Chương 186 – Hi Tuấn về nhà

Ăn sáng xong, Triệu Hi Thành và Triệu lão gia cùng đi làm

Chu Thiến lại dẫn Thế Duy ra sân chơi, ánh nắng buổi sáng ấm áp, không khí cũng rất tốt. Chu Thiến dẫn Thế Duy đi dạo trong sân, khám phá những điều mới mẻ

Tỷ như xem con kiến chuyển thức ăn, nhìn con kiến xếp thành hàng dài, cõng thứ còn to hơn cơ thể chúng mà cố gắng đi về phía trước, Thế Duy hưng phấn mà vỗ vỗ đôi bàn tay mũm mĩm

Hai người đang xem rất vui, đột nhiên một chiếc xe thể thao màu bạc đi vào, nhanh chóng đỗ vào gara

Thế Duy nhìn thấy thì chỉ về phía gara nói:

– Chú, chú đã về!

Chu Thiến đứng lên nghĩ, là Hi Tuấn sao? Hai năm không gặp, giờ cậu ấy vẫn ổn chứ?

Cô nhìn về phía gara, không lâu sau đã thấy một bóng người cao gầy đi từ gara ra, nhìn thấy Thế Duy thì tươi cười đi về phía cậu bé

Tóc dài của anh đã cắt, tóc bên thái dương và cổ có chút hỗn độn, tóc mái dài để xéo qua thái dương, che đi một bên lông mày, càng nổi bật đôi mắt đen câu hồn đoạt phách. Vành tai anh vẫn đeo chiếc hoa tai Chu Thiến tặng, theo từng bước đi mà lóe ra những tia sáng lóng lánh

Làn da vốn trắng nõn của anh giờ thành màu rám nắng có độ bóng, đầy nam tính. Vóc người càng thêm hoàn mỹ, cơ bắp căng tràn, quần áo mặc vừa vặn để lộ cơ bụng, cơ ngực săn chắc đầy gợi cảm

Anh sải bước đi đến, từng động tác đều lộ ra sự tự tin và tôn quý. Anh khẽ cười, cười tươi như ánh nắng mặt trời. Cơ thể quyến rũ cùng với nụ cười tinh thuần là sự tương phản mạnh mẽ mà đầy yêu dị, hấp dẫn ánh mắt của mọi người, khiến người ta nhìn mà như đui mù đi

Hai năm không gặp, Triệu Hi Tuấn càng giống minh tinh hơn. Có lẽ anh bây giờ rất nổi tiếng rồi! Giấc mơ của anh đã thành hiện thực rồi?

Chu Thiến mỉm cười nhìn anh đến gần

Triệu Hi Tuấn đi đến bên Thế Duy, bế cậu nhóc lên, thơm má cậu bé thật kêu rồi nói:

– Thế Duy, còn nhớ chú không?

– Chú ơi!

Thế Duy cười gọi rồi sau đó nắm tóc trên trán Hi Tuấn:

– Chú đã lâu không về

Triệu Hi Tuấn cười rồi gỡ tóc mình ra nói:

– Chú dạo này bận lắm, nhưng chú được nghỉ ba ngày liền, về chơi với Thế Duy đây này. Thế Duy có vui không?

Thế Duy vung bàn tay nhỏ bé mà hoan hô rồi thơm Hi Tuấn thật kêu

Triệu Hi Tuấn cao hứng mà tung Thế Duy lên cao, Thế Duy vui vẻ kêu to. Chu Thiến ở bên hoảng sợ vội nói:

– Cẩn thận

Lúc này Triệu Hi Tuấn mới để ý bên cạnh còn có người, nhìn Chu Thiến kinh ngạc hỏi:

– Cô là ai?

Chu Thiến đen mặt, cảm ơn anh giờ mới nhìn thấy tôi. Tuy rằng giờ tôi trông bình thường nhưng tốt xấu gì cũng là người lớn lù lù thế này cơ mà. Thế Duy cướp lời:

– Đó là cô Thiến Thiến mà Thế Duy yêu nhất

Giọng nói đầy sự kiêu ngạo.

Triệu Hi Tuấn kinh ngạc nhìn Chu Thiến, có chút không hiểu, mới một tháng không về mà đột nhiên mọc ra cô Thiến Thiến được “thích nhất” này, đây là thần thánh phương nào?

Chu Thiến thấy vẻ hồ nghi của anh thì nhịn cười, vươn tay về phía anh:

– Tôi biết anh, Triệu Hi Tuấn, tôi là Chu Thiến, rất vinh hạnh được gặp anh

Hi Tuấn, thế này đủ khiến em lên mặt chưa?

Không hiểu vì sao, đối mặt với Hi Tuấn thoải mái hơn đối mặt với Hi Thành rất nhiều, lòng không hề có gánh nặng, có lẽ là vì chờ mong nhiều nên áp lực lớn chăng?