Chương 18 – Người ở lại mới thực sự là người yêu cô

Sau hơn một tháng đi làm, lần đầu tiên Tuần Tuần nhận được lương. Vì là đang trong thời gian thử việc nên việc trừ tiền thuế thu nhập số còn lại chẳng được như mong muốn. Nhưng vì đã ba năm cô chưa được sử dụng số tiền chính đáng thuộc về mình như vậy, do vậy dù chỉ một xu cô cũng rất coi trọng.

Cô mang tiền lương về nhà, đưa cho mẹ một nửa. Mẹ cô đang ngồi xem phim truyền hình, nhận được tiền từ tay cô, nét mặt cũng dịu hẳn đi, chậm rãi đếm xong rồi mới cất vào trong túi, sau cùng mới nói bằng giọng không vui:

-Con đi làm cả tháng trời mới kiếm được có ngần ấy thôi à? Nếu sớm biết như vậy sao lại còn làm như vậy. Con cũng biết đấy, bây giờ giá cả cái gì cũng đắt, đồng tiền chẳng còn mấy giá trị, nhìn thì không phải ít, nhưng đi tiêu mới thấy nó chẳng là gì, nếu phải trả tiền thuê nhà, trừ tiền ăn nữa thì không biết có đủ không…

Tuần Tuần nghe xong, suy nghĩ một lát, để lại một ít cần thiết cho sinh hoạt, chỗ còn lại đưa hết cho mẹ cô:

-Đủ hay không con cũng chỉ có ngần này.

Mẹ cô đáp:

-Thật ra mẹ cũng không có ý đòi tiền của con, dù con không đưa lấy một xu thì mẹ vẫn nuôi con lớn khôn. Đưa cho mẹ cũng để mẹ giữ hộ con mà thôi.

Tuần Tuần coi như nghe một câu nói đùa.

Tiền thuê nhà đã nộp hết nửa năm, từ đầu chí cuối đâu có qua tay mẹ, trừ khoản tiền trong những trường hợp không thể không dùng đến thì trong tay cô chẳng còn lại xu nào. Hôm nay, sau giờ làm việc, các đồng nghiệp có tiền lương liền rủ nhau đi hát, chỉ có Tuần Tuần là không tham gia. Vì chuyện này mà Trì Trinh đã chộp lấy cơ hội, châm chọc cô nói:

-Họa hoằn mới có một lần vui vẻ, thế mà cũng không moi được đồng nào trong khoản dành dưỡng lão, phòng thân của cô. Tuần Tuần cứ giả bộ như không nghe thấy.

Vừa tắm xong thì Tăng Dục gọi điện đến, hẹn cô ra ngoài ngồi một lát. Sở thích của hai người vốn rất khác , nếu không có chuyện gì cũng rất khó ngồi lâu cùng nhau được. Tuần Tuần hỏi, ngoài Tăng Dục ra còn có ai nữa không. Lúc đầu Tăng Dục nói có Liên Tuyền, nhưng có vẻ như đến chính cô cũng không cảm thấy những lời nói ấy có sức thuyết phục, nên sau đó nói thẳng ra là còn có một đồng nghiệp khác của Liên Tuyền ở đây. [ bạn đang đọc truyện từ alobooks.vn ]

Tuần Tuần đáp:

-Em cứ tưởng đó chỉ là căn bệnh của những phụ nữ đã lấy chồng như bọn em mới mắc phải, không ngờ chị cũng như vậy.

Tăng Dục cười đáp:

-Bây giờ cô cũng không còn là “người đã lấy chồng” gì nữa. Chẳng có ai định đứng ra lo chuyện hôn nhân cho cô đâu, nhưng dù sao đang độc thân thì cũng nên quen biết thêm người khác, đừng nghĩ đến chuyện thành hay không thành, mà hãy nghĩ có thể sẽ là một cơ hội thêm một sự lựa chọn mà thôi.

Ly hôn với Tạ Bằng Ninh đã gần bốn tháng. Kể từ giờ phút hạ quyết tâm, Tuần Tuần không bao giờ nghĩ rằng giữa cô và Tạ Bằng Ninh có chuyện gương vỡ lại lành. Cũng như tình hình hiện tại, dù cô có muốn thì Tạ Bằng Ninh cũng chẳng như cô. Tuy chưa bao giờ nghĩ sẽ nhanh chóng tìm một gia đình mới vội như vậy, nhưng tự đáy lòng, cô biết rằng cuộc sống còn dài, sống cô đơn một mình đến già là điều không thể và cũng không phải là điều cô muốn, vì thế tái giá chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

Nghe thấy có tiếng động ngoài cửa phòng, cô quay đầu lại, mẹ cô mặc một bộ váy rất đẹp lướt qua, bà đã mặc lại bộ đồ đi nhảy và hình như đang chuẩn bị ra khỏi cửa. Ngay cả đến những người già cũng biết rằng, cuộc sống cần phải bắt đầu lại, vậy thì vì sao cô phải ủ rũ sớm như vậy?