Chương 183: Đêm nay có gió bão

Dương Thu Trì nói tiếp: “Phán đoán là cố ý phóng hỏa thực ra còn có một chứng cứ trọng yếu, đó chính là trận cháy này có tới hai điểm phát hỏa!”

“Hai điểm phát hỏa?” Tống Vân Nhi hỏi lại.

Dương Thu Trì gật gật đầu: ‘Đúng, vừa rồi người gác có giới thiệu rằng, khi y chạy đến chỗ này thì đã thấy nhà kho thứ hai – cũng chính là nơi chúng ta vừa tra xét qua – bị lửa thiêu đến nóc nhà, tiếp theo đó nhà kho thứ ba cũng cháy lên nóc nhà.”

“Cần phải biết, nơi phát hỏa là kho lương, trên nóc kho đều là ngói, không thể dễ dàng bắt lửa, đặc biệt là lửa mới phát lên. Có chú ý người gác vừa rồi miêu tả gì không? Y nói nhà kho thứ ba kề đó cũng bốc lửa lên tới nóc.”

“Câu nói này cho chúng ta hai gợi ý: một là nhà kho thứ ba xem ra là phát hỏa cùng lúc với nhà kho thứ hai, hai là, “cháy lên tới nóc” chứng minh nhà kho thứ ba bị cháy từ dưới lên!”

“Chúng ta từ đống đổ nát hiện tại có thể phán đoán, hai nhà kho cách nhau mười bộ, nếu như nhà kho thứ ba bị nhà kho thứ hai cháy xong rồi bén lửa qua, thì người gác nhìn thấy không phải “cháy lên trên nóc”, mà là bén lửa “cháy lan qua”.”

Tống Vân Nhi chẳng hề có ấn tượng trực quan gì với loại hỏa tai này, tưởng tượng không ra cái chuyện “cháy lên” và “cháy lan” nó khác nhau như thế nào, nhíu mày nghĩ mãi.

Dương Thu Trì cười cười: “Vân nhi muội đừng nghĩ nữa, ta sẽ giúp muội tìm chứng cứ, muội sẽ rõ ngay thôi.” Dương Thu Trì bước lại trước nhà kho thứ ba, chỉ vào một cây gỗ tàn cháy đen bảo: “Muội nhìn cây gỗ này xem, có phát hiện gì không?”

Tống Vân Nhi cẩn thận nhìn, cầm lấy cây gỗ than lên quan sát, vui mừng nói: “Cái này có đường nứt hơi cạn và nhiều, chẳng lẽ… chẳng lẽ nơi này cũng là điểm phát hỏa?” Tiếp theo đó nàng lần theo cây gỗ tròn này gạt ra mấy miếng ngói che, phát hiện mấy miếng gỗ vụn còn chưa cháy hết, cầm lên quan sát, vui mừng kêu lên: “Mọi người xem, ở đây cũng có thứ gỗ tùng nhúng dầu chuyên mồi lửa như bên kia!”

“Tốt lắm!” Dương Thu Trì thầm khen năng lực lĩnh ngộ của Tống Vân Nhi, nói tiếp: “Hai dấu vết ở hai nơi này ấn chứng cho lời nói của người gác, chứng minh lúc đó có hai điểm phát hỏa. Nếu như là bị vô tình bắt lửa, thì trong tình huống thông thường không thể nào bắt lửa cùng lúc hai nơi, cho nên trận lửa này có thể đoán định là cố ý phóng hỏa.”

Đến lúc này thì Tống Vân Nhi và mọi người đều đã hiểu, và một khi họ đã hiểu, thì họ lập tức phát hiện luôn một vấn đề khác khiến người ta kinh hoàng: là ai phóng hỏa thiêu lương dùng để chẩn tai trong nha môn? Mục đích là để làm gì?

Khả năng phóng hỏa này có rất nhiều: người ngoài trộm lương thực sau đó phóng hỏa hủy diệt chứng cứ, quan viên giám thủ trong nha môn tự trộmg rồi tự phóng hỏa để diệt chứng cứ; các quan viên có thù với Bố chánh sứ hoặc những quan phát lương khác báo phục; Đối xã hội bất mãn mà phóng hỏa báo phục; Tiều hài hoặc bệnh nhân thần kinh phóng hỏa; Để có thể khiến số hàng đầu cơ tích trữ của bản thân bán được giá cao hơn nữa mà phóng hỏa; Thậm chí vì để lập công, tự phóng hỏa xong rồi tự cứu vâng vâng. Đương nhiên, còn có một khả năng khác, đó là âm mưu của Kiến Văn dư đảng.

Đem những chuyện trước sau liên hệ lại làm một để suy gẫm, Dương Thu Trì cảm giác những chứng cớ có được không phải là phóng hỏa bình thường, và khả năng cuối cùng rất lớn. Nếu là như vậy, sự tình càng nghiêm trọng hơn, cho nên hắn quyết định trở về dịch trạm trước.