Chương 18: Mưa bão

Sau lần Tiết Đồng làm tay Long Trạch bị thương, hắn nhận ra rằng sức đề kháng của con người vốn rất kém, hắn nhớ rõ Tiết Đồng từng nói qua rằng nếu vết thương dính nước sẽ rất dễ bị nhiễm trùng, nặng hơn có thể bị viêm phổi, mắc bệnh này sẽ gặp rất nhiều rắc rối thậm chí sẽ dẫn đến chết người. Hơn nữa, Long Trạch cũng không muốn chứng kiến cảnh ngày ngày thấy cô cau mày nhăn mặt, bộ dáng đau đớn cắn rắng chịu đựng.

Động tác làm bếp của Long Trạch cũng không đến nỗi, trải qua khóa huấn luyện kĩ càng của Tiết Đồng, hắn tiến bộ thấy rõ, kĩ năng thái thịt của Long Trạch có thể sánh ngang với máy móc, xuống dao rất đều không có miếng nào quá dày hay quá mỏng.

Tuy nhiên Long Trạch chỉ có thể làm chân sai vặt bởi hắn không thể đong nước nấu cơm, nên Tiết Đồng vẫn phải đụng tay trong những khâu quan trọng, còn Long Trạch phụ trách việc rửa rau, rửa bát, thêm gia vị.

Nhìn cô lấy muỗng khuấy nhẹ trong nồi một lúc, món ăn đã dần được hình thành, có mùi thơm rõ rệt, cảm thấy có chút thành tựu, Long Trạch “ được nước làm tới “, việc gì cũng tranh làm, Tiết Đồng chỉ việc dứng bên cạnh chỉ đạo, trong phòng bếp chỉ vang lên giọng nói của Tiết Đồng:

“ Nước còn chưa sôi, anh đã đem bỏ thức ăn vào làm gì?.”

“ Đủ rồi, đủ rồi, không cần bỏ nhiều muối như thế!.”

“ Thịt kia chỉ xào qua thôi, sau đó đổ ra đĩa, rồi xào rau, khi rau gần chín mới đổ thịt băm vào.”

Cứ như thế, miệng Tiết Đồng hoạt động hết công suất trong suốt quãng thời gian Long Trạch đứng bếp, nhà bếp nóng bức là điều dễ hiểu tâm trạng Long Trạch cũng ngùn ngụt bốc khói không kém, đôi khi hắn không tự chủ được mình, hết kiên nhẫn, mở miệng phản bác Tiết Đồng:

“ Rõ ràng là cô chưa nói kĩ.”

“ Không phải cũng chỉ là món xào sao? Chín như thế này rồi còn gì, tôi thấy như thế là được rồi.”

“ Tôi thấy mấy món này không có vấn đề gì cả.”

Từ trước tới giờ Long Trạch là người đơn giản, chỉ cần ăn no bụng là được rồi, một người suốt ngày chỉ bơi lội rồi ngắm cảnh như hắn thì mọi việc chỉ nên diễn ra theo quy tắc mà hắn vốn định sẵn cho mình là được.

Đương nhiên, hắn có thể lựa chọn việc ra ngoài ăn cơm, hưởng thụ cuộc sống xa hoa đầy đủ, nhưng chính bản thân Long Trạch không thích, hắn không thích phải nói chuyện với những chiếc mặt nạ da người, cười cười nói nói với hắn đầy nét giả tạo, nếu như vậy hắn thà chọn việc ở lại biệt thự.

Sau khi Tiết Đồng tới đây, hắn giống như đại lão gia, chỉ việc nằm dài trên sofa ung dung xem tivi sau đó chờ Tiết Đồng gọi hắn đến bàn ăn cơm, việc Tiết Đồng xuất hiện trong cuộc sống của Long Trạch khiến hắn cảm thấy rất trọn vẹn.

Hiện tại, hắn thích cuộc sống đơn giản đôi khi cũng huyên náo như thế này, so với việc chờ Tiết Đồng chuẩn bị bữa ăn gọi hắn thì việc cô đứng bên cạnh chỉ hắn cách nấu nướng rất thú vị. Đôi khi Tiết Đồng cảm thấy sốt ruột vì động tác chậm chạp của hắn, cô không nhịn được chủ động giúp hắn xắn ống tay áo.

Tiết Đồng ở bên cạnh nói không ngừng bên tai Long Trạch, hắn tự nhận mình chưa già đến độ ngãng tai nhưng những lời cô nói bên tai hắn nửa chữ cũng không lọt tới màng nhĩ, hắn chỉ cảm nhận được giọng nói của Tiết Đồng rất êm tai lại còn mang tới cho hắn cảm giác ấm áp.

Long Trạch thích Tiết Đồng ở bên cạnh hắn, đôi khi hắn vô tình chạm vào cánh tay mềm mại của cô, làn da ấm áp vô cùng khiêu khích, đầu ngón tay hắn chạm vào làn da mịn màng ấy mang theo hơi ấm lan tỏa khắp người hắn, loại cảm xúc này không hiểu sao lại khiến hắn toàn thân nóng bừng đến thế.

Hắn từng gặp nhiều người, nhưng chỉ tới khi gặp được Tiết Đồng hắn mới cảm thấy hài lòng nhất, cô không giống như những người phụ nữ tầm thường khác, chỉ chăm chú tô son trát phần, khiến người khác khó chịu, riêng với Tiết Đồng, cô giống như một bông hoa đến từ thiên nhiên, giống như cơn mưa nhỏ dần dần thấm sâu vào tâm khảm của hắn, hay như giọt nước đọng lại trên mái nhà sau một cơn mưa xối xả, tự nhiên mà gần gũi.

Có điều hắn không thích nhìn Tiết Đồng bị thương, nhìn thấy ngón tay giữa của cô được hắn băng bó kín mít như cái bánh chưng trong lòng hắn cảm thấy không được thoải mái. Bởi vì cô bị thương hắn không thể cùng cô bơi lội, không thể ở trong nước ôm cô, siết chặt vòng eo thon nhỏ của cô, không được chạm vào tấm lưng mịn ấy, cảm giác trơn trượt khiến tim hắn đập mạnh từng hồi.

Trái ngược với cảm giác trên mây của Long Trạch, Tiết Đồng cảm thấy hắn có chút kì quái, gần đây cái đuôi của hắn không còn xuất hiện nữa mà thay vào đó là đôi chân thon dài, có đôi khi cô đùa giỡn với hắn cũng chẳng nhớ nổi hắn vốn là bán nhân, quên đi cô đang bị nhốt tại biệt thự này. Long Trạch so với những người đàn ông khác vốn không có nhiều khác biệt, hắn cũng thích chơi đùa đôi khi lại tỏ ra chút ngạo mạn.

Nói trắng ra, quan hệ giữa cô và Long Trạch là chủ tớ nhưng Tiết Đồng lại không nghĩ như vậy, cô và hắn giống bạn nhiều hơn, rất hiếm khi ở chung với Long Trạch cô cảm thấy mình là người giúp việc của hắn.

Tiết Đồng cũng không ngờ được rằng sau khi cô bị thương thái độ Long Trạch lại trở nên mềm dẻo đến vậy, cứ thế mấy ngày ngón tay của Tiết Đồng đã khỏi hẳn cô muốn tự tay mình nấu cơm, Long Trạch nhìn ngón tay cô đã đóng vẩy, có chút không hài lòng nói: “ Cô căn bản là không biết dùng dao, nhỡ lại cắt phải tay thì phải làm sao?.”

Cho nên Long Trạch vẫn như cũ, vẫn lăn vào bếp cùng Tiết Đồng, thi thoảng hắn thì đứng bên cạnh chỉ đạo: “Món kia cho nhiều sốt cà chua, tôi thích ăn.”

“ Cho ít cà rốt thôi, tôi không thích ăn cà rốt.”

Tinh thần lâu ngày bị dồn nén nay có thể giải tỏa không chú áp lực, đêm hôm đó Tiết Đồng nằm trong hoa viên ngắm ánh trăng sáng như ngọc, gió đêm nhẹ thổi, hết sức yên tĩnh, cô cũng không biết mình ngủ quên từ lúc nào.

Chỉ khi Long Trạch đánh thức Tiết Đồng cảm thấy có chút lạnh lạnh, ngày hôm sau rời giường Tiết Đồng cảm thấy cổ họng hơi đau, đầu cũng có chút choáng váng, rất giống với triệu chứng cảm. Tiết Đồng cũng không mấy bận tâm, cô vẫn còn rất trẻ cảm nhẹ qua vài ngày là khỏi, chỉ cần ăn uống điều độ là có thể tự mình khỏe lại.

Sau bữa trưa, trên đảo đột nhiên nổi gió lớn, những tán cây đại thụ điên loạn rung động trong gió, lá cây đưa đẩy loạn xạ theo gió xoay tròn, bầu trời bỗng trở nên đen kịt, cơn mưa lớn dần đổ sầm xuống mặt đất, tiếng mưa rơi tựa như đang có thiên binh vạn mã truy đuổi.

Tiết Đồng chạy lên sân thương rút quần áo trên dây phơi, đem đóng các cửa sổ lớn, thu dọn cẩn thận xong thì cả người ướt sũng, cô vào phòng tắm rửa gội đầu thì cơn đau đầu lại ập tới.

Bầu trời bên ngoài vẫn tối đen như mực, trong phòng những ngọn đèn sáng rực, Tiết Đồng nằm trên sofa nhìn ra ngoài cửa, những nhánh cây như đang nhảy múa điên loạn trong gió cảm thấy đầu mỗi lúc một đau hơn hình như là sốt nhẹ, Tiết Đồng ngây người một lúc rồi quay trở về phòng nằm ngủ, đặt lưng xuống tấm nệm mềm mại nhưng cô không thể chợp mắt được, toàn thân trở nên mất cảm giác.

————

Đến giờ làm cơm chiều, Long Trạch vào phòng gọi cô xuống nấu cơm, thấy cô mê man trong phòng hắn liền đi đến bên giường, gọi cô: “ Tiết Đồng, làm sao vậy?.”

Tiết Đồng mơ màng mở mắt, trả lời: “ Có chút khó chịu.”

Giọng nói của Tiết Đồng khàn đặc, hắn xốc chăn lên hỏi: “ Nghiêm trọng sao?.”

“ Vẫn tốt, chỉ là cảm nhẹ.” Tiết Đồng hít hít mũi, vươn một tay ra vén chăn lên, chầm chậm ngồi dậy. Long Trạch ở bên cạnh thấy hai mắt cô đục ngầu, tinh thần không được tỉnh tảo liền đắp lại chăn cho cô: “ Không được khỏe thì nên nghỉ ngơi, tôi đi nấu cơm, tôi sẽ đem đồ ăn lên phòng cho cô.”

“ Tôi không muốn ăn, anh nấu bữa của anh thôi.” Tiết Đồng khó khăn nói.

“ Hay ăn cháo yến mạch đi. Tôi đi mang thuốc đến đây cho cô, cô tự tìm thuốc uống.”

Tiết Đồng gật đầu.

Long Trạch mang hòm thuốc đến giường Tiết Đồng, cô ăn hai thìa cháo yến mạch, người ốm thường mất khẩu vị, cô ăn được vài thìa rồi lại không ăn nữa, chui vào chăn nằm ngủ.

Long Trạch ăn qua loa cơm chiều rồi lại lên phòng chăm sóc Tiết Đồng, thấy cô trong chăn ngủ yên ổn, liền thay cô kéo rèm cửa sổ, bên ngoài gió thổi mãnh liệt, cây cối xung quanh đều lay động dữ dội.

Đến tối hắn vẫn lo lắng tình trạng của Tiết Đồng liền đến phòng xem cô, Long Trạch mở chiếc đèn ngủ chỉnh chế độ dịu nhẹ nhất, chỉ thấy khuôn mặt ửng hồng của cô, mơ màng giống như rất khó chịu, hắn dùng tay xờ lên trán Tiết Đồng, quả nhiên là nóng đến rẫy tay, Long Trạch trở nên khẩn trương, vỗ nhẹ vào mặt Tiết Đồng gọi lớn: “ Tiết Đồng! Tiết Đồng!.”

Tiết Đồng mơ màng “ Ưm” một tiếng nhưng không có mở mắt.

Long Trạch ôm Tiết Đồng vào người, tiếp tục gọi cô.

Tiết Đồng khẽ mở mắt, cổ hạng phát ra âm thanh nỉ non: “ Tôi khó chịu.”

Tay Tiết Đồng muốn đẩy Long Trạch ra nhưng không còn chút sức lực nào, cô đành để kệ hắn.

“ Khó chịu ở đâu?.”

“ Đau đầu, tôi bị sốt.” Mặc dù cô đã uống thuốc nhưng cơn đau đầu không hề thuyên giảm, ngược lại càng nghiêm trọng, cô không thể nhờ người khác đưa tới bệnh viện như mọi khi, Tiết Đồng mở miệng: “ Trạch, tôi cần bác sĩ.”

Bị sốt đối với con người không phải chuyện nhỏ, cần phải đưa tới bệnh viện cấp cứu kịp thời, Long Trạch liền an ủi cô: “ Tôi đi tìm bác sĩ cho cô, cô chờ tôi.”

Long Trạch chạy về thư phòng cầm điện thoại bấm dãy số, đầu dây bên kia chưa kịp trả lời hắn đã nói liền một hơi không ngừng nghỉ: “ Tôi cần một bác sĩ, ngay bây giờ, anh lập tức dùng trực thăng đưa tới đây.”

Đầu bên kia im lặng vài giây, giọng nói của người đàn ông trong ống nghe vang lên: “ Trạch, anh bị ốm sao?.”

“ Không phải tôi, là người khác. Nhanh lên, không cần nói những lời vô nghĩa.”

“ Là người phụ nữ kia? Rất ít khi thấy anh sốt ruột. Trong điện thoại lại phát ra tiếng cười: “ Tôi giúp anh chuẩn bị.”

“ Nhanh chút.”

Long Trạch cúp điện thoại, chừng hai phút hắn khẩn trương cầm điện thoại bấm số, vì quá vội vàng mà bấm sai cả số, Long Trạch bình tĩnh bấm, bên kia nhấc điện thoại, hắn liền lên tiếng: “ Có thể lập tức xuất phát chưa?.”

Người trong điện thoại khó xử: “ Trạch, ngoài đảo đang nổi gió lốc, loại thời tiết này không có biện pháp đưa người lên đảo. Chờ gió lốc ngừng tôi sẽ đưa người đến.”

“ Tôi muốn ngay bây giờ!” Long Trạch nói tiếng lớn.

“ Hiện đang mưa bão thuyền không thể ra khơi, máy bay cũng không thể cất cánh.”

“ Tôi muốn bây giờ!.” Long Trạch tiếp tục gằn từng chữ vào điện thoại.

“ Bây giờ đang bão không thể dùng thuyền hay máy bay được, sớm nhất cũng phải ngày mai.”

Long Trạch quát lớn trong điện thoại: “ Anh chẳng phải thích tiền sao? Được! Tôi thay anh kiếm tiền.”

Bên kia âm thanh có chút bất đắc dĩ: “ Vấn đề không phải tiền. Ai cũng muốn được sống, bác sĩ cũng không muốn ra đảo vào thời tiết này.”

“ Tôi muốn bác sĩ ngay bây giờ, mặc kệ anh dùng cách nào, lập tức đưa tới đây! Bằng không vài ngày tới tôi sẽ không ra ngoài!” Long Trạch uy hiếp.

“ Trạch, anh xem thời tiết bên ngoài, thực sự không có cách nào. Chờ trên biển gío lốc ngừng, tôi sẽ đưa người tới.”

Ngoài trời, tiếng gió lốc gầm rú trong đêm, tiếng lá cây xít trong gió giống như gươm đao đang giao đấu, hắn biết người trong điện thoại nói đều là sự thực nhưng vẫn tiếp tục cao giọng: “ Trình Thiên, anh không đưa bác sĩ tới đây, tôi sẽ không thay anh làm việc!”

Đầu dây bên kia, giọng người đàn ông vẫn ôn hòa như nước, không chút tức giận: “ Trực thăng hay thuyền cũng không thể lên đảo trong thời tiết này. Anh chịu khó đợi khi thời tiết chuyển biến tốt, tôi lập tức đưa người tới.”

Long Trạch cúp điện thoại, trên mặt vẫn đang đầy tức giận, quay đầu lại nhìn Tiết Đồng cau mày vì khó chịu, giống như đang chịu đựng cơn đau dữ dội, nó giằng xé thân thể cô.

Hắn lục tung hòm thuốc tìm được mấy hộp thuốc cảm nhưng lại không biết dùng loại nào mới thích hợp, cẩn thận quan sát Tiết Đồng một thời gian mới lấy một viên thuốc hạ sốt ngồi xuống mép giường: “ Tiết Đồng, dậy uống thuốc.”

Tiết Đồng chỉ cảm thấy toàn thân như đang đặt trên lò lửa, cổ họng khô rát, híp mắt nhìn Long Trạch, vẫn là ánh mắt ngây dại không chút phản ứng của cô.

Long Trạch ôm Tiết Đồng ngồi dậy, đem gối đặt sau lưng cô, dịu dàng nói: “Lại uống thuốc.”

Hai tay bất lực, chút ý thức còn sót lại nhận thức được hắn muốn cho cô uống thuốc, Tết Đồng nhận thuốc trong tay Long Trạch, đặt vào miệng, Long Trạch vội vàng cầm nước kề miệng cô nhìn cô nuốt viên thuốc xuống hắn mới yên tâm. Trên tay Long Trạch vẫn cầm cốc nước, không có ý định rời đi, dịu giọng nói: “ Sốt nên uống nhiều nước!”

Tiết Đồng cầm cốc nước trong tay Long Trạch uống hai ngụm, tay buông cốc nước xuống, đỡ cô nằm xuống giường: “ Nghỉ ngơi cho tốt, tôi gọi bác sĩ rồi, lát nữa sẽ tới.”