Chương 19

Trịnh Minh Hạo yêu cô! Còn lâu hơn Uông Đào, còn sâu sắc hơn Uông Đào?

Nếu không phải chính tai mình nghe thấy thì dù bất kỳ ai nói với cô, cô cũng đều không tin.

Trớ trêu thay, chính cô lại nghe được chân thực rõ ràng!

Rốt cuộc cô đã làm gì?

Nhớ lại khi cô cùng Uông Đào thành đôi, Trịnh Minh Hạo nét cười cô đơn, tim Lăng Lăng đau thắt từng cơn…

Cô thực sự rất muốn ích kỷ cùng Trịnh Minh Hạo tiếp tục làm bạn bè tốt, đón nhận sự quan tâm chăm sóc của anh. Nhưng cô không thể, đã không đáp lại được điều anh muốn, hà cớ gì bắt anh trả giá cho cái anh không đáng phải trả giá!

********************************

Hôm đó, Lăng Lăng cùng Trịnh Minh Hạo ngồi trong nhà ăn cơm Tây, mặt đối mặt, Trịnh Minh Hạo kể cho cô nghe một đoạn chuyện cũ…

Thời Trịnh Minh Hạo học năm ba, đúng là rất ham mê game online.

Trong trò chơi, sau một cuộc thánh chiến đẫm máu, pháp sư tay cầm quyền trượng bạc chỉ còn vài giọt máu, kéo áo bào trắng lặng lẽ đi về phía chân trời thê lương.

Đứng giữa Bích Thiên Huyết, trông xuống những kẻ tranh đoạt chiến lợi phẩm vì sinh tồn, Trịnh Minh Cảm cảm nhận rõ ràng một loại chiến tranh bi thương…

Đây là trò chơi online, là một thế giới ảo còn chân thực hơn bất kỳ thứ gì!

Thoát ra khỏi mạng, Trịnh Minh Hạo mệt mỏi tựa lưng vào ghế ngồi, chớp chớp đôi mắt khô mỏi, hướng tiểu Lý phụ trách quản lý hàng net phất tay hô to: “Tiểu Lý Tử, mang anh chai Coca, anh bù tí máu.”

“Có ngay đây!” Tiểu Lý đưa ly nước chanh đá trên tay cho cô gái ngồi bên xong, lấp tức quay về phía Trịnh Minh Hạo ra dấu OK, bước nhanh đi chỗ khác.

Trịnh Minh Hạo vừa định thu hồi tầm mắt thì đột nhiên bị một cảm giác rung động đặc biệt giữ lại.

Anh thấy cô gái đối diện kia chậm rãi lấy ra một miếng khăn giấy, cẩn thận dùng khăn lau những giọt nước đọng trên ly nước chanh, từng chút từng chút, hết sức cẩn thận, nhưng nước mắt trên mặt cô không ngừng tuôn rơi, không ai vì cô mà lau chúng đi.

“Coca đây!” Tiểu Lý kêu to một tiếng, dọa anh thiếu chút đứng tim. Đưa tay đón lấy chai coca, ánh mắt lại bất giác liếc nhìn người con gái đối diện, đây là lần đầu tiên anh thấy một cô gái khóc yên lặng đến thế, không có ngôn ngữ, không có biểu hiện, chỉ có nước mắt lặng lẽ chảy xuôi.

“Cô em này cũng tốt đúng không? Vừa nhìn đã biết con gái nhà lành! Cô ấy tên là Bạch Lăng Lăng, chuyên ngành Điện tử, năm ba.”

“Vậy à!”

Nếu nói mỹ nữ, anh đã thấy qua rất nhiều. Lúc mới vô năm nhất Trịnh Minh Hạo đã được hưởng thụ hiệu quả thị giác tuyệt vời kiểu đó, anh cũng giống như mấy nam sinh nhàm chán cùng phòng ngủ, chán đến nỗi tự do rảnh rỗi lên mạng tán tỉnh mấy em gái, đến những nơi như khoa Truyền thông hoặc mấy trường ngoại ngữ sẽ thấy mỹ nữ, nhưng sau này gặp càng nhiều gái đẹp, anh dần cảm thấy không còn thú vị, đề tài tán gẫu quanh quẩn chỉ có chuyện trăng hoa trai gái, những nơi lui tới chẳng gì khác ngoài khu mua sắm, khách sạn, rạp chiếu phim, quán bar.

Chỉ có hai chữ “vô vị”!

Còn không bằng cùng mấy thằng bạn chơi bài, đánh mạt chược.

Thế nhưng, nữ sinh có khí chất thanh tân hôm nay bỗng nhiên lại khiến anh có một loại cảm giác đặc biệt – muốn nói về thứ tình yêu “ngu ngốc”.

Cũng như những nam sinh khác, mỗi sáng bảy giờ đứng chờ cô ấy dưới lầu nhà trọ nữ sinh để cùng đi ăn sáng, buổi tối mười giờ lại đứng dưới lầu nhà trọ nữ sinh mà lưu luyến không rời.