Chương 18 – Vô tình gặp được Tử Yên Nhi

Sáng sớm hôm sau, Đồng Yên thức dậy thì nhận được tin nhắn của Lăng Khiên. Tin nhắn lần này của anh không đơn giản như những tin trước, bây giờ dài dòng hơn rồi.

“Anh đi công tác khoảng một tuần. Em ở nhà phải chú ý an toàn cẩn thận. Có việc gì gấp thì có thể tìm Lục Tư Triết. Buổi tối chờ điện thoại của anh.”

Đồng Yên nhắn lại vỏn vẹn: “Vâng.”

Lúc ra khỏi thanh máy, Lăng Khiên vừa lấy điện thoại di động ra lại nhận thêm được một tin của cô: “Một mình anh cũng phải chú ý thân thể, uống ít rượu và phải uống thuốc đúng giờ nhé.”

Khi máy bay hạ cánh, anh nhận được tin nhắn đầu của cô thì cau chặt chân mày, trong lòng một trận phiền não. Lúc nhận được tin nhắn thứ hai, khóe miệng đã giơ cao, anh trẻ con xóa tin nhắn đầu đi, chỉ để lại tin nhắn thứ hai trong máy.

Ba ngày sau khi Lăng Khiên đi công tác, Đồng Yên tối đến một mình cuộn người trên ghế xem tivi, cả đêm thì yên lặng nằm ngủ. Dạo này cô dần dần cảm thấy bất an, hay ngày trước cứ đúng tám giờ là Lăng Khiên sẽ gọi điện thoại đến cho cô, vậy mà hôm nay đã mười giờ tối rồi mà điện thoại vẫn chưa có động tĩnh gì. Trên tivi bắt đầu giờ chiếu tin tức, cô cuối cùng cũng không nhịn được mà cầm lấy điện thoại, do dự một chút rồi gọi vào số anh, nhưng mà chuông điện thoại vang lên thật lâu cũng không có người nhận.

Đồng Yên trong lòng run lên một cái.

Một thời gian rất dài rồi cô đã không xuất hiện cảm giác cô độc này, hai tay cô ôm lấy chân ngồi trên ghế, đầu gối trên đầu gối, ánh mắt vô thần nhìn những ánh sao ngoài cửa sổ. Không biết từ lúc nào trong lòng cô đối với anh lại sinh ra lệ thuộc? Từ ngày rời khỏi biệt thự của Tiếu Diệc Trần, cô đã từng thể son sắt là mình sẽ không tin bất kì một người đàn ông nào khác nữa, sẽ không yêu bất luận kẻ nào khác. Vậy mà giờ đây, chỉ trong có mấy tháng ngắn ngủi mà tâm tình cô đã trở nên như vậy rồi.

Đồng Yên cười khổ một cái, tắt tivi, cầm lấy di động bước vào phòng ngủ. Cô đã tắm rửa rồi, nằm ở trên giường nhìn vào màn hình điện thoại đen nhánh một hồi lâu, sau đó dập máy.

Trong lòng Đồng Yên khẽ đau nhói, giống như có vật gì đó chặn ở ngực làm hô hấp của cô có chút không thuận, lăn qua lộn lại, trằn trọc trở mình. Lúc hơi thở nhẹ nhàng trở lại cô mới phát hiện ra, cảm giác này rất giống khi ở nước ngoài, vô số đêm cô không ngủ được nhìn chằm chằm lên trần nhà đến ngẩn người, khi đó trong lòng nghĩ đến người đàn ông anh tuấn, ôn văn nhĩ nhã kia, mà hôm nay tất cả nỗi nhớ và cảm giác đau lòng này lại là vì một người đàn ông vừa bá đạo lại vừa ôn nhu.

Trong lúc này ở phành phố X xa xôi, Lăng Khiên cũng không biết giờ này sủng vật ở nhà đang nhớ đến mình. Buổi tối bị mấy người khách lôi kéo đến hộp đêm, điện thoại mình thì anh lại để trong túi áo khoác trên xe ô tô. Anh vốn định là trên đường đi thì chạy ra ngoài gọi một cuộc điện thoại, nhưng lại bị giữ chân không cách nào thoát được. Cứ một chén rượu đỏ uống xuống lại đến một chén khác, lúc đi ra sắc mặt anh đã trắng bệch. Anh chạy vội vào phòng vệ sinh, một trận xé rách tâm phổi mà nôn thốc nôn tháo. Sau đó anh dựa vào chậu rửa mặt nghỉ ngơi một lá mới giờ tay lên lau mặt, thì lại thấy một hình dáng quen thuộc bị kéo đến góc khuất trước mặt.