Chương 19

Khả Nhi đi ra khỏi ký túc xá, Từ Quang Tông quả nhiên đã đứng ngoài cổng. Nhìn thấy Khả Nhi, ánh mắt Từ Quang Tông như sáng lên, cậu chạy nhanh về phía Khả Nhi:

– Tớ biết là cậu sẽ xuống gặp tớ mà!

Khả Nhi lùi lại phía sau vài bước, duy trì khoảng cách với Từ Quang Tông rồi lạnh lùng đáp:

– Sai rồi, hôm nay tôi xuống không phải để gặp cậu. Tôi xuống để cầu xin cậu đừng có quấy nhiễu tôi nữa!

Có mấy cô gái đúng lúc đó đi ngang qua, nghe thấy Khả Nhi nói thế liền quay sang nhìn Từ Quang Tông bằng ánh mắt khinh bỉ rồi ghé vào tai nhau thì thầm.

Từ Quang Tông cảm thấy rất xấu hổ:

– Có thể đi chỗ khác nói chuyện được không?

Khả Nhi liếc vào trong cổng ký túc xá, thấy bọn Diệp Phi đang đứng ở đằng sau cánh cửa sắt tối om. Khả Nhi cảm thấy yên tâm. Cô liền đi vài bước ra bãi cỏ phía sau ký túc.

Từ Quang Tông nhìn quanh rồi bảo:

– Chúng ta có thể ra con đường phía sau trường đi dạo một chút không?

– Không được! – Khả Nhi kiên quyết. – Đến đây đã là giới hạn của tôi rồi. Cậu có chuyện gì thì mau nói đi!

Từ Quang Tông không nói gì, chỉ chăm chú nhìn Khả Nhi.

– Không có gì để nói sao? – Khả Nhi nhíu mày. – Vậy thì tôi có thể về phòng cho sớm!Làm phiền cậu sau này đừng đến quấy rầy tôi nữa! – Nói rồi Khả Nhi nhấc gót định bỏ đi.

– Khả Nhi…- Từ Quang Tông gọi Khả Nhi bằng giọng tha thiết, lại là giọng điệu van nài như lúc trước.- Từ trước đến nay người mà tớ thích chỉ có một mình cậu. Bây giờ tớ có thể quang minh chính đại theo đuổi cậu, cậu hãy chấp nhận tớ có được không?

Khả Nhi không đáp lại, chỉ nhìn Từ Quang Tông bằng ánh mắt nghi hoặc.

Từ Quang Tông nghĩ rằng Khả Nhi đã bắt đầu dao động, liền chớp thời cơ nói những lời có cánh:

– Tớ biết trước đây có những chuyện tớ hành xử không ra sao. Nhưng thực sự vì công việc ở hội sinh viên, tớ bất đắc dĩ phải chịu khổ chịu nhục. Bây giờ Trương Bình không còn có thể chèn ép tớ được nữa, sau này tớ có thể đường đường chính chính ở bên cậu rồi. – Từ Quang Tông tiến lại gần Khả Nhi, đưa tay ra định ôm lấy cô, miệng da diết gọi. – Khả Nhi …

Khả Nhi vội vàng lùi lại sau kéo rộng khoảng cách:

– Ban nãy tôi cứ nghĩ… – Khả Nhi chậm rãi nói. – Rốt cuộc cậu có biết thế nào là liêm sỉ hay không?

Từ Quang Tông mặt mày trắng bệch:

– Cậu…

– Cậu có nhớ lần đầu tiên tôi từ chối cậu đã nói rất rõ ràng rồi không? Tôi với cậu ngoài quan hệ bạn bè bình thường ra thì không thể có bất kỳ quan hệ gì khác. Chỉ có điều… – Khả Nhi mín môi cười lạnh lùng. – Bây giờ ngay việc làm bạn với cậu tôi cũng không muốn nữa!

Ngực Từ Quang Tông đau dữ dội, hơi thở trở nên gấp gáp, cậu ta nói bằng giọng khẩn thiết:

– Tình cảm của tớ là chân thành…

– Cậu có tình cảm chân thành thì tôi nhất định phải chấp nhận chắc? Tôi đã sớm nói rõ ràng với cậu rồi, tôi không thích cậu, một chút cũng không! Nếu như cậu có lòng tự trọng, ít nhất tôi vẫn tôn trọng cậu. Đáng tiếc… – Khả Nhi lắc lắc đầu. – Nói thật lòng tôi thực sự khinh thường cậu!

Từ Quang Tông thở hồng hộc vì tức giận:

– Cậu xem thường tớ? Bây giờ ngay cả cậu cũng xem thường tớ? Sao cậu lại trở nên lạnh lùng như vậy chứ? Là vì Dương Phàm, là vì cái thằng công tử nhà giàu đó?