh táo hẳn, nếu là lúc thường, sóng nước có mạnh gấp trăm lần cũng không sao ngăn cản nổi chàng, nhưng lúc này chàng bị thương nặng, mất hết hơi sức, ngay đến dùng chân khí để nín hơi cho nước khỏi vào cũng không được. Nước sông vô tình ấy cứ đổ vào mồm mũi chàng liên tiếp, chàng thấy nghẹt thở như bi vật nặng đè lên trên ngực vậy.

Rốt cuộc chàng mê man bất tỉnh, trải qua không biết bao nhiêu lâu chàng mới từ từ mở mắt ra, chàng tưởng hồn phách đã rời khỏi xác đang đi lơ lửng trên không. Bốn bề yên lặng như tờ, chàng cảm thấy cô độc hết sức, nhưng vẫn không thể hô hấp được, ngực và bụng đầy chướng khó chịu hết sức.

Đột nhiên chàng cảm thấy chỗ yếu huyệt ngang lưng đau nhức, người bị rung mạnh một cái. Thì ra lúc ấy chàng bị va đụng vào một tảng đá lớn khiến chàng đang lơ lửng bỗng thức tỉnh, chàng bỗng hít một cái, mồm mũi đầy nước, hô hấp rất khó.

Đột nhiên có một xoáy nước rất mạnh lôi chàng xuống dưới sông, chàng đấy thấy người choáng váng và quay chư chong chóng, nhưng khi lặn xuống dưới đáy sông, bên dưới có một cái lô mạch nước lớn, chàng bị xoáy nước lôi cuốn vào trong mạch, chàng lại mê man bất tỉnh.

Lần này chàng yên chí không sao thóat chết được, vì trong bụng đã chứa đầy nước.

Nhờ được sâm chúa ngàn năm với Linh Chi mã nên chàng mới chưa chết.

Không bao lâu chàng lại thấy dần tỉnh và cảm thấy bụng mình phồng lên đang trôi lơ lửng trên một dòng nước đen, bốn bên đều tối đen như mực, nước từ từ chảy nhưng hình như chảy mãi không ngừng vậy. Thì ra mặt nước dưới đáy sông là dòng nước ở trong lòng núi cho nên Kiếm Phi mới bị lôi cuốn vào trong này.

Chàng thấy bốn bên đều là vách đá tối đen, nhưng mực nước cứ lẳng lặng chạy, chàng nằm yên trên mặt nước không cử động được cứ để mặc cho nước lôi đi.

Sau cùng người chàng vướng phải một tảng đá ở giữa dòng nước, thế là chàng ngừng ngay ở chỗ đó.

Chàng thấy bốn bề yên lặng như tờ, không có một tiếng động nào cả, thậm chí tiếng hô hấp rất yếu ớt của chàng cũng nghe thấy rõ. Nơi đó là lòng núi, bất cứ ngày hay đêm cũng đều đen tối như mực hết, và bất cứ là mùa nào cũng đều ấm áp như vậy.

Không biết đã trải qua bao nhiêu lâu, bỗng có một tiếng thở dài rất não nùng nổi lên. Kiếm Phi liền từ từ mở mắt ra nhìn. Lúc này chàng đã khôi phục trí giác, nhưng hơi sức vẫn còn yếu ớt lắm. Chàng lại từ từ nhắm mắt lại, vì thấy quá mỏi mệt, mỏi mệt đến nỗi muốn thở dài cũng không được.

Lúc này chàng đã chứng thật mình hãy còn sức. Không bao lâu chàng cảm thấy hơi sức đã khôi phục lại được một chút. Chàng liền nghĩ thầm :

– “Chả lẽ ta đã chết rồi chăng?”

Sở dĩ chàng nghĩ như vậy là vì thấy mình chẳng những cô độc mà bốn bề lại yên lặng quá, cho nên chàng tưởng tượng chỉ có ở dưới âm ty mới yên lặng như thế. Không hiểu tại sao bấy giờ chàng lại cảm thấy trong người bớt đau nhức hẳn. Tiếp theo đó, chàng lại nghĩ đến sư phụ, Bạch Cốt Thần Quân, người anh kết nghĩa và Phiến Ma, nghĩa phụ của mình.

Một lát sau chàng lại nghĩ đến Thượng Quan Lộ Châu, con gái của Thượng Quan bảo chủ. Tuy nàng là con của thổ hào ác bá nhưng nàng đã tỏ vẻ yêu mình, chàng lại nghĩ đến Trần Du Du, con gái của Trần Tinh. Nàng đối với chàng cũng có cảm tình lắm, nhưng chỉ hận nhất là Lý Hồng, con tiện nữ ấy lại quyến luyến Đà Sơn công tử như vậy.