Chương 19

Đến ngày thứ ba, dự cảm của tôi được nghiệm chứng, khi tôi đang ăn cơm chiều với Nhan Lãng, thứ khiến tôi cảm thấy bất an tiếp đất thành công, chính là… Chu Việt Việt.

Chu Việt Việt thần sắc suy sụp xuất hiện ở trước mặt tôi, liếc mắt nhìn đồ ăn trên bàn một cái, tự giác mở bếp lấy bát đũa, sau khi ăn xong lại tự rót một chén nước sôi, cầm cái chén ra phòng khách ngồi thật lâu. Nhan Lãng thấy Chu Việt Việt bất thường như thế, không tiện đùa giỡn, cơm nước xong trở về phòng nghiên cứu đề Olympic Toán, nhưng lại thường xuyên lấy cớ uống nước để ra ngoài ngó nghiêng tình huống. Tôi ngồi cạnh Chu Việt Việt, lòng đoán già đoán non, nhớ đến lúc đó cô ấy cùng Hà đại thiếu thảo luận vấn đề địa lý, con người Hà đại thiếu nghiêm túc, có lẽ là hai người bất đồng quan điểm, cô ấy thẹn quá hóa giận đánh Hà đại thiếu người ta một trận, theo tình hình này, quá nửa là đánh đến nỗi vào viện rồi.

Chu Việt Việt trầm mặc rất lâu, cúi đầu uống nước, một lúc lâu sau rốt cục nói ra câu đầu tiên: “Mình đã xử Hà Tất mất rồi.”

Tôi nghĩ quả nhiên là thế, rất phối hợp mà ồ lên một tiếng, bình tĩnh đợi câu sau, chuẩn bị lắng nghe xem cô ấy đánh Hà đại thiếu thành cái dạng gì.

Chu Việt Việt ôm mặt rên rỉ một tiếng: “Mình cũng không muốn thế, là hắn kích động mình trước, nói hai năm qua mình không có bạn trai, nói lên rằng trong lòng mình vẫn nhớ đến hắn, vẫn đang đợi hắn, so sánh mình với cái cô, đúng rồi, cái cô khóc đổ Trường Thành tên là gì? Mình nhớ mang máng là họ Mạnh, tên Mạnh cái gì Lương ấy nhỉ.” Nói xong liền dùng tay chống vào đầu: “Cậu chờ một chút, đừng khuyên gì, để mình nghĩ đã… A, đúng rồi, nghĩ ra rồi, Mạnh Lương Cố, bài hát đấy rất hay: Mạnh Lương Cố ơi, khóc đổ Trường Thành, thiên cổ kỳ oan, ai người nghe thấu……”

Tôi nghĩ quả nhiên là thiên cổ kỳ oan ah, vị nữ sĩ khóc đổ Trường Thành kia ở dưới mồ nếu biết Chu Việt Việt đổi tên của cô ấy nhất định là hận thấu xương, cân nhắc nửa ngày, bèn lên tiếng sửa lại: “Hình như sai rồi, người cậu nói hình như là Mạnh Khương Nữ, về phần Mạnh cái gì Lương kia, thật ra chồng của Mạnh Khương Nữ tên là Vạn Hỉ Lương, nhưng hẳn là hai người đó đều không có liên quan gì với Mạnh Lương Cố đâu.”

Chu Việt Việt cúi đầu suy tư một phen, gật đầu nói: “Uh, mình cũng cảm thấy có chỗ không phù hợp, theo như lời cậu, Mạnh Lương Cố hẳn là tên đàn ông rồi, làm sao có người phụ nữ nào tên như thế chứ, ha ha. Mạnh Khương Nữ tên rất hay, nhưng Mạnh Khương Nữ là người si tình, mình là một người làm nghệ thuật, liên quan gì mà tên khốn nạn kia nói mình giống Mạnh Khương nữ, ám chỉ mình si tình, không phải là hắn muốn nhục mạ mình sao, thế gọi là xúc phạm danh dự. Mình nghĩ có thế nào cũng phải cứu vãn thể diện của một nửa nghệ thuật gia tương lai, bèn nói trong hai năm này mình ra vào chốn yên hoa mỗi đêm, từ lâu đã tu luyện thành một tuyệt đại yêu cơ.”

Tôi nhìn vầng trán vẫn thấp thoáng mấy nốt mụn của tuyệt đại yêu cơ, cố gắng kiềm chế ý nghĩ muốn nói với cô ấy rằng Mạnh Lương Cố là tên một địa danh, hơn nữa nghĩ đến nếu chuyện nếu Hà đại thiếu bất hạnh vẫn ôm ấp ảo tưởng với cô ấy, những lời này thật khác nào xát muối vào lòng.

Tôi hỏi tuyệt đại yêu cơ: “Hà đại thiếu nghe cậu nói xong rồi đáp thế nào?”