Chương 18 – Trốn tình

Bạch Nhật Tiêu bồn chồn đứng ngoài biệt thự, vẫn rất do dự khi mở cánh cửa quen thuộc của chính ngôi nhà mình. Anh rất muốn nhìn thấy cô. Vào mỗi thời điểm trong cuộc sống, khi đi qua sự chia lìa kia, khát vọng lớn nhất của anh vẫn là được nhìn thấy cô. Thế nên khi ở sân bay, trong lúc chờ nhập cảnh, thái độ khác thường cùng tâm tình đang muốn nhảu nhót của anh đều biểu hiện trong nụ cười nhẹ nhàng kia. Nhưng là, cô đâu, có thể cũng giống như anh? Nhớ tới những quãng thời gian rất ngắn khi có dịp ở chung trong năm năm qua, ánh mắt kinh hoàng phòng bị của cô khiến tâm anh sẽ không ngừng mà run rẩy, đau lòng đến ‘bài sơn đảo hải’ (dời núi lấp biển) khiến anh không chịu đựng nổi. Bây giờ, chỉ cần đi qua cánh cửa này, từ nay về sau cả hai vẫn sẽ ‘sớm chiều tương đối’. Cô hẳn sẽ không giống như trước kia, làm nũng với anh, nằm trong cánh tay anh ngọt ngào ngủ, tùy ý để anh ôm, hôn môi. Trả qua năm năm, thời gian dường như không tẩy xóa được ký ức đau thương anh gây ra cho cô. Phải làm như thế nào, cô mới có thể một lần nữa tiếp nhận anh? Bạch Nhật Tiêu suy nghĩ…

Bạch Nhật Huyên đứng phía sau cánh cửa lớn, khẩn trương nắm chặt tay cầm, lại không cảm nhận được cách một lớp cửa nhịp tim đập khẩn trương và kích động của anh truyền từ mạch đập, lay động xuyên qua cánh cửa lạnh. Vẫn muốn gặp mặt, nhưng cô biết, cô không có cách nào hành xử như trước kia, ỷ lại anh, tin tưởng anh, nhưng điều này không thể khiến bọn họ không ở chung được. Cô tưởng tượng không ra bọn họ về sau sẽ đối mặt với nhau như thế nào. Qua năm năm dài, An Như Nguyệt vẫn thường nhắc nhở cô, cô vĩnh viễn là con gái của bà, cũng nhân tiện nói đến, vĩnh viễn là em gái của anh. Không hơn. Không còn gì khác nữa. Cô biết, không ai hy vọng cả hai người phát triển lệch ra khỏi quỹ đạo vốn có trong thời gian này, cô cũng không hề muốn tổn thương An Như Nguyệt. Nhưng là, cho dù anh từng tổn thương cô như vậy, nhưng mấy năm nay nhớ đến anh, lòng cô vẫn cảm thấy ấm áp, vẫn muốn dựa vào lồng ngực rộng lớn của anh, ở trong ngực anh đón một ngày mới. Không có anh, cô cũng rất cô đơn, rất tịch mịch, rất nhớ anh. Tình cảm đã dần dần thoát ly khỏi sự khống chế của cô, nhưng cô vẫn tự nói cho mình, phải khắc chế, phải dừng lại.

Hai con người từng có sự thân mật như người yêu, nay ngay cả gặp mặt cũng cảm thấy xấu hổ, từ đâu lại xảy ra chuyện kỳ lạ này? Là anh yêu cô sâu đậm, hay là cô vẫn ỷ lại anh quá mức?

Khi Bạch Nhật Tiêu vẫn đang do dự, cánh cửa lớn lại ầm ì mở ra vì anh. Trong phút chốc, khuôn mặt tươi cười như hoa như ngọc của cô đập vào tầm mắt của anh, “Mừng anh đã về nhà, anh hai.” Vẫn muốn đối mặt nhau, vì bọn họ dù sao cũng là anh em, chính là anh em. Một giây trước khi nhìn thấy anh, cô đã hạ quyết tâm lớn, mối quan hệ của bọn họ bây giờ, là anh em.

Anh ngây ngốc nhìn nụ cười ngọt ngào của cô hướng về mình. Có nằm mơ anh cũng không nghĩ tới có ngày còn có thể thấy cô tươi cười như vậy, trong nhất thời không biết làm thế nào cho phải. Theo bản năng xem nhẹ xưng hô của cô, anh bắt đầu si mê mà đánh giá Huyên Huyên mình đã mong chờ ngày đêm. Cô trước mắt anh, ngoại trừ mặt mày đã không còn nhiều nét trẻ con, cơ hồ một chút cũng chưa thay đổi. Vẫn nhỏ như vậy, vẫn thấp như vậy, vẫn ngọt như vậy, vẫn khiến anh si mê như vậy, chìm sâu không thể nào tự kiềm chế. Bạch Nhật Huyên hôm nay mặc một chiếc váy anh đã tặng cô vào mùa xuân, xinh đẹp đáng yêu là thế. Anh vẫn nhìn cô, không rời tấm mắt đi đâu được.