Chương 19

Khác với Đài Loan, Canada trên cơ bản coi như là nước có bốn mùa rõ ràng, từ tháng mười một nước sẽ đóng băng trên toàn thành phố, rồi khi băng tan là mùa xuân đến.

Mùa xuân ở Ottawa rất đẹp, ánh mặt trời đã từng rất lâu mới trở lại, chồi xanh, chồi hồng chui lên đầu cành, nụ hoa Tulip hé nở trên khắp thành phố, trong không khí tràn ngập hương vị ngọt ngào, mỗi năm một lần Tết Tulip sẽ được bắt đầu.

Ở trong phòng này, từ cửa sổ to sát đất trông về phía xa có thể thấy công viên thành phố trên mặt hồ, băng mặc dù chưa tan hết, còn có mấy con thiên nga trong hồ bơi tới bờ kiếm ăn.

Trong phòng yên tĩnh, rèm cửa màu hoa violet buông xuống ngăn những tia nắng ban mai lọt vào. Trên chiếc giường lớn, người đàn ông quen thói nằm nghiêng ôm thân thể mềm mại của cô gái vào trong ngực, tứ chi giao hòa, khuôn mặt đẹp trai vùi vào chăn ấm ngủ say.

Tinh Thần thật ra đã tỉnh lại một lát rồi, cô ngước mắt nhìn chiếc đồng hồ báo thức đặt trên tủ đầu giường, giờ đã bảy giờ mười lăm phút rồi.

Cô sợ làm hắn tỉnh giấc, vì thế không đứng dậy, chỉ ở trong ngực hắn lặng lẽ ngắm hắn.

Hắn ngủ thật trầm, không giống như lúc tỉnh vô cùng khắc chế và cẩn thận nhưng vẫn không thể gọi là vẻ mặt an tường được chứ đừng nói là ngủ như trẻ con.

Bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng sờ mắt hắn, tuy là trong giấc ngủ nhưng mặt vẫn rất căng thẳng.

Trong giấc mộng sao còn có thể cau mày như vậy? Cô lặng lặng nhìn hắn, đáy mắt có vẻ vừa phức tạp lại dịu dàng.

Hai tuần trước, bọn họ rời Pháp đến Canada, u Tỉ bị phải chăm sóc mấy ngày nên nghe tin vội vui mừng hớn hở bay về Mỹ luôn.

Bất luận là Phó Hoành hay là u Tỉ, bọn họ cũng không nói cho Tinh Thần biết tình hình vụ án kia, chắc là họ không muốn cho cô nhớ lại những chuyện không vui đã qua. Bọn họ bảo vệ cô rất tốt, thậm chí không đồng ý với cảnh sát cho cô ra tòa làm chứng.

Vết thương vì đạn bắn chưa lành, Phó Hoành không lập tức trở về Đài Loan mà mang theo cô rất nhanh đi đến Ottawa. Tinh Thần ngồi trên máy bay đã nhìn thấy tòa nhà quốc hội, xung quanh là hàng trăm hàng ngôi nhà mái ngói xanh cùng với phương tiện giao thông cũng mang tên là vườn hoa Tulip, vô cùng uy phong.

Đi một vòng, ai ngờ còn trở lại nơi này.

Hoặc là hắn vì mình nên mới bị thương cô mới mềm lòng, lần này hẳn là cô cũng không có nửa phần miễn cưỡng đi theo hắn, muốn chăm sóc cho hắn thật tốt để hắn mau khỏe lại.

Bọn họ lại một lần nữa vào ở khu nhà cao cấp ở trung tâm Ottawa, sớm chiều ở cạnh nhau.

Phó Hoành quyết định phải nghỉ ngơi một trận, vì thế hiếm khi có thể đem mọi việc lớn bé ở Cổ Thị tất cả ném cho Hội Đồng Quản Trị như một củ khoai lang phỏng, mặc kệ họ giằng co.

Được Tinh Thần tỉ mỉ chăm sóc, vết thương trên bả vai bị đạn bắn đã dần dần khỏi. Mỗi ngày được cô nấu các loại đồ bổ dưỡng rồi chính tay mang đến cho hắn khiến cho khí sắc của hắn ngày càng tốt.

Bởi vì mấy ngày này, cô tập trung tất cả vào người đàn ông này, thậm chí ngay cả Marri cũng không liên lạc, toàn tâm toàn ý mà mong cho hắn sớm khỏi. Và tự nhiên cũng phát hiện một chút về hắn, những thói quen mà trước kia dù có sống chung cô cũng không nhận ra.

Thí dụ như hắn không thích ăn quá cay, quá ngọt cũng không thích, thỉnh thoảng sẽ bị đau bụng, thích lẳng lặng vừa đọc sách vừa chơi cờ một mình.