Chương 19 – Ai cũng có bí mật

Ngày hôm sau, khi ngủ dậy, Tuần Tuần nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề có nên tiếp tục đi làm ở Nghiêu Khai nữa hay không. Kết luận cuối cùng là, tại sao lại không? Người sai không phải là cô, nếu muốn thể hiện sự kiên quyết của mình thì ngay từ đàu đã không nên tới đó, mà đã đến rồi thì cần phải chuẩn bị tốt để đối phó với mọi rủi ro. Bây giờ, một tháng thử việc đã qua, cứ cho là Trì Trinh tức giận với cô và buộc cô nghỉ việc thì cũng sẽ phải bồi thường xứng đáng theo quy định. [ bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Lãng phí mất một khoảng thời gian bởi câu hỏi “đi hay không đi”, Tuần Tuần vội đến nơi làm việc. Lúc ấy cũng là giờ cao điểm mọi người cùng đến nhiệm sở nên thang máy đông nghịt, vì thế đến khi cô xuất hiện ở cửa của công ty thì chiếc kim đồng hồ trên quầy chỉ đúng tám giờ hai mươi chín phút năm nhăm giây. Tuần Tuần thở phào một cái đưa tay lên máy chấm công. Đúng lúc đó thì một giọng nói vang lên bên tai cô:

-Cẩn thận…

Là tín đồ của phương châm sống “sống trong lo phiền, chết trong vui vẻ”, Tuần Tuần bất giác nhìn xuống chân. Cô vẫn đứng yên ổn trên mặt đất, dưới chân sàn nhà màu trắng đục bóng loáng, thì chẳng có gì nữa. Tuy nhiên, trong lúc cô mải cúi đầu xuống ngẩng đầu lên, thời gian vẫn không dừng lại, đúng lúc cô quay trở lại với máy chấm công thì đã là tám giờ ba mươi phút ba giây.

-…Đến muộn rồi!

Kẻ làm cho cô quá thời gian chấm công tiếp tục nói nốt phần còn lại của câu trước, chỉ có điều ngữ điệu của nửa câu ấy có đầy vẻ nuối tiếc.

-Vừa rồi tôi đã nhắc cô cẩn thận kẻo đến muộn. Nhưng đáng tiếc cô vẫn đến muộn.

Trì Trinh bê một tách caffe đứng gần đó, mặt không biểu lộ gì.

-Triệu Tuần Tuần, đây là lần thứ hai cô đi muộn trong tháng, tôi hi vọng cô sẽ nâng cao khái niệm về thời gian. Không lẽ mức phạt của công ty còn quá nhẹ, không đủ cho cô ghi nhớ?

Tuần Tuần đứng im một lúc, rồi móc túi tìm một tờ năm mươi tệ.

Chu Thụy Sinh và các đồng nghiệp khác cũng đều ngó ra xem ai là người không may mắn thì chỉ thấy có một mình Tuần Tuần. Ông ta ngây người ra một lúc, rồi bước đến dàn hòa.

-Tôi thấy lần này xí xóa, vì một chân cô ấy đã đặt vào cửa của công ty rồi.

Vẻ mặt Trì Trinh đầy vẻ chế giễu:

-Thì ra ông quản lý nhân sự của công ty như thế hả? Thảo nào mà từ trên xuống dưới chẳng có ai ra gì. Vô tổ chức vô kỷ luật! Chỉ cần đặt một chân vào cửa công ty là được rồi à? Còn một chân khác không phải là chân của cô ta? Chuyện đùa à. Nếu sau này mà còn để tôi nhìn thấy tình trạng kỉ luật lỏng lẻo như thế này nữa thì người đầu tiên chịu phạt sẽ là ông đấy!

Chu Thụy Sinh chỉ còn biết gật đầu chấp nhận.

Lúc đó Tuần Tuần đã tìm được tờ năm mươi tệ, cúi đầu đưa cho người đang lên cơn giận dữ:

-Xin lỗi, lần sau tôi sẽ không như thế nữa.

Trì Trinh không đưa tay nhận, Chu Thụy Sinh không hiểu giữa hai người này có chuyện gì nên cũng không dám manh động. Bàn tay của Tuần Tuần thì vẫn cầm tờ tiền đưa về phía trước, cuối cùng Tôn Nhất Phàm đành đưa tay cầm lấy, cười nói:

-Được rồi, dù sao thì số tiền này cũng sẽ được sung vào quỹ chung để liên hoan. Tuần Tuần, đã hai lần cô phải móc hầu bao rồi đấy, lần sau có hoạt động gì thì đừng có tìm lý do để từ chối nhé!