Chương 18: Nhật ký chuyện tình của tiểu mạn

EDITOR: DOCKE

Nói thật nha, hai người ngồi chung cái bàn đó cũng rất tạo cảm giác hình tượng. Ta nhìn ngó xung quanh, phát hiện Đại Thần còn chưa tới .

Nghĩ thầm, dù sao thì Nghiêm Tử Tụng cũng nhìn không thấy, vì vậy liền quang minh chính đại đi qua trước mặt hắn. Hắn quả nhiên chỉ chuyên tâm ăn món gì đó, nửa cúi đầu, vẫn chưa phân nửa điểm chú ý cho ta.

Còn cô gái ngồi bên cạnh hắn vẫn nhiệt tình nói cái gì đó, nhưng trước sau vẫn không hề nhận được câu trả lời nào.

Ta liền ngồi vào bàn số 23. Vị trí này vừa vặn có thể thưởng thức khuôn mặt nhìn nghiêng của hắn.

Cảnh đẹp trước mắt, tâm tình phấn khởi.

Phục vụ đi tới hỏi ta có cần dùng gì không, ta cầm thực đơn, nói: “Chờ chút.”

Nhưng đúng vào lúc này, Nghiêm Tử Tụng đột nhiên ngẩng đầu. Chỉ trong nháy mắt, ta đã cho rằng lỗ tai hắn đang run lên giống như tai động vật. Sau đó, hắn liếc nhìn về phía ta.

Ta thoải mái nhếch miệng cười với hắn, còn vẫy vẫy tay.

Nhưng hắn chỉ nheo nheo mắt lại, rất rõ ràng là không nhìn rõ được mặt mũi của ta. Ánh mắt dừng lại chỉ trong chốc lát rồi lại quay đầu, tiếp tục ăn.

Cô gái ngồi bên cạnh hỏi: “Sao vậy?” Sau đó cũng quay đầu tìm kiếm xung quanh.

Tất nhiên ta không dự định để ý đến cổ, mà chậm rãi tiếp tục cầm thực đơn, gọi món bánh ga-tô phô mai.

Chẳng lâu sau, cửa quán cà phê đột nhiên bị đẩy bật ra.

Căn phòng vốn thuộc hệ sắc thái mờ tối đột nhiên bị ánh nắng mặt trời ngoài cửa chiếu rọi, hấp dẫn tầm nhìn của mọi người.

Một cô gái mặc chiếc váy màu đỏ thẫm xuất hiện trước cửa, tựa hồ như đang tìm kiếm ai đó. Mái tóc màu nâu trầm được uốn kiểu lượn sóng. Rõ ràng phục sức của cô ta rất trang nhã, nhưng màu son môi đỏ thẫm thì lại chẳng chịu phối hợp với chúng chút nào, chỉ có điều, không hiểu sao lại phù hợp với cô ta một cách bất ngờ – tạo nên một cá tính mãnh liệt.

Quyến rũ, thành thục, lại còn có vẻ giỏi giang.

Nói thật nha, ta còn chưa thấy ai có thể hợp với màu đỏ giống như cô gái đó.

Đúng là tiểu mỹ nhân, tiểu mỹ nhân a!

Quay đầu lại thoáng nhìn, không hổ là Yêu quái, gặp không sợ hãi, thậm chí cũng chẳng thèm ngẩng đầu.

Ta len lén nghĩ, cứ chỉ vừa rồi của hắn, có đúng là đã nhận ra giọng nói của ta rồi không?

Mơ hồ phát hiện ra người trong quán cà phê lại tiếp tục ồn áo xáo động một lần nữa.

Lần thứ hai ngẩng đầu, Đại Thần chậm rãi đến gần bên cạnh cô gái áo đỏ, đứng lại.

Sau đó, cô gái áo đỏ buông cánh tay đang giữ cửa ra, trả lại cảnh mờ tối cho không gian của quán.

Sau đó, cô ấy đi nhanh như sao xẹt, thẳng đến chỗ ta ngồi.

Chỉ sau một khắc, cái eo thon nhỏ của cô ta đã đứng trước mặt ta rồi. Cong miệng mỉm cười, dáng vẻ tươi cười đó chỉ trong nháy mắt đã tạo cho ta cảm giác quen thuộc. Sau đó, ta nghe thấy cô ta mở miệng, giọng nói sang sảng và chắc chắn, “Tương! Hiểu! Mạn!”

Oái, ta lục soát trong kho ký ức của mình nhưng vẫn không thể tìm ra tư liệu của cô ta.

Nhưng vẫn cấp tốc nhẹ nhàng đứng dậy, khẽ gật đầu chào hỏi cho phải phép, mỉm cười đáp trả: “Xin chào người xa lạ.”

Sau đó nhìn qua tứ phía gật đầu mỉm cười, ý bảo mọi người cứ việc an tâm.

Thoáng liếc khóe mắt sắc qua nhìn Nghiêm Tử Tụng lần nữa. Hắn hơi nhíu mày, lẳng lặng ngồi yên tại chỗ, phỏng chừng đã biết cái tên mà cô gái áo đỏ vừa gọi chính là ta, sau đó rút tờ khăn giấy ra nhẹ nhàng lau khóe miệng, trực tiếp nói với cô gái ngồi bên cạnh hắn một câu, ngắn gọn mà đầy uy lực, “No rồi, đi.”

Đúng lúc này, Đại Thần đi thẳng về phía trước.

Nói thì chậm nhưng diễn biến xảy ra rất nhanh, phục vụ đã bưng chiếc bánh ga-tô đi ra, chuẩn bị chỉ trong chốc lát nữa sẽ đặt bánh ga-tô xuống trước mặt ta.

Bánh ga-tô, Đại Thần, cô gái áo đỏ, Yêu Quái Đại Nhân…

Ta cấp tốc quét mắt nhìn một lượt, phân tích tình huống hiện tại: Đại Thần cùng cô gái áo đỏ đích thực là cùng nhau đến, Nghiêm Tử Tụng chuẩn bị rời khỏi, quả ô mai trên chiếc bánh ga-tô thoạt hình rất tươi ngon…

Ồ, ta nhớ là đồng chí Hoàng Vinh từng nói, Nghiêm Tử Tụng rất khó liên hệ được khuôn mặt của ai đó với tên của họ.

Chỉ trong phút chốc, ta bất ngờ đứng dậy, hô to một tiếng: “Nghiêm Tử Tụng!”

Tất cả mọi người trong quán cà phê đồng loạt dời mắt về bên này.

Ta đoạt lấy chiếc bánh ga-tô trong tay phục vụ, vọt đến trước mặt Nghiêm Tử Tụng, nắm lấy tay trái của hắn, động tác nhanh gọn đặt bánh ga-tô vào trong tay hắn, mỉm cười ngọt ngào: “Cái này, anh cứ mang theo đi đường mà ăn.”

Sau đó tiện thể nhớ kỹ ta luôn!

“…” Nghiêm Tử Tụng chậm rãi đưa mắt nhìn chiếc bánh ga-tô trong tay, thậm chí ta còn có cảm giác huyệt thái dương của hắn hình như đang co giật.

Nhưng có lẽ trước khi phát hỏa hắn còn cần có một quá trình để xác định. Vì vậy, lại thấy hắn nghiêng thân về phía trước, nghiêng đến gần ta —— mãi cho đến khi hắn nhìn thấy rõ khuôn mặt của ta, nhe răng ra nói: “Quả nhiên là…”

Ta trực tiếp nhón lấy một quả ô mai trên mặt bánh nhét vào miệng hắn, ngăn không cho hắn nói tiếp. Sau đó tiện thể quẹt phần kem dính trên ngón tay lên má trái của hắn, tạo thành một đường kem dài.

Nhằm tạo cho hắn ấn tượng sâu sắc.

Bất ngờ phát hiện, vẻ mặt ngơ ngác ngu ngơ của hắn lúc này thật sự rất mê người, cười cười, dứt khoát quẹt tiếp một đường bánh kem lên giữa trán hắn ——

Thật sự là yêu nghiệt cộng với màu bánh kem, vô cùng đáng yêu và đầy mị hoặc.

Lúc này mới hiền hòa khả ái nhìn cô gái bên cạnh hắn, mỉm cười ngọt ngào nói. “Vậy đi thong thả nhé, không tiễn!”

“…” Nghiêm Tử Tụng trầm mặc mấy giây, sau đó hắn nhíu chặt chân mày, bất ngờ chậm rãi tuồn quả ô mai đang ngậm vào miệng, tinh tế nhấm nháp. Ăn xong mới nhếch đôi môi mỏng lên, mở miệng. “Tương…”

Ta cầm cái đĩa ở phía sau hắn đẩy đẩy, tiếp tục cười nói, “Được rồi mà, đừng chậm trễ nữa, đi đi!”

Nghẹn đi, nghẹn một chút liền khắc sâu vào ký ức.

Chỉ thấy yêu quái đại nhân bất thình lình giống như báo thù vậy, dùng tay phải quyệt kem, bôi trên mặt ta, một nét hai nét.

Chưa đủ, ba nét bốn nét.

Tiếp đó lại dính chút mứt ô mai điểm trên trán ta. Xong xuôi, hắn đột nhiên ý thức được hành vi của mình, có chút chán nản rống lên: “Chết tiệt!” Lúc này mới giật lấy cái đĩa ta đang cầm rồi ụp luôn cái bánh kem vào đó.

Nghiến răng nghiến lợi nói. “Tương Hiểu Mạn!”

Ồ, phát âm rất chuẩn nha, ta cười cười nghĩ.

“Sau này cô đừng có mà xuất hiện trước mặt tôi nữa!”

“Có gì khác nhau đâu ~” Ta cười cười, không thèm để ý. “Dù sao thì anh cũng có nhìn rõ đâu!” Lợi dụng cơ hội, thoải mái vỗ vỗ bờ vai hắn an ủi.

“…”

Ô ô, hắn bị ngộp rồi.

“Này bạn…” Phía sau đột nhiên truyền đến một âm thanh không mấy hài hòa.

Lại nghe được cô gái áo đỏ đĩnh đạc nói một câu: “Tiểu Hiên! Người mà Tương Hiểu Mạn thích, hình như không phải là cậu!”

Âm thanh kia vì thế lại thay đổi đối tượng “Này bạn…”

Đại Thần lẳng lặng đứng đó, một lúc mới nói tiếp. “Cạnh tranh thúc đẩy tiến bộ, tăng thêm lạc thú.”

Yêu quái đại nhân không có lòng dạ nào để ý đến tiến triển câu chuyện ở bên kia, tiếp tục trừng mắt nói với ta. “Cô, cút đi!”

“Này, bạn…” Tần suất âm thanh bên cạnh đã ở sát biên giới của sự bạo phát.

“Ôi chao! Chẳng phải là anh phải đi rồi sao?” Ta cười híp mắt – cho nên, người cút đi không phải là ta. “Nhớ rõ, không cần nhớ đến em!”

“Không sai, quả nhiên có điểm ý tứ.” âm lượng của cô gái áo đỏ cũng không nhỏ, tiếp tục câu chuyện của mình.

“Cô ta là ai?!” Nữ sinh bên cạnh Yêu quái đại nhân rốt cục nhịn không được, mở miệng.

Bởi vì cái gọi là ba người đàn bà một con vịt, trong nhất thời, quán cà phê giống hệt như một cái chợ.

Khung cảnh phi thường ồn ào.

“A ——! !” Phục vụ ôm đầu thét dài, rốt cục bùng nổ.

Ta đang nghĩ có cần cho hắn đi khám bác sĩ hay không, lại thấy hắn run rẩy chỉ tay vào mấy người chúng ta.

“Anh!”

“Anh!”

“Cô!”

“Cô!”

“Và cô nữa!”

“Nghỉ bán rồi, ra ngoài hết đi!”

Ta nhún nhún vai, đang muốn rời đi, lại nghe thấy phục vụ rống tiếp một câu: “Chờ một chút!” Hắn hít sâu vào một hơi, “Trả tiền trước!”

“Trả tiền?” Thoáng thấy cô gái áo đỏ đột nhiên cười cười, sau đó cúi đầu tìm bóp của mình, “Qua đây, qua đây ~ tôi trả, tôi có tiền!”

***

Ta không nghĩ tới cô gái áo đỏ thật sự giúp ta thanh toán, thuận tiện cũng thanh toán cả phần ăn của Yêu quái đại nhân luôn.

Còn đặc biệt dũng cảm hào hiệp nói một câu. “Khỏi thối.”

Nhìn cái ví tiền dày cộm, đột nhiên hiểu ra thâm ý trong cách ăn mặc này của cô ta —— để cho người ta đỏ mắt ~

Trong lúc lực chú ý của ta bị phân tán trên người cô gái áo đỏ, Yêu quái đại nhân đột nhiên gào lên với nữ sinh bên cạnh hắn, vô cùng mất kiên nhẫn. “Cút.”

Sau đó chứng kiến toàn bộ quá trình một bé gái rơi lệ đầy mặt.

Nhún vai, năng lực chịu đựng đả kích quá thấp. Không phải ta tự kiêu, nhưng ta thấy, thật sự ta không phải là một điểm nằm trên trục hoành.

Da mặt hay máu thịt của ta đều được đúc thành tường đồng vách sắt!

Trường Thành vạn lý mãi không đổ…

Hoàng Hà ngàn dặm nước vẫn trôi!

Thoáng thấy yêu quái đại nhân quả thật không thèm để ý đến những ánh mắt chỉ trích xung quanh, cũng lười xử lý những đường kem trắng cùng mứt ô mai đỏ trên mặt, cứ như vậy lạch xoạch lạch xoạch đi ra ngoài.

Xuyên qua cửa kính màu cà phê để nhìn theo bóng lưng hắn dần đi xa, ta suy nghĩ: Nếu bây giờ là mùa đông, hình ảnh đôi dép lê thư thả đi trên tuyết của hắn sẽ bi thương đến cỡ nào a!

Ôi, hẳn là ta sẽ đợi được đến ngày đó.

Quay đầu lại, cô gái áo đỏ đột nhiên khoác tay ta, sau đó cũng quệt một chút kem chét lên chóp mũi ta, cười cười, kéo ta đi ra ngoài.

Vừa đi vừa nói chuyện. “Tương Hiểu Mạn, chị thích em, em làm em dâu của chị nha!”

“Mẹ em nói ~” Ta cấp tốc phản ứng, vô tội chớp mắt, nghĩ thầm: Em dâu? Sau đó nhếch miệng cười, “Cần phải dũng cảm nói không với người lạ!”

Chị ta cũng rất sảng khoái. “Không sao, đợi em gả về rồi, hai ta chẳng phải là thân thuộc rồi sao?”

Cái này ngươi không biết đâu, ta nhún vai. “Muốn hấp chín bánh bao, cần phải có một quá trình tích lũy.”

Ta thậm chí còn không biết tên của chị ta nữa.

Nhưng ngươi xem, dáng vẻ của chúng ta giống người xa lạ sao?

Ra khỏi quán cà phê, Đại Thần vẫn luôn theo đuôi phía sau. Chúng ta đi đến một cái đình nghỉ mát ở phía bắc trường học, cô gái áo đỏ đột nhiên kéo ta vào trong, ngồi xuống. Lại nghe thấy chị ta tiếp tục ồn ào. “Lại đây lại đây! Tương Hiểu Mạn, làm quen chút nha, đây là em trai của chị, Vương Đình Hiên.” Sau đó vỗ vỗ Đại Thần. “Tiểu Hiên, đây là Tương Hiểu Mạn.”

Rồi mỉm cười với ta. “Còn chị, chị là chị gái của người này. Chị tên là Vương Đình Đình, ha ha…” Khóe miệng nàng khẽ nhếch lên, “Tiểu Mạn, gia đình chị có tiền, em mà gả vào nhà chị, chị cam đoan em sẽ được ngồi mát ăn bát vàng, đeo vàng mang bạc, còn cho em cả chuỗi trân châu đeo trên cổ, lại khuyến mãi cho em một chiếc nhẫn kim cương bự chảng luôn!”

“Vậy không được!” Ta trực tiếp cự tuyệt.

“Tại sao?”

“Em và mẹ đã ký hợp đồng dài hạn.” Ta cười cười. “Chỉ được tay trái một cái bánh bao, tay phải một cái thái bao, trên cổ đeo cái lồng hấp, đi khắp phố rao hàng!”

“Ha ha!” Vương Đình Đình cười, đột nhiên nhéo nhéo mặt ta, quay đầu lại trừng mắt lườm Đại Thần. “Tiểu Hiên, em giấu diếm!”

Cảm giác câu tiếp theo chính là: có đồ chơi vui như vậy lại không sớm lấy ra nữa…

“Nghe nói…” Vương Đình Đình đột nhiên cười cười. “Tiểu Mạn em thích quản lý tên Yêu nghiệt mắt mù kia?”

Ta liếc trộm Đại Thần, sau đó thẹn thùng gật gật đầu.

“Em không biết sao?” Chị ta chợt kinh ngạc.

Bây giờ mới dám xác định 100% chị ta là chị em ruột của Đại Thần, cho nên vừa mới trông thấy nụ cười của chị là ta đã có cảm giác thân quen.

Chị nói tiếp. “Với hắn thì ai cũng có thể nha!”

Ta nhẹ nhàng lấy mu bàn tay chùi kem trên chóp mũi, thời tiết oi bức thật lợi hại khó chịu biết bao, xong mới nhìn chị với vẻ mặt vô tôi, “Em biết a!” Chớp mắt. “Riêng em thì không được.”

Ô ô… Hiện tại người ta rất tò mò, vì sao chỉ riêng ta là không thể.

“Tiểu biến thái ~” Đại Thần ám muội mà có thâm ý gọi to. Ta run lên, ngẩng đầu thoáng nhìn nụ cười tươi rói mà thâm sâu của Đại Thần, “Bây giờ anh đã chắc chắn anh có quyết tâm theo đuổi em rồi.”

Khí thế nhất minh kinh nhân (một tiếng khiến ai nấy đều kinh ngạc).

Hiện trường trầm mặc ba giây.

“Hắc, tiểu tử!” Vương Đình Đình bỗng nhiên bật cười, phá vỡ trầm mặc. “Em đã lớn như vậy, nhưng hôm nay là xuất sắc nhất đó!”

Đại Thần mỉm cười. “Quá khen.” Rồi ném đầu mắt về phía ta.

Ta liếc mắt nhìn hắn, cười cười nói. “Khéo thế nhỉ?” Tạm dừng nửa giây mới nói tiếp. “Em cũng đã quyết tâm trở thành bạn gái của Nghiêm Tử Tụng!”

Sau khi thẳng thắn cự tuyệt xong, ta đột nhiên ý thức được: Kỳ thật, Đại Thần không thể khiêu khích. Ôi, lại tiếp tục tưởng tượng, nếu có thể đấu với Đại Thần, cũng coi như là vinh hạnh của ta.

Ý cười trên khóe miệng của hắn trái lại còn vì lời nói của ta mà càng thêm sâu sắc, vẻ mặt bí hiểm, nhìn không ra là đang suy nghĩ cái gì.

“Cô bé ngoan!” Vương Đình Đình đột nhiên đập một phát vào vai ta, kéo tầm mắt ta về.

Chị cười tươi rói, hai hàm răng trắng sáng đến chói mắt. “Dám từ chối tiểu bảo bối của nhà chị, chị có lời khen ngợi dũng khí của em!” Ngay sau đó lại lắc lắc đầu nói. “Nhưng chị vô cùng không tiếp thu nổi hành vi của em!”

Chỉ thấy chị quay đầu lại trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý với Đại Thần, rồi nghiêm túc nói. “Thất bại thì đừng về nhà gặp chị nữa!”

Đại Thần đáp nhẹ, nhếch môi. “Bây giờ có nên trả cho em một chút không gian riêng tư hay không?”

“Ồ…” Chị ta suy nghĩ một chút, búng tay ‘tách’ một cái, “Có đạo lý!” Rồi sảng khoái đứng dậy, phủi phủi váy đỏ. “Vậy, chúc em nước chảy thành sông, mau chóng hấp chín bánh bao, đừng để mất mặt!”

Nói xong lại cúi đầu nhìn ta. “Em dâu tương lai, cửa hàng bánh bao của nhà em ở đâu? Có giao hàng không?”

Hả, không ngờ chị ấy còn biết nhà ta bán bánh bao…

Ta cảm thấy lời nói của chị kỳ thật còn có ý đồ khác nữa, lại nghe chị nói tiếp, “Không giao hàng cũng không sao! Về nhà chị sẽ kêu toàn bộ công nhân viên chứ trong công ty của ba chị đến nhà em mua bánh bao!”

Ta trừng mắt nhìn, nghe ra vấn đề trong bốn chữ em dâu tương lai. Cảm thấy không nên chỉ vì bán được bánh bao mà phải bán cả thân mình, vì vậy cười cười, một câu hai ý nghĩa, “Chị Đình, mỗi cái bánh bao đều sẽ gặp được người mà số mệnh đã sắp đặt sẵn cho nó, em thấy, cứ thuận theo tự nhiên vẫn hơn!”

Thế gian trăm việc, tiểu bao tử cũng có đại học vấn.

Có người được ăn bánh bao đậu, nhưng lại chỉ thích ăn bánh bao thường.

Có người ăn xong bánh bao hấp rồi, thấy cũng ngon, nhưng vẫn muốn nếm thử bánh bao chiên, trong túi lại không có tiền, mua không nổi.

Có người mua nổi, vì thế lần lượt ăn hết cái này lại ăn đến cái khác, thậm chí cắn một lúc hai cái.

Có người ăn bánh bao, cắn được hai miếng đã ném đi.

Còn có người, cảm thấy bánh bao trong tay người khác trông ngon hơn của mình.

Còn về phần bánh bao, có cái được làm từ bột mì xốp dẻo, có cái lại cứng hơn, có tươi ngon, cũng có qua đêm. Nguyên liệu làm bánh bao có thể mỗi hàng mỗi khác, mà cho dù có giống thì phân lượng cũng có khác biệt.

Nhưng chung quy lại thì vẫn là bánh bao, phần lớn đều hi vọng được người nào đó đủ tiền mua về, không có miệng thối, không chua miệng, hơn nữa biết thưởng thức nó, chậm rãi nhấm nháp nó.

Cho dù nó có kém cỏi, chỉ là một cái màn thầu (bánh bao bột không có nhân) thì vẫn luôn hy vọng được ai đó cắn xé, nuốt vào bụng.

Ta nhìn xa trông rộng, nếu ta là bánh bao, ta muốn mình được đem đi ném chó!

Ít nhất cũng được chết oanh oanh liệt liệt!

Lúc Vương Đình Đình rời đi còn nhéo má ta mấy cái, lời nói đặc hữu quanh co lòng vòng, “Thật ra, nhân loại mỗi ngày đều đang phải chống chọi với tự nhiên.”

Thật ra ý chị muốn nói, chị cũng không muốn thuận theo tự nhiên, vẫn kiên trì muốn đến nhà ta mua bánh bao.

Đình tỷ quả nhiên có tiền…

Chị mới ra khỏi đình, Đại Thần đột nhiên rút từ trong túi quần ra một chiếc khăn tay, đưa cho ta, sau đó so đo ‘Dấu yêu’ mà Yêu quái đại nhân đã để lại trên mặt ta. Hắn mở miệng nói: “Tự lau, hay là để anh giúp em?”

Lại nói, kỳ thật Đại Thần rất thích ra đề lựa chọn cho người khác. Hắn chính là điển hình của chòm sao Thiên Xứng, so sánh tất cả mọi thứ một cách tinh vi.

Ta tiếp nhận khăn tay, nói. “Để em tự lau.”

Nhưng thật ra, ta không muốn dùng khăn tay…

Ta vẫn luôn cảm thấy khăn tay tạo cho người ta cảm giác… Ồ, khăn tay trắng nõn gì đó, mang theo mùi thơm thoang thoảng gì đó a, dù sao thì bất cứ cái gì nếu đã bị người khác dùng qua rồi, trong lòng ta đều có ám ảnh.

Nhưng ngẫm lại, nếu Đại Thần rút trong túi quần ra gói khăn giấy thì cảm giác cũng rất tàn. Vì thế ta cũng không suy nghĩ nhiều nữa, vươn tay ra lấy khăn rồi cuộn tròn nó trong bàn tay, sau đó dùng mu bàn tay lau mặt. Buồn bực nghĩ thầm, Đại Thần cứ nói mời cơm, kết quả một bữa chẳng thấy…

Hắn đem cử chỉ của ta thu vào tầm mắt, sau đó đến gần bên cạnh ta, ngồi ở chỗ lúc nãy Đình tỷ đã ngồi.

Không biết có phải do ảnh hưởng tâm lý hay không, hắn vừa ngồi xuống, ta lập tức cảm thấy không gian bỗng nhiên nhỏ hẹp hơn rất nhiều.

Nghe thấy hắn lại nói tiếp. “Có muốn biết kế hoạch đầu tiên của anh không?”

Ta quay đầu nhìn hắn. Hắn ngồi bên cạnh ta, cảm giác đặc biệt cao lớn. Ngay cả hô hấp cũng rất gần, hơn nữa ánh mắt của hắn lấp lánh nhìn ta, khiến ta rất có cảm giác áp bách…

Nơi đây không nên ở lâu.

Ta liền híp mắt giả cười. “Vậy sư huynh có muốn biết hiện tại em đang dự tính gì không?”

Khuỷu tay hắn gác lên rào chắn sau lưng ta, sau đó vuốt vuốt mấy sợi tóc của ta, chậm rãi mở miệng. “Nói nghe thử đi…”

Ta dù bận vẫn ung dung, gẩy gẩy mấy sợi tóc trên trán ——

Chạy ra ngoài nhanh như tên bắn, ném ra hai chữ nhanh như gió bão:

“Trốn! Chạy!”

Hừ hừ, ta cũng không tin vào tiết trời oi bức thế này mà ngươi dám cùng ta chơi trò thỏ và rùa thi chạy!

Tuy vậy, trong lòng ta vẫn nghĩ, có nên quay đầu lại ném cho hắn một nụ cười nhất tiếu bách mị sinh hay không. Kết quả lại là đầu ta biến sắc dục mất hồn ——

Không ngờ hắn lại có thế bám gót theo đuôi, hơn nữa còn làm theo động tác mẫu, tư thế rất chuẩn…

Ta hoàn toàn quýnh rồi, ô ô, Đại Thần, ngài biết rõ ta chạy không lại ngươi mà…

Chờ đến khi ta thở hổn hển dừng lại, cúi gập nửa người mà thở dốc, Đại Thần nhẹ nhàng hô hấp, cơ bản là hô hấp hệt như lúc bình thường, sau đó lững thững lại gần, ném ra một câu. “Anh đã nói rồi mà, đã quyết tâm theo đuổi em đến cùng.”

“Anh…” Ta thở không ra hơi, nói không ra tiếng.

“Đi ăn thôi.”

Ta liền ngó nghiêng xem xét chỗ mình đang đứng ——

Ô ô… Ta là đồ ngốc mà, mấy quán ăn nhỏ và vừa đều nằm ở hướng khác….

***

Ngày đó Đại Thần mời ta ăn đồ uống lạnh, ngồi ở trong phòng Vip, máy điều hòa tạt thẳng vào người khiến cho xung quanh ta đều lạnh buốt.

Nhưng hắn cũng không nói gì, chỉ hàn huyên đủ mọi chuyện trên đời từ thượng vàng hạ cám. Tất cả những chuyện phiếm ta kể ra hắn đều làm như hiểu được hết.

Ăn xong còn đưa ta về đến tận ký túc xá.