Chương 19

– Ừ! Thì thằng xe ôm mà, đến giờ thì phải đến rước chủ nhân của nó về chứ. – Tôi kìm nén hết cảm xúc tức giận, phì cười để nói ra một câu nói phũ phàng…

– Anh…- Vẻ mặt em bối rối.

– Lên xe đi, tối rồi. Không đi thì biết khi nào mới về đến nhà.

Trên đường về, hai chúng tôi không nói câu nào, tôi chạy xe như một thằng vô hồn. Tôi đậu xe cách nhà em một khoảng để xem em còn lời gì để nói với tôi nữa.

– Sao? Cô còn gì để nói với tôi nữa không?

– Hix…hix…anh đừng làm em sợ! Đừng gọi em như vậy mà! – Hơn 2 năm quá, có lẽ đây là lần đầu tôi xưng hô với em như thế.

– Cô không còn gì để nói phải không? Vậy tôi đi đây. – Tôi quay lưng chuẩn bị đi thì em níu tay tôi.

– Em xin lỗi! Em không thế dối lòng mình, em vẫn còn tình cảm với anh Hưng.

– Anh tha thứ cho em được không anh? Mình sẽ lại làm bạn như ngày xưa, được không anh?

– Làm ơn! Tránh xa tôi ra! Tôi không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa, tôi ghê sợ con người của cô. – Tôi quát lớn, hất tay em ra thật mạnh. Rồi chạy thật nhanh khỏi con người phản bội đó.

Chạy trên đường phố Sài Gòn, nuốt từng giọt đắng vào tim. Tôi vô hồn và không biết phải đi về đâu nữa, đột nhiên cái thành phố này lại xa lạ một cách đáng sợ. Mọi con đường đều trở nên dài vô tận và không có bến bờ, bến bờ của hạnh phúc.Tôi cảm thấy lạ, vì sao tôi lại không thể khóc dù rất muốn. Nếu có thể khóc, có lẽ tôi sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Hay là tôi đang sợ mọi người xung quanh xem thường mình, thằng đàn ông thì không được khóc, phải không?

Gió ùa về, mây đen kéo đến. Đường phố thưa dần, mọi người đều tìm một nơi nào đó để tránh mưa. Chỉ có một con người vô hồn cứ chạy mãi chạy mãi. Rồi từng hạt mưa rơi xuống, ngày càng nặng trĩu, chúng không biết chúng đang phủ đè lên một con người đã chịu đựng đủ sức nặng của sự đau thương. Bỗng nhiên, từng tiếng nấc nghẹn bắt đầu phát ra, nó liên tục và to dần. Có lẽ cũng đã đến giới hạn của nó, nước mắt không thể chứa quá nhiều trong cơ thế, khi những hạt mưa đâm xuyên qua lớp vỏ bọc thì nước mắt đã trào ra như tìm được một lối thoát. Và tôi đã thật sự khóc như một đứa trẻ, một thằng con trai mười chín đôi mười lần đầu tiên nếm trải cái gọi là sự phản bội và mất lòng tin. Tôi chạy thẳng một mạch 30 cây số trong đêm mưa Sài Gòn để về quê, tôi cần tìm một người nào đó để tựa vào, hoặc đơn giản một thứ gì đó để tôi bám vào. Tôi muốn chạy xa khỏi con người đó, càng xa càng tốt. Muốn được nằm xuống ngủ một giấc, thức dậy sẽ quên hết tất cả, và hy vọng trời lại sáng.

Tôi đang ngồi dưới mái hiên của nhà dì và lặng nghe tiếng mưa rơi. Một giấc ngủ ngon bây giờ là một điều quá xa xỉ đối với tôi. Trong nhà phát ra tiếng kéo cửa, tôi thấy nhóc Trinh đang đi từ từ về phía tôi.

– Anh Khanh! Sao ngồi đây? Chưa ngủ nữa?

– Anh khóc hả? – Nó hỏi tiếp.

– Không! Mưa làm cay mắt thôi em à!

– Anh đang buồn hả? – Tôi không trả lời nó.

– Có chuyện gì đáng để buồn. Nhìn em nè! Bạn bè chê em mập như heo mà em có buồn đầu. _Tôi nhìn sang nó và cười, con nhóc này cũng biết chọc cười người khác quá chứ.

– Thôi! Em vào ngủ sớm đi, mai còn về nữa. Anh cũng ngủ đây.

Điện thoại thì rất nhiều cuộc gọi nhỡ từ em, tin nhắn thì đều là muốn gặp tôi để nói chuyện. Còn gì để mà nói nữa chứ.

Kể từ hôm đó, tôi đã thay đổi số điện thoại. Tôi cũng dọn ra ở cùng với anh Đen một thời gian để em không thể tìm được, tôi không thể gặp em lúc này. Tôi chán nản cái cuộc sống hiện tại, suốt ngày chỉ biết trốn chui trốn nhũi trong phòng. Tôi sợ mọi con đường ở cái đất Sài Gòn này, vì hình như chúng đều in dấu kỷ niệm của em và tôi. Rồi việc học thì bê bết hơn, bắt đầu nghỉ học, thiếu nợ môn, mọi thứ đểu trở nên tồi tệ. Một buổi sáng ảm đạm và lạnh lẽo như bao ngày, anh Đen đập cửa phòng tôi rầm rầm.

– Cái thằng c…hó này! – Vừa mở cửa ra thì ăn nguyên một bạt tay của ổng.

– Ông khùng hả? – Tôi quát lớn ngạc nhiên.

– Mày mới là thằng khùng đó, bạn mày vừa nói với tao mày bỏ học, bỏ thi phải không? Vì chuyện tình cảm mà mày như vậy hả? – Ổng xô tôi ngã ra giường.

– Chuyện của tôi, ông biết cái gì mà nói. – Tôi nóng giận quát tháo.

– Phải! Tao không biết cái c…hó gì hết, tạo ngu, tao bỏ học từ nhỏ nên bây giờ cuộc đời tao mới như thế này nè. Mày cũng muốn sống cuộc sống khốn nạn này như tao phải không? – Ông chửi thẳng vào mặt tôi và bỏ đi ra ngoài. Ổng ngồi xuống ghế với vẻ mặt đỏ bừng tức giận.

– Thôi cho em xin lỗi! – Tôi tiến lại gần, khìu khìu ổng.

– Ông già mày nhờ tao lo ày, coi chừng mày ăn học ở cái đất thành phố này. Mà bây giờ mày như vậy thì tao biết ăn nói với ổng thế nào?

– Em…- Tôi ngập ngừng.

– Mày ngồi xuống đi! Rồi kể cho tao nghe mọi chuyện! – Và tôi cũng kể mọi thứ cho anh Đen nghe.

Ổng nghe xong, uống một ngụm bia và mặt trầm ngâm. Rồi ổng tâm sự về chuyện tình cảm với tôi, ổng dùng những kinh nghiêm sống của ổng để giải thích cho tôi nhiều nhứ.

– Rồi mày nghĩ con Linh quen mày để lợi dụng mày trong thời gian qua hả?

– Dạ!…- Tôi trả lời nhưng cũng không thật sự chắc chắn.

– Mày có cái dek gì để con gái người ta lợi dụng? Mày có tiền không? Mày mua được cho nó những thứ gì rồi?

– Em…

– Nồi nào thì đắp vun nấy mày à! Từ đầu mày không trèo cao thì đâu có té đau. Rồi mày định buồn vậy hoài hả? Không lo học hành thì sau này ai lo cho ba mày?Rồi sau này, nghèo như tao thì bị người ta khinh thường hơn thôi. Ngồi đây mà suy nghĩ đi!Tao đi làm.

Cả ngày hôm đó, tôi nghĩ nhiều về cuộc nói chuyện của anh Đen. Tôi không muốn bị xem thường, tôi phải có một cuộc sống khác và phải rời xa cái đất Sài Gòn nhiều kỷ niệm buồn này. Một tia sáng cuối đường hầm chợt lóe sáng, tôi nhớ đến việc di dân sang Mỹ vài tháng trước của gia đình tôi. Phải, đó là cơ hội duy nhất của tôi. Dành suốt mấy ngày để suy nghĩ về chuyện này, và tôi quyết định sẽ đi, chỉ có đi mới có thể thay đổi cuộc sống hiện tại, quên đi những thứ đáng quên. Tôi chạy về quê để có một cuộc nói chuyện với ba, cho ba biết tôi không còn muốn ở lại đây nữa. Mọi thủ tục, giấy tờ thì được các bác trong nhà làm giúp, tôi cũng khồng cần phải lo nhiều.

Chiều hôm sau, quay lại Sài Gòn với nhiều dự định để làm hơn, tâm trạng cũng đỡ dần khi có một thứ gì đó để làm, con người ta chỉ có bận bịu thì mới có thể quên đi những chuyện buồn hiện tại. Tôi sẽ đăng ký học thêm anh văn để chuẩn bị hành trang tốt nhất cho bản thân, còn phải tìm hiểu việc chuyển trường, tìm trường mới ở Mỹ và chuyển tín chỉ. Tôi quay trở về nhà anh Đen khi trời đã sập tối. Bước vào nhà, tôi thấy chị Nhung đang ngồi khóc.

– Chị sao vậy? Ổng nhậu lên lại đánh chị nữa hả? – Tôi tiến lại gần chị hỏi thăm.

– Không có gì đâu Khanh. – Tôi định chạy vào tìm ổng để tính cho ra lẽ thì chị kéo tôi lại.

– Tại sao chị phải chịu đựng hoài như vậy? – Tôi ngồi xuống cạnh chị và hỏi.

– Rồi em sẽ hiểu thôi Khanh à, một ngày nào đó.

– Uh, em cũng muốn mình trải thật nhiều, để hiểu được tình cảm nó như thế nào đây. – Tôi thở dài.

– Sao vậy? Em có chuyện buồn hả?

– Dạ! Bạn gái em…mọi chuyện chấm dứt rồi chị à!

– Tại sao vậy?

– Người ta nói là không có cảm giác với em, còn yêu người cũ, và họ đã quay lại với nhau rồi. – Mỗi lần kể lại chuyện này tôi lại cảm thấy nhói đau.

– Phải chi em quen được một người tốt như chị! – Tôi quay sang nhìn chị.

– Chị không tốt như em nghĩ đâu. – Chị cười và xoa đầu tôi.

– Thực ra chị cũng đã từng phụ một người con trai để theo người khác em à! – Tôi ngạc nhiên nhìn chị.

– Chuyện tình cảm khó nói lắm, không phải ai cũng đủ kinh nghiệm và lý trí để làm tốt mọi việc đâu. Khi yêu, người ta thường yêu bằng cảm xúc con tim nhiều hơn mà. Nhất là với bé Linh, chỉ mới 18 tuổi, sao nó nghĩ thấu đáo mọi chuyện được. – Tôi vẫn lặng im và nghe chị nói.

– Ngày xưa còn trẻ chị cũng vậy, còn ham chơi và thiếu chính chắn lắm nên mới làm cho người con trai đó đau buồn. Có lẽ chị nên dứt khoát hơn, không nên để cho người ta hy vọng quá nhiều rồi cuối cùng lại phụ bạc người ta, chạy theo tiếng gọi của con tim mình.

– Nghe vậy rồi, em có nghĩ chị là người xấu không? – Chị hỏi tôi.

– Dạ không! Bây giờ chị là người phụ nữ tốt mọi thứ mà. – Tôi trả lời ngay.

– Vậy em có nghĩ bé Linh là người xấu không?

– Dạ…em…em…- Chị lại cười và xoa đầu tôi.

– Không ai có lỗi hết em à, Linh cũng chưa từng nói yêu em phải không? Linh cũng không lợi dụng gì em, có thể cô bé thích được đi chơi với em, tìm thấy được ở em sự che chở như một người anh trai.

– Khanh nè! Chị biết em vẫn còn yêu Linh nhiều lắm. Nhưng rồi sẽ đến lúc em tìm được tình yêu thật sự cho bản thân mình thôi. Đứng cố trốn tránh những kỷ niệm, nó chỉ làm em buồn và nhớ nó hơn. Cứ thử đối diện với nó, có thể là đau, nhưng ngày qua ngày, em sẽ quên nó lúc nào không hay đó. Buông tay không có nghĩa là bỏ cuộc, mà để nắm lấy một bàn tay khác nhưng chắc chắn và vững bền hơn.

– Dạ…! – Đó là lý do vì sao tôi về lại đây mỗi lúc buồn, được nói chuyện với chị, nó làm tâm trạng tôi thoải mái hơn rất nhiều.

Rồi thời gian trôi qua, tình yêu với em thì tất nhiên vẫn còn, nhưng không còn cảm thấy nhói đau nhiều như những ngày đầu nữa. Một phần cũng bắt đầu có nhiều việc phải làm, phải lo nghĩ. Cũng một tháng trôi qua, tôi nghĩ chắc em cũng bất lực khi tìm tôi. Một hôm, một số điện thoại quen thuộc gọi vào máy tôi. Đó là mẹ Hiền.

– Alo, dạ con nghe mẹ à!

– Mẹ tìm con suốt Khanh à, mẹ biết mọi chuyện rồi. – Mẹ nói và bắt đầu khóc.

– Mẹ sao vậy?

– Mẹ tệ lắm, không biết dạy con, con đừng giận nó nhe Khanh.

– Mẹ đừng nói vậy…- Đây là lần đầu tiên tôi thấy mẹ khóc.

– Mẹ khổ lắm Khanh à! Suốt thời gian qua, nó dằn vặt chuyện của con mà ăn uống thất thường, học hành sa sút. Mẹ không biết phải làm sao hết, tính nó trẻ con và cứng đầu lắm.

– Dạ…- Tôi cảm thấy thương ẹ lắm.

– Gần thi tốt nghiệp và đại học rồi, mà nó cứ như vậy. Mẹ khổ quá Khanh à, con giúp mẹ khuyên em nó một tiếng được không con?

– Dạ…nhưng…dạ thôi được rồi, mai con sẽ qua đó.