Chương 19: Bùa âm dương tụ khí

– Đại Đầu, cậu thấy không, người ta đây mới thực sự gọi là tài giỏi, người kia chỉ là giả dối thôi…

Cô gái nói.

Khi cô ta thấy cửa đóng chặt lại thì trong mắt tràn đầy sự cảm mến. Lại nhìn về phía người được gọi là Đại Đầu nhếch cái miệng nhỏ nhắn có vẻ là không thiết gì.

Đại Đầu một câu cũng chưa nói…

Hắn đúng thực sự là bị dọa, đối mặt với sự châm biếm của cô gái đúng là không có phản bác gì.

Thằng bé này lông bông dễ súc động, không sợ trời, không sợ đất lại vì nguyên nhân từ xuất thân gia đình thì rất ít người có thể hù dọa nó. Nhưng khi nó đối mặt với vài chuyện thường tình của cuộc sống thì từ sâu trong nội tâm của nó xuất hiện sự khiếp sợ của bản năng tự nhiên.

Nếu như Mạc Ngôn giống như giang hồ bị chọc giận như vậy đến mức đen mặt lại thì chắc sẽ cho vài chưởng vào mông khỉ kia sau đó chặt vụn hòn đá đó, đổi lại nhiều nhất chính là âm thanh của những mảnh vụn kia.

Nhưng mà, hắn sờ nhẹ nhàng vào cái đó, phong khinh vân đạm, không có một chút khói lửa nào, hiểu được cái gì gọi là trọng nhược khinh.

Ngay sau đó, một chữ lăn nhè nhẹ lại đón nhận ý nói hùa của bọn trẻ này.

Bọn chúng nghĩ, cao nhân là như thế này đây. Đã lạnh lùng lại còn oai, không nói nhiều lời…

Hơn nữa trong mắt hai cô gái, sự thanh tú của Mạc Ngôn, dáng người cao ráo, kèm theo sự nho nhã loại người này bình thường các cô không trêu chọc vào, vừa rồi nổi bật nên là sự phong vân khinh đạm một chữ ” Lăn” đã hình thành kì diệu tương phản lại mạnh mẽ.

Trong mắt hai cô gái, loại tương phản này có sự lôi cuốn…

– Gọi điện thoại cho chị Cam Lam đi, tôi sẽ hỏi số điện thoại của anh ấy…

Một cô gái bỗng nhiên hét to một tiếng, lấy điện thoại di động ra và bắt đầu bấm số.

Ngón ta bị cứa của cô lập tức phản ứng, cô kia níu lấy cổ cô này, nghiến răng nghiến lợi nói:

– Gặp mặt một lúc, không được độc chiếm, lão nương… lão nương cũng vì anh ấy mà chảy máu rồi!

Hòn đá bị lốp xe nghiền vụn trên đường phát ra âm thanh răng rắc, tiếng ồn ngoài viện cũng biến mất.

Mạc Ngôn ngồi trên nghế sô pha trong phòng, nhẹ nhàng thở.

Bên ngoài nếu như là một đám ác của Đại Hán thì hắn nhất định ném bọn chúng ra khỏi bìa rừng nhưng đây chẳng qua chỉ là một đám thanh niên hư hỏng, tuy là vô lễ, quần áo lụa là, khác loại không giống với cách đối nhân xử thế thông thường nhưng dù sao cũng chỉ là một đám trẻ chưa lớn.

Cho nên Mạc Ngôn có khả năng là sẽ nghĩ ra cách để trị bọn chúng.

Đúng là muốn chủ động…

Mạc Ngôn lắc đầu, đừng nhìn đám trẻ kia mỗi đứa cao lớn nhưng thực ra thể chất của chúng rất yếu ớt thực ra hắn không muốn ra tay. Hơn nữa, bọn chúng lại là bạn học của Cam Lam, đó là một cô gái cổ quái Mạc Ngôn cũng không dễ dàng gì mà ra tay.

Đương nhiên, ra tay hay không cuối cùng thì cuối cùng cũng là xây dựng ở đối phương sự không biết điều.

Nếu đám trẻ kia không cảm thấy được, Mạc Ngôn cũng sẽ cố để cho chúng cách ra xa khỏi bìa rừng.

Nơi này dù sao cũng là của cải của tư nhân, Mạc Ngôn có đầy đủ lý do để đuổi người không được hoan nghênh.

Sau khi bọn trẻ này dời đi, Mạc Ngôn sẽ gọi điện thoại đến hỏi Cam Lam, nửa giờ sau di động cũng không có tín hiệu gì.

Hắn rót cho mình một cốc nước, nằm trên ghế salon, bắt đầu xem tài liệu của La Á.