Chương 19

Bỗng trời đổ mưa như trút nước. Sắc mặt Vũ thay đổi theo chiều hướng xấu đi thấy rõ…mặt anh đanh lại 1 cách khó chịu…Quân nhận thấy điều đó rồi bất giác anh nhớ lại lời căn dặn của Hoàng… Không khỏi tò mò nhưng cũng không thể hỏi thẳng Vũ trong lúc sắc mặt anh tệ như thế này, ngập ngừng hồi lâu, Quân lên tiếng:

– Không hiểu sao Hoàng lại dặn em không được rủ anh đi đâu khi trời mưa…

– Hoàng đã kể cậu nghe được những gì rồi? – Vũ nói nhưng ánh mắt lại nhìn mông lung vào cơn mưa bên ngoài…

– Chỉ nói đừng nhắc đến mưa, và…Thiên Vinh.

Như 1 phản xạ tự nhiên, Vũ giật bắn người khi nghe đến cái tên quen thuộc ấy…nhưng sau hồi lấy lại bình tĩnh, anh nói giọng điềm đạm, không nổi cáu lên như suy nghĩ của Quân lúc đầu…

– Cậu có tin anh từng là thằng công tử bột chuyên gia bị bắt nạt không Quân?

Quân há hốc mồm, gì chứ? Anh có nghe lầm không vậy? Vị thủ lĩnh “bất bại” đang ngồi trước mặt anh mà từng bị bắt nạt á? Trời! thật khó tin.!

Ngưng hồi lâu, Vũ tiếp tục nói:

– Còn Vinh khi đó là đứa hoàn toàn ngược lại với tính cách yếu đuối của anh, nó thích đánh nhau, cá tính lại rất ngạo mạn, không coi ai ra gì ngoài những người nó thích. Y hệt cậu vậy.

– Tiếp đi, em vẫn nghe đây – Quân chồm người về phía trước, ánh mắt sáng lên như không giấu nổi sự tò mò

– Một hôm…nó chở anh đi ngang con hẻm vắng thì bất ngờ gặp cướp… – Vũ khẽ nhíu mày, tay siết chặt lại đến nỗi những đường gân hiện lên rõ nét, rồi anh nói 1 cách khổ sở – nó đã đỡ cho anh nhát dao từ tên cướp k hốn kiếp kia, và ra đi ngay trước mặt anh…

– Và trời mưa? – Quân lúng túng

Vũ im lặng gật đầu, bần thần những ký ức kinh hoàng khi xưa hiện về trong anh…Tiếng thét thất thanh của Thiên Vinh hòa quyện vào tiếng mưa lạnh lùng rơi…làm át đi những âm thanh khàn đặc vọng ra từ cổ họng của 1 thằng bé yếu đuối, đang bất lực kêu cứu… Rồi những khoảng thời gian vui vẻ của 2 anh em kể từ sau đêm hôm đó, đã trở thành con dao hai lưỡi, cắm sâu vào trái tim anh mỗi khi anh bất giác nhớ về nó… Vũ luôn tự trách bản thân vì anh yêu đuối nên không thể bảo vệ được em trai mình, vì anh luôn trông chờ vào Thiên Vinh trong tất cả mọi chuyện…tất cả là tại anh…! Phải, anh đã nghĩ thế…để rồi từ đó anh đem theo trong mình 1 vết thương lòng thật lớn…và tự biến nó thành 1 “sát thủ tóc đỏ” mạnh mẽ, quyền lực như ngày nay…Cơn mưa giờ đây trở thành 1 nỗi ám ảnh ghê sợ…sự ra đi của người em mà Vũ vô cùng yêu quý, đã làm thay đổi toàn bộ cuộc đời của anh…

Rồi giọng nói trầm ấm của Quân cất lên, cắt ngang dòng hồi tưởng khổ đau của Vũ

– Giờ thì em hiểu quy tắc số 4 do anh đặt ra rồi.

Vũ im lặng hướng đôi mắt suy tư sang cậu đàn em, rồi đột nhiên nói với vẻ rất nghiêm túc

– Đó cũng chính là lý do anh thành lập Killer. Huấn luyện những người như cậu trở nên mạnh mẽ đến mức không ai có thể bắt nạt được, nhưng đồng thời cậu cũng phải biết bảo vệ người khác bằng chính sức mạnh của mình. Hãy nhớ điều này, Bảo Quân! Quyền năng càng lớn, trách nhiệm càng cao.!

Quân cảm thấy thật nhẹ nhõm khi nghe được những lời như thế này, ra Killer không phải là 1 băng nhóm xấu xa như anh đã từng nghĩ…điều này khiến Quân ngày càng tôn trọng Vũ hơn… nhưng vừa rồi chẳng phải vị thủ lĩnh đã đưa ra lời khen, đồng thời cũng như 1 lời dạy dành cho anh đó sao?. Và thật kì lạ thay, đối với 1 thằng hay sĩ diện như Quân, đáng lẽ phải lấy làm khó chịu trước những lời “dạy đời” của Vũ chứ…, thật ra… chẳng qua Quân đã luôn mơ ước được nghe những lời dạy bảo tựa thế này từ rất lâu rồi…

– Từ bé em đã luôn ước sao phải chi có 1 người anh trai khỏe mạnh để bảo vệ mình, nhưng khố n thay! Trời lại cho em 1 thằng anh chả ra gì. Sự vô tâm của nó đã làm cho em biết mình phải tự mạnh mẽ lên, không được trông chờ vào ai cả.

– Vậy hãy thể hiện đi.

– Sao?

– Trong trận đấu thăng thứ hạng sao vào Chủ nhật tuần này, 5 ngày nữa, ráng luyện tập đi. – Vũ nhếch mép, nhưng không ác ý.

– Chắc chắn em sẽ trở thành đội phó! – Quân đáp lại anh bằng ánh mắt và giọng điệu vô cùng cương quyết

Cùng lúc đó, 1 cô gái bước vào, khép vội cây dù đã ướt sũng, tay vuốt vuốt mái tóc đã bị mưa làm cho rối bù… Quân nghển cổ lên, vẫy tay với cô nàng với vẻ rất thân thiết:

– Chị Vân.!!

Vũ giật mình, anh vội xoay người lại, hy vọng thằng nhóc này đùa mình, ờ mà nó có biết Vân và anh quen nhau đâu mà đùa với chả giỡn? Lẽ nào…định mệnh lại xắp đặt cho cả 2 gặp nhau vào 1 ngày mưa thế này…

Vân bước vào với mái tóc rối bù….