Chương 18 – Tỏ tình

Tỏ tình

Đây không phải nụ hôn đầu tiên của Tô Tiểu Mộc. Tiểu Mộc vẫn nhớ nụ hôn đầu tiên của mình. Đó là một đêm bầu trời đầy sao lấp lánh, cô và Ninh Nhiên xem phim xong vẫn chưa muốn quay về ký túc, thế nên cứ vòng qua vòng lại sân bóng rổ của trường đại học. Không nhớ lúc ấy hai người nói những gì,, cũng không nhớ lúc ấy còn người chơi bóng ở sân không, bà mối chỉ nhớ Ninh Nhiên thừa lúc mình không để ý, đột nhiên nghiêng đầu chạm nhẹ một cái lên môi mình như chuồn chuồn lướt nước, rồi mặt còn đỏ hơn cả cô, vì xấu hổ…

Vì lúc ấy hai người đều là những kẻ ngây thơ, Ninh Nhiên lại tấn công bất ngờ, dùng lực không chuẩn, chạm một cái như thể chẳng khác gì đập vào môi bà mối. thế nên trong lòng bà mối, hôn cũng chẳng hay ho như miêu tả trong tiểu thuyết hay phim ảnh, thậm chí thi thoảng cô còn nghĩ vu vơ: “Không phải chỉ là thịt chạm vào thịt sao?”

Nhưng bây giờ, không giống! Rất khác!

Bị Hạ Hà Tịch cưỡng hôn bất ngờ, mọi suy nghĩ của bà mối đảo lộn. bị đôi môi ấm áp ấy dằn vặt tới nỗi tim đập loạn lên không ngừng. Trong lúc mơ màng, bà mối chỉ thấy tay chân mềm nhũn, càng không thể giãy khỏi vòng tay ôm của con cáo họ Hạ.

Con cáo họ Hạ thấy bà mối không phản kháng gì, nụ hôn càng sâu thêm, như muốn hòa tan hai người với nhau, trong hơi thở là thứ mùi xa lạ mà quen thuộc của đối phương. Thật lâu sau đó, lâu tới mức hai người nếu không buông ra thì không thể thở nổi, Hạ Hà Tịch mới lưu luyến rời khỏi đôi môi đỏ mọng của bà mối, nhưng vẫn không buông bàn tay đặt ở eo cô ra, hai người tựa trán ôm nhau mà đứng như thế.

Bà mối im lặng, trong đầu rối như tơ vò, dường như có hàng ngàn suy nghĩ nhưng lại không nắm bắt được thứ gì. Đây là cái gì? Trước khi con cáo họ Hạ đột nhiên tấn công, bọn họ đang nói cái gì? Đây… đây là cưỡng hôn sao?

Nghĩ tới hai từ “cưỡng hôn”, cuối cùng Tiểu Mộc cũng ý thức được chuyện “một kẻ bị cưỡng hôn” nên làm. Đẩy Hạ Hà Tịch ra, cho anh ta một cái tát, rồi nói bằng giọng vô cùng căm hận: “Tôi không ngờ anh là người như thế!” Cuối cùng, xô cửa xông ra…

À, phim truyền hình diễn như thế đúng không? Nhưng thực tế lại là, bà mối giữ nguyên tư thế bị Hạ Hà Tịch ôm, ngước mắt nhìn Hạ Hà Tịch, nghi ngờ hỏi: “Anh… Lúc nãy anh hôn em phải không?”

“Ừm.” Đây là câu hỏi ngu ngốc gì chứ? Không phải hôn, chẳng lẽ là gặm?

“Anh còn không buông em ra?”

“Ừm.”

“Tối nay anh không uống rượu chứ?”

“Ừm.”

“…” Nghe tới chữ “ừm” thứ ba, bà mối im lặng mất 2 giây, cuối cùng hét lên: “Thế giờ anh đang làm gì hả?”

“Ừm.” Hạ Hà Tịch ngang nhiên càn bà mối đang giãy giụa đòi trốn thoát. ờ, hóa ta không phải là không phản kháng, mà là quá chậm chạp, bây giờ mới bắt đầu phản kháng.

“Hóa ra anh thể hiện còn chưa đủ rõ ràng, bà mối Tô còn chưa hiểu ý, anh không ngại làm mẫu lần nữa đâu.”

“Anh…” Bà mối kinh ngạc tới mức nghẹn họng, không nói nên lời. vốn chỉ biết Hạ Hà Tịch gian trá, xảo quyệt, sao không biết anh ta còn đê tiện, vô liêm sỉ chứ? Lúc này, bà mối đột nhiên nhớ ra, cách đây rất lâu, rất lâu, mợ hai đã dạy cô, con gái không được tùy tiện tới nhà con trai một mình.

Quả nhiên…! Quả nhiên…!

“Đồ không biết xấu hổ! Đồ thối tha…” Tô Tiểu Mộc vừa mới bắt đầu mắng, môi lại bị chặn mất. lần này, bà mối hoàn toàn tỉnh táo, ra sức giãy giụa, tay chân đấm đá để thể hiện thái độ của mình. Trong lúc hai người quấn lấy nhau, nụ hôn của Hạ Hà Tịch càng lúc càng ngang ngược, càng lúc càng… không thể dừng lại.