Chương 18 – Quà sinh nhật

Tôi ở đất khách gặp lại bạn cũ, người ấy tên gọi Lý Hải Phi. Tôi không định chạm mặt anh ta thường xuyên, nhưng không làm cách nào khác được, giữa thành phố cô tịch này tôi chỉ biết mỗi anh. Có thể nghe giọng nói của người phương Bắc cảm giác thật là tốt. Có thể ăn đồ ăn quê mình, cảm giác cũng thật tốt. Có thể tán gẫu về những chuyện trong quá khứ, cảm giác cũng tốt. Tôi hiểu được cách bổ khuyết nỗi hư không đó là mối nguy hại, thậm chí tôi còn biết Lý Hải Phi đã có bạn gái xứng đôi với anh ta, nhưng làm vui lòng người khác mệt mỏi quá, tịch mịch thì nhiều, sướng vui lại ít, chút niềm vui này với tôi mà nói là thứ tiêu khiển duy nhất, không thể bỏ được.

Cho nên tôi thử thuyết phục chính mình, chấp nhận làm bạn với người yêu cũ, cố gắng đứng ở lập trường bình thường đối đãi với người xa lạ mà mình đã từng hận từng yêu từng quen thuộc nhất. Chỉ có như vậy mới là tốt nhất cho cả tôi và Lý Hải Phi. Tôi nghĩ mình làm không tệ lắm, có thể cười không chút tâm cơ, cũng có thể tỏ ra không băn khoăn gì, cũng có thể phân tích cho anh ta như một người trong cuộc, giải khúc chiết trong mối quan hệ giữa anh ta và bạn gái.

Nhưng, vì sao mỗi đêm khuya tôi vẫn bừng tỉnh, vì sao vẫn nghĩ đến Trần Dũng, còn có cảm giác mình đã trả thù được anh?

Tâm tư đen tối, thật sự là xấu xa!

Hôm nay là sinh nhật Lý Hải Phi, một tuần trước chúng tôi đã quyết định tôi sẽ ăn mừng sinh nhật với anh ta, ban đầu tôi không đồng ý, nhưng không đỡ được nụ cười chua xót và câu nói : “An Kì có việc, cô ấy nói anh mười một giờ đến bar đón cô ấy”.

Sinh nhật bạn trai cũng không buồn để ý, đúng là tiểu thư nhà giàu có khác, quả nhiên không giống người bình thường! Bất quá, Hải Phi tuy rằng anh đáng thương đấy nhưng cũng do chính anh tự tìm khổ thôi.

Tôi tan tầm sớm, tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ về ký túc xá, rửa sạch hai tay tự làm mì Đông Bắc thủ công, đây là món Lý Hải Phi từng thích nhất, lúc trước không ai làm được, chỉ có thể đến nhà hàng ăn cho đỡ thèm, nhưng sau khi chia tay tôi lại học được 10/10. Lấy nó làm mì mừng thọ vậy.

Nhào bột, cán bột, cắt mì, luộc mì, xào rau, nấu nước dùng. Vừa tắt nồi cũng là lúc điện thoại reng, tôi nhanh tay bỏ mì còn đang nóng vào hộp giữ ấm, mặc quần áo xuống lầu, ngồi vào xe anh ta, câu đầu tiên nói chính là. “Mau mau mau, sinh nhật vui vẻ, nhân lúc còn nóng ăn đi”.

“Đây là cái gì?”. Anh tháo dây an toàn, nhìn chằm chằm hộp giữ ấm đầy ắp trong tay tôi.

“Ai da, đừng hỏi nhiều”. Tôi mở nắp, vội vàng dúi vào tay anh. “Đợi lát nữa nó nở ra đấy”.

“Mì thủ công à?”. Anh ta cầm lấy, mắt liếc xuống hộp rồi nhìn thẳng vào mắt tôi. “Em làm?”.

“Đúng rồi, vì sinh nhật anh mà em mua nồi, mua bột về nhào, nấu mì, còn không biết ngại mượn bếp của đồng nghiệp mà nấu đấy”. Tôi nói, xuyên qua làn khói, nhìn mặt anh ta có chút ngẩn ngơ. “Ký túc xá nhỏ, anh chịu khó ăn ở đây đi, tuyệt đối là của ít lòng nhiều, sao Lý Hải Phi, em siêu đúng không”. Không trả lời, anh ôm khư khư hộp giữ ấm, ngón tay thon dài trắng trẻo niết lấy, tựa như nó là một món đồ chơi.

“Chắc là…”. Không thấy anh nói gì, tôi hơi luống cuống, tự giễu mình, trong lòng âm thầm hiểu chút quà mọn này thì đáng giá mấy đồng. Tôi giương mắt nhìn anh ta, xuyên qua hơi mì nóng hổi bốc lên, hình như mắt anh ướt nước. “… Chắc là… Quà này chẳng đáng gì”.