Chương 19: Chuẩn bị ra mắt mẹ chồng 2

Anh từng hẹn hò với một cô gái, dáng không cao lắm, cũng không xinh, chẳng xứng với anh chút nào, nhưng gia đình cô gái một mực phản đối, ngay cả khi hai người ở chung với nhau rồi mà nhà gái cũng không đồng ý. Nghe nói là bởi vì mấy cậu của anh họ tôi tính tình đều như xã hội đen, hơn nữa lại mở sòng bài. Về sau hai nữa hết cách đành phải chia tay nhau. Anh họ tôi buồn lắm, nhưng tôi đâu giúp gì được? Nếu như không phải Lưu Hi Hoa nhắc đến chuyện này, có khi tôi còn chẳng nhớ chuyện anh tôi cần một người vợ.

Tôi bàn bạc chuyện này với bố mẹ anh trước. Hai bác nghe nói đối phương đã có thể sắp xếp công việc cho anh họ tôi, lại cộng thêm việc họ hàng có người làm chủ thầu xây dựng nên đồng ý ngay, bảo tôi sớm lo liệu chuyện gặ. Tôi buồn rầu nghĩ: “Nhà các bác cũng đâu thiếu thốn gì, thế mà đã bao giờ cháu được thơm lây tí nào đâu?”. Nhưng giờ chẳng phải lúc tính toán so đó, chuyện này để xem ý anh họ tôi ra sao đã.

Anh họ tôi nghe xong liền bảo cứ gặp mặt trước đã. Nhìn bộ dạng lười nhác của anh, lửa giận trong lòng tôi liền bùng lên. Tôi vung tay vỗ đánh bốp một cái vào đầu anh. (Chiêu này tôi cũng chẳng biết mình học của anh nữa.)

– Em nói cho anh biết, nếu như không thành thì thôi; còn nếu như thành, anh biết điều một chút cho em nhờ, có việc rồi thì làm ăn cho tử tế, có bạn gái thì đối xử người ta cho đàng hoàng, đừng để em nhìn thấy anh vào sòng bài lần nữa, nếu không em sẽ băm nát tay anh ra đấy!

Anh họ bị tôi dọa cho sợ xanh mặt, xoa xoa đầu, nhăn nhó cười. Có lẽ từ trước đến giờ chưa bao giờ tôi nói chuyện nghiệm túc với anh như vậy, thường lần nào cũng chỉ đùa cợt cho vui thôi.

– Yên tâm đi, anh sẽ không làm em mất mặt đâu! – Nụ cười ấm áp của anh họ khiến tôi thấy yên tâm đôi chút.

Buổi gặp mặt phụ huynh được định vào tối nay, điều đó có nghĩa là tôi phải chuẩn bị bắt đầu trận chiến thứ ba, thắng hay bại đều phụ thuộc vào trận chiến này.

Lâm Diệu liên tục cổ vũ cho tôi, bảo tôi phải yên tâm, nói rằng bố mẹ anh là người tốt, là Phật sống. Mặc dù tôi đã gặp một lần rồi, biết hai cụ không phải là người khó tính, nhưng lần này đi gặp với thân phận khác, tình hình thế nào khó mà dự đoán được. Vì vậy mà tôi vẫn cứ căng thẳng đến nghẹt thở.

Tôi nên làm gì đây? Đầu tiên là phải trang điểm cho thật xinh đẹp, nhưng không được trang điểm đậm quá, như vậy dễ khiến cho mẹ Lâm Diệu nghĩ tôi lẳng lơ, hết tản tỉnh con lại chuyển sang tán tỉnh bố. Xí, còn lâu tôi mới có hứng thú này. Trang điểm xong thì chọn một bộ quần áo thích hợp, nhất định phải là hàng hiệu, như vậy mới không bị mất mặt. Cuối cùng là phải tập cười, phải duy trì được trình độ như lần gặp đầu, vì vậy tôi đã không ăn cơm trưa. Còn nữa, còn gì nữa nhỉ?

– Lâm Diệu, anh mau giúp em nghĩ cách đi, còn gì nữa? – Tôi cướp lấy tờ báo của Lâm Diệu, mang giấy bút ra, chuẩn bị ghi chép những lời Lâm Diệu dặn dò.

– Cái gì mà còn cái gì nữa? Anh làm sao biết được em đang nghĩ cái gì? ngơ ngác nhìn tôi. – Anh cũng chẳng biết em định làm gì, trưa nay cũng chẳng buồn ăn cơm, em tưởng nhịn một bữa là có thể giảm bớt mỡ trên người ngay đấy à? Hơn nữa người em có béo đâu mà phải giảm? Anh còn mong em béo lên thêm một chút nữa đấy, người gì mà toàn xương!

Đúng rồi, tôi hỏi Lâm Diệu làm gì chứ? Có khi lúc này Lâm Diệu đang lo sốt vó lên ấy chứ, tôi không thể làm cho mọi việc thêm rối rắm được!

– Không có gì, anh đọc báo tiếp đi! Cứ duy trì tâm trạng thoải mái là được, mọi việc đã có em! – Tôi dịu dàng xoa xoa ngực anh,

– Rốt cuộc em định làm gì hả? – Lâm Diệu lắc đầu kéo tay tôi lại. – Tối nay em sẽ mặc như thế này sao?

Đúng thế, mua quần áo, suýt nữa thì tôi quên mất!

– Mau, mau lên! – Tôi kéo Lâm Diệu.

Đi mãi, đi mãi, cũng chẳng biết là đã đến bao nhiêu gian hàng quần áo rồi, nhìn những bộ quần áo rõ ràng rất đẹp, thế mà mặc lên người tôi lại chẳng ra làm sao. Hình như tôi có hơi gầy thật, ngay cả nhân viên bán hàng cũng nhìn tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh. Nghĩ đến việc Lâm Diệu đẹp trai phong độ ngời ngời, thế mà tôi lại “nhàu nhĩ” thế này là tôi chán nản thay ra bộ quần áo thứ mười ba.

– Thưa anh, hay là anh cũng thử một bộ đi! Quần áo nam của cửa hàng chúng tôi toàn là hàng cao cấp đấy ạ! – nhân viên bán hàng chạy đến lấy lòng Lâm Diệu. Tôi bực mình chửi thầm ả ta, đúng là làm mất mặt phụ nữ, cứ thấy trai đẹp là xán vào.

– Tôi không thử đâu, tôi đợi bạn gái thôi! – Lâm Diệu lịch sự đáp.

Tôi ở trong phòng thay đồ, nghe câu này mà mát lòng mát dạ. Ha, thấy chưa, muốn khinh thường tôi chứ gì, cứ thoải mái mà khinh nhé! Có khinh tôi thế nào đi nữa tôi vẫn là bạn gái của anh ấy, còn lâu mới đến lượt cô! Thay quần áo ra tôi khoác tay Lâm Diệu nói:

– Quần áo ở đây tầm thường quá, mặc vào cứ như bị côn trùng cắn ấy, chúng ta đi hàng khác đi!

Vừa nói tôi vừa liếc nhân viên bán hàng rồi kéo Lâm Diệu đi ra. Lâm Diệu cười gượng gạo rồi ngoan ngoãn đi ra.

– Lâm Diệu, có phải em làm anh mất mặt lắm không? Anh nhìn anh đi, đẹp trai thế này, thân hình lại như người mẫu, thế mà em chẳng mặc được bộ quần áo nào ra hồn, làm sao bây giờ? – Tôi mặt mày ủ dột nói.

– Đúng đấy, mất mặt thật đấy! – Tôi giận run lên, sức mạnh toàn thân dồn hết vào nắm tay, chuẩn bị giáng cho anh một cú đấm chí mạng.

– Nhưng chẳng hiểu sao gần đây anh ngày càng bất thường, cứ thích bị em làm mất mặt! – Đúng là vừa đấm vừa xoa. Thôi được, tha cho anh đấy!

Đi lượn suốt cả một buổi chiều, cuối cùng tôi cũng chọn được một bộ vừa ý. Nhìn mình trong gương, tôi mỉm cười hài lòng, đứng yên nhìn Lâm Diệu trả tiền. Đi mua sắm có người khác trả tiền cho thật là tuyệt vời!

Lên xe Lâm Diệu nói cũng gần đến giờ hẹn rồi, còn chuyện quà cáp thì thôi đi.

– Khoan đã, em còn chưa trang điểm mà! – Tôi giật mình năn nỉ Lâm Diệu quay lại.

Lâm Diệu dịu dàng ôm tôi vào lòng, hôn tôi và nói:

– Anh không thích ăn son môi của em đâu! Anh thích em như thế này cơ, không cần son phấn!

Cũng phải, ai bảo trời sinh tôi ra xinh đẹp mỹ miều! Tôi ở yên trong lòng anh, tận hưởng cảm giác ngọt ngào.

– Bố ơi, đây là bạn gái con. Lâm Sảng, cũng là nhân viên công ty mình! – Lâm Diệu dắt tay tôi, long trọng giới thiệu với Chủ tịch Ngũ.

Hai cụ mặt mày hoang mang, bà Ngũ phản ứng nhanh hơn, vội vàng kéo tôi lại gần, nhìn tôi nói:

– Con bé này trước đây chúng ta đã từng gặp, là bạn của Mạc Lãnh!

Chủ tịch Ngũ cũng sực nhớ ra, vội vàng bảo tôi ngồi xuống.

Mạc Lãnh và Ngũ Dật Thiên xuống lầu, nhìn thấy Lâm Diệu cũng sửng sốt trợn tròn mắt.

Thế là một bí mật gia tộc đã lộ lên mặt nước.

Trước kia, khi Chủ tịch Ngũ vẫn còn là tổng giám đốc, mẹ đẻ của Lâm Diệu là thư ký của ông. Lúc ấy Chủ tịch Ngũ đã kết hôn, nhưng lại tâm đầu ý hợp với mẹ Lâm Diệu, về sau đã sinh ra Lâm Diệu. Lúc bà Ngũ biết tin này thì Lâm Diệu đã ra đời. Đứa trẻ là vô tội, không thể hủy hoại một sinh linh bé nhỏ, vì vậy bà Ngũ chỉ một mực không đồng ý cho Lâm Diệu mang họ Ngũ, còn lại sẽ đáp ứng đầy đủ mọi nhu cầu sinh hoạt của Lâm Diệu sau này, nhưng không được ở trong nhà họ Ngũ. Bà Ngũ không hề làm khó mẹ của Lâm Diệu, thậm chí không yêu cầu Chủ tịch Ngũ đuổi mẹ Lâm Diệu ra khỏi công ty. Chính điều này khiến cho Chủ tịch Ngũ cảm thấy ngại ngùng, mẹ Lâm Diệu cũng vì thế mà cảm thấy vô cùng cảm kích thái độ khoan dung của bà Ngũ nên đã âm thầm rời công ty, cắt đứt quan hệ với Chủ tịch Ngũ. Sau khi Lâm Diệu trưởng thành, mẹ đẻ mới nói thân thế thật cho anh hay, đồng thời bảo anh phải biết ơn Chủ tịch Ngũ, người đã đưa anh đến thế giới này, hiểu cho hành động của bà Ngũ và tha thứ cho mình vì đã không thể cho anh một gia đình hoàn chỉnh.

Sau đó mẹ Lâm Diệu về quê, sống một cuộc sống bình dị, Lâm Diệu cũng từ từ chấp nhận sự thực này. Bà Ngũ là một người phụ nữ nhân từ, không hề có thù oán với Lâm Diệu, luôn giữ thái độ hiền hòa và sống rất thanh thản. Mãi cho đến lúc này, buộc phải giới thiệu em trai là Lâm Diệu cho Ngũ Dật Thiên hay.

Một câu chuyện đầy cảm động khiến cho cả tôi và Mạc Lãnh nghe đều phải rớt nước mắt, bà Ngũ cũng nước mắt nhạt nhòa, chúng tôi ôm chầm lấy bà Ngũ, cùng nhau xưng tụng “Người mẹ vĩ đại”. Lâm Diệu và Ngũ Dật Thiên chưa bao giờ rơi nước mắt cũng ôm chầm lấy nhau, tình cảm anh em dường như đang thăng hoa trong giây phút này.

Còn tôi, nhân vật nữ chính của buổi tối ngày hôm nay, đã nhận lễ “rửa tội” dưới con mắt thích thú của cả hai cụ. Tên tương lai của tôi sẽ là “bà Lâm”, à không phải, là “bà Ngũ nhỏ”.

Màn kịch kinh điển cuối cùng cũng hạ mạn. Lúc này, nhân vật nam chính của chúng ta, Lâm Diệu đang nhìn tôi thất thần, ra sức lay gọi:

– Lâm Sảng, Lâm Sảng! – Lâm Diệu vừa lái xa vừa gọi tôi.

– Hả? – Tôi giật mình bừng tỉnh.

– Thật sự không cần phải lo lắng đâu! – Nụ cười của Lâm Diệu khiến cho tôi sực tỉnh. Tôi lại tự biên tự diễn rồi. Không biết tôi có thói quen này từ khi nào nữa?

– Lâm Sảng, nghe nói em rất biết cách đối phó với khách hàng! Nói cho anh biết thành tích của em trước khi đến công ty nào! – Lâm Diệu thấy tôi cứ ngây người liền tìm cách xoa dịu sự căng thẳng của tôi.

– Thôi được rồi, em sẽ nói cho anh biết quá trình thành danh của em vậy! – Tôi e hèm vài cái rồi bắt đầu thêm mắm dặm muối cho câu chuyện.

– Có một lần, đơn hàng của khách hàng lớn nhất công ty bị xưởng sản xuất làm hỏng, bên kia điên cuồng quát mắng, còn chưa để em kịp làm gì thì gọi luôn cho Bầu Trời. Bầu Trời cũng sốt ruột, đích thân xuống xưởng điều hành. Thế nhưng càng cuống càng chết, càng cuống càng hỏng việc, lại cộng thêm tổng giám đốc ở cạnh nữa, thành ra hàng lại hỏng. Bầu Trời cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải tắt máy, coi như không biết gì. Trong khi đó, bao nhiêu bực tức của bên khách hàng trút hết lên đầu em. Chỉ có điều em rất tỉnh táo. Anh nghĩ mà xem, đến tổng giám đốc còn chịu huống hồ là em. Em hỏi anh ta rốt cuộc khi nào cần hàng, anh ta nói ba giờ. Em hỏi anh ta giờ là mấy giờ, anh ta nói một giờ rưỡi. Em nói OK, ba giờ sẽ chuyển hàng đến chỗ anh. Vừa đến ba giờ là điện thoại đổ chuông, em lại hỏi anh ta khi nào cần, anh ta bảo bốn giờ. Em lại bảo OK, đến bốn giờ sẽ có hàng. Bốn giờ chắc chắn là không kịp, điện thoại quả nhiên đổ chuông. Em lại hỏi anh ta khi nào cần, anh ta lại bảo năm giờ. Lúc này em không hứa với anh ta nữa, em bảo: “Lần đầu anh bảo ba giờ, lần hai bốn giờ, lần ba năm giờ, nếu như có lần thứ tư, thứ năm, ngày mai có cũng được chứ gì?”. Kết quả đối phương cứng họng. Em liền nói: “Nếu có thể giao hàng chúng tôi chẳng nhẽ còn không muốn giao, để ở trong kho, hàng có đẻ thêm ra được đâu. Xin ngài thông cảm cho, chúng tôi nhất định sẽ cố gắng làm nhanh, ngài cũng nên sắp xếp thời gian của mình!”. Cuối cùng em đã thuyết phục được đối phương, sau đó em nổi danh vì chuyện này, có khách hàng nào khó nhằn là em xử lý hết.

– Thực ra lần đó đúng là rất cần hàng! – Lâm Diệu từ tốn nói.

Tôi không hiểu anh đang nói gì, mặt nghệt ra.

– Lần đó công ty đã hẹn rõ ràng thời gian, thế mà bọn em không thể giao hàng, có biết làm lãng phí bao nhiêu thời gian và nhân lực không? Nếu mang chuyện này ra truy cứu, bọn em vi phạm hợp đồng, khả năng phải bồi thường là rất cao!

Tôi sững người, cái gì mà hẹn rõ ràng thời gian? Cái gì mà lãng phí? Bọn em không giao được hàng thì liên quan gì đến anh? Thế này là thế nào? Lẽ nào anh là gián điệp doanh nghiệp? Chính vì chuyện của mẹ anh và bà Ngũ mà anh âm mưu lật đổ công ty à? Suy nghĩ này thật đáng sợ! Tôi trợn tròn mắt nhìn anh.

Lâm Diệu đọc được sự ngạc nhiên trong mắt tôi liền cười xòa, nắm lấy tay tôi và nói:

– Em không cần phải kinh ngạc như vậy, giờ anh sẽ nói tất cả với em! Thực ra lần đó vốn dĩ anh không biết chuyện, bởi vì sự việc bị làm ầm ĩ lên, bên dưới không gánh vác được nên mới đến tay anh. Anh thấy có một chút chuyện vặt mà họ không làm được nên tức lắm, gọi thẳng cho Ngũ Dật Thiên, nhưng điện thoại của anh ta tắt máy. Vì vậy anh mới gọi cho em. Lúc đó anh đâu ngờ em bình thản như vậy, lại còn nói anh đến cứng họng. Anh thấy rất hứng thú với em, muốn tìm hiểu xem rốt cuộc em là người thế nào. Lần đó anh không truy cứu trách nhiệm công ty em với điều kiện là cho anh đến làm việc ở đây. Anh nói với Ngũ Dật Thiên, không cần lo, chuyện này hoàn toàn không dính líu gì tới nghiệp vụ doanh nghiệp, anh chỉ muốn tìm hiểu em, xem sức chịu đựng của em lớn đến đâu thôi. Còn em thì đúng là… khiến anh thích thú. Sở dĩ anh không nói cho em chỉ vì muốn chúng ta có thể bình đẳng qua lại, để cho em không bị áp lực về tâm lý. Em đã nghe đến cái tên Lâm Mộc Sâm chưa?

– Nghe rồi, công ty của ông ta là khách hàng lớn nhất của công ty em! – Tôi thành thật đáp.

– Ông ấy chính là bố anh!

Sau đó xe dừng lại, ngẩng đầu nhìn, hoàn toàn không phải là địa chỉ tôi đã tưởng tượng trong đầu. Giờ tôi mới phát hiện ra sai lầm của mình đáng sợ biết nhường nào! Những việc tôi đã làm trước đây hoàn toàn là phí công vô ích. Tôi thông minh cả đời, sao lại dại dột tin lời của sếp, cho rằng Lâm Diệu là con riêng chứ?

– Em không đi đâu! – Tôi nắm chặt lấy bàn tay đang giúp tôi tháo dây an toàn của Lâm Diệu.

– Tại sao? – Tay Lâm Diệu khựng lại, mặt mày biến sắc.

– Em chưa chuẩn bị xong! – Đúng là tôi chưa chuẩn bị xong, chẳng nhẽ giờ tôi vào diễn vài vở kịch với tiểu phẩm cho họ nghe à?

– Có phải hoàn cảnh gia đình anh làm em cảm thấy áp lực không? Không phải lo lắng, có anh đây rồi! – Lâm Diệu siết chặt lấy tay tôi, ánh mắt rất kiên định.

– Không phải, thực ra em biết trước hoàn cảnh gia đình anh chắc chắn không đơn giản, em cũng đoán hôm nay gia đình mình bước vào cửa tuyệt đối không phải tầm thường, chỉ có điều em vẫn chưa chuẩn bị xong! – Vốn dĩ cứ tưởng vào nhà họ Ngũ, nào ngờ phương hướng đã thay đổi hoàn toàn, cảnh tượng bên trong hoàn toàn xa lạ với tôi, trận này bảo tôi đánh ra sao đây?

– Em… – Sắc mặt Lâm Diệu trở nên cực kì khó coi. Bàn tay anh càng lúc càng siết chặt tay tôi, cơn đau khiến tôi hoảng hốt giật tay mình ra.

– Lâm Sảng, rốt cuộc em muốn thế nào? – Giọng nói gần như tuyệt vọng của Lâm Diệu thoáng qua bên tai tôi.

– Em không muốn thế nào cả, em chỉ là… muốn hẹn sang lúc khác! – Tôi cố gắng khiến anh bình tĩnh lại.

– Có phải em trách anh đã giấu thân thế của mình không? – Lâm Diệu hít một hơi thật sâu rồi châm điếu thuốc, khói thuốc làm mờ tầm mắt khiến cho tôi không nhìn rõ vẻ mặt của Lâm Diệu lúc này. Chỉ có điều nghe Lâm Diệu nói vậy, tôi cảm thấy đúng là đáng giận thật!

– Em…

– Còn em thì sao? Em đã lừa anh bao lần rồi? Lúc anh ở dưới nhà em, em đang ở gần đó, thế mà em lại nói em đang ở bệnh viện; em không cho anh đưa em về, cũng không cho anh đến nhà đón em, sợ mẹ em nhìn thấy; họp lớp em cũng không cho anh tham gia, lại còn bắt Mạc Lãnh không được dẫn theo Ngũ Dật Thiên. Em đi gặp bạn học nam, thế mà em nói em đi với mẹ! Giờ ở trước nhà anh rồi, em đã nhấc chân lên mà còn không định bước vào sao? – Những lời Lâm Diệu nói làm tôi trợn tròn mắt kinh ngạc. Hóa ra anh đã biết tất cả.

– Lâm Diệu, em chỉ là…

– Em có biết có bao nhiêu cô gái muốn bước vào cánh cổng này không? – Lâm Diệu gắt lên. – Lâm Sảng, em giỏi thật đấy! Em chà đạp trái tim anh như vậy, em thấy vui lắm phải không? Sao anh lại ngu ngốc như thế cơ chứ?

Câu nói này làm tôi hoàn toàn sụp đổ, tôi cố nén không cho nước mắt rơi xuống. Tôi muốn nói với anh rằng anh đã hiểu nhầm tôi rồi, tôi muốn nói tất cả những gì mà tôi làm đều là vì tôi không muốn mất anh, tôi muốn nói cho anh biết rằng tôi cứ tưởng anh là con riêng của Chủ tịch Ngũ, tôi còn muốn nói với anh rằng tôi vừa ăn vừa cười nói ở nhà Chủ tịch Ngũ đều là vì anh, thế nhưng bây giờ tôi chẳng nói ra lời. Đột nhiên tôi cảm thấy mình thật đê tiện, hóa ra tất cả những điều tôi làm đều gây tổn thương cho người tôi yêu thương nhất.

Trước đây cái mà tôi mê ở anh chỉ là hình thức và thân thế của anh. Không phải tôi không nhận ra tấm chân tình của anh, nhưng tôi không thể không thừa nhận tôi đã không đối xử tốt với anh như anh đối với tôi. Thậm chí tôi còn dương dương tự đắc rằng mình đã câu được một con cá lớn, bày ra đủ mọi kế vì những mục đích đê tiện này…

Rốt cuộc tôi yêu người đàn ông này được bao nhiêu? Tôi yêu anh ấy, lúc này tôi thật sự khao khát được chứng mình điều đó. Nhưng mà, những gì tôi đem đến cho anh có xứng đáng với chân tình của anh không? Người mà ngay cả tình cảm cũng toan tính thì làm gì còn tư cách được một người đàn ông tốt như vậy yêu thương?

– Lâm Diệu… – Tôi khẽ khàng kéo tay anh, tôi muốn nói với anh rằng kể từ nay về sau tôi sẽ yêu thương anh, sẽ không bao giờ lừa dối anh nữa.

Nhưng anh không cho tôi cơ hội mở miệng. Anh lạnh lùng giật tay ra khỏi tay tôi.

– Giờ em có thể xuống xe, em đi đi! – Lâm Diệu mở cửa xe cho tôi rồi quay mặt đi chỗ khác không buồn nhìn tôi.

Tôi lặng lẽ xuống xe, xấu hổ không thể biện minh được gì, bởi vì tôi đáng phải nhận hình phạt này. Nhìn xe của Lâm Diệu từ từ lái vào cổng, cánh cổng đóng sầm lại, tôi biết, trái tim Lâm Diệu cũng đã đóng lại rồi.

Tình tiết trong phim lúc này sẽ là một cơn mưa phùn, còn tôi, đứng lặng dưới mưa để cho mưa thấm ướt đẫm toàn thân, tay cầm điện thoại gọi cho Lâm Diệu, nói với anh rằng tôi muốn vào cùng anh. Anh sẽ nói:

– Em ướt như thế này rồi còn gặp được ai?

Khóa òa, sao tôi có thể mở miệng nói ra điều này?

Trời càng lúc càng u ám, tôi lang thang bước không mục đích. Mọi thứ thay đổi quá nhanh, nhanh tới mức tôi còn không kịp nói lời tạm biệt, chỉ biết giương mắt nhìn Lâm Diệu ra đi, còn tôi chẳng biết cứu vãn thế nào? Tôi trân trọng người đàn ông ấy như vậy, hối hận ngay cả tình cảm của mình còn đem ra đong đếm, giờ anh ấy đi rồi, tôi như người mất đi trọng tâm, ngã rồi chẳng thể đứng dậy được.

Một bàn tay trắng xanh dính đầy bụi đường thò ra từ dưới gầm cái xe bên cạnh, ngay sát chân tôi. Tôi giật mình thét lên, chiếc điện thoại trên tay tôi rơi xuống mặt đường. Tôi hoang mang đứng ngây tại chỗ, hay tay ôm chặt lấy ngực, quên cả bỏ chạy. Bỗng nhiên tôi nhìn thấy Doctor Hoàng từ dưới gầm xe chui ra.

– Anh… – Tôi tròn mắt nhìn Doctor Hoàng, tôi làm sao có thể ngờ anh ta lại xuất hiện đúng vào lúc này, đúng vào thời điểm này, dưới gầm cái xe này và trong bộ dạng bẩn thỉu thế này.

– Làm cô sợ hả? Ha ha, xe của tôi bị hỏng rồi nên chui xuống xem sao! – Doctor Hoàng cầm lấy giấy ăn trong xe ra, lau sạch dầu nhớt và bụi bặm trên người mình.

– Anh là đồ điên, đồ quái thai, anh là bác sĩ chữa bệnh cho người chứ cho xe à? – Tôi phẫn nộ nhặt cái điện thoại dưới đất lên rồi ném vào người anh ta. – Anh cũng chỉ biết bắt nạt tôi thôi, trước đây thì đưa thuốc kích dục cho tôi uống, giờ lại định hù dọa tôi bán thân bất toại, rốt cuộc tôi nợ anh tiền lúc nào, lừa gạt anh tình cảm khi nào mà kiếp này anh khắc tôi thế hả? Anh nói xem!

Tôi xông đến trước mặt, kéo cổ áo anh ta mà gào thét, bao nhiêu ấm ức trong lòng đều trút hết lên người anh ta. La hét chán rồi, tôi kiệt sức ngồi bệt xuống đất, nước mắt cứ thế trào ra.

Doctor Hoàng không lên tiếng, lặng lẽ nhặt cái điện thoại của tôi lên, đặt vào tay tôi rồi dìu tôi lên xe, giúp tôi lau nước mắt. Vừa nhìn thấy cái điện thoại bị vỡ nát, không bật lên được nữa, tôi càng thấy xót ruột, nước mắt ngân ngấn nhìn doctor Hoàng:

– Anh sẽ đền điện thoại cho tôi chứ?

Doctor Hoàng bật cười:

– Cô đấy, suốt ngày nghĩ đến tiền, thế mà cái chi phiếu ấy đã quá hạn lại quên không đến lấy tiền. Rốt cuộc cô là người đàn bà thế nào hả?

Tôi lại khóc, mất người yêu, giờ lại thêm cả tiền bồi thường, trên đời còn nỗi đau đớn nào lớn hơn thế này không? Sao tôi lại thê thảm nhường này?

– Tôi còn chưa ăn cơm, suốt từ trưa đã không ăn rồi, anh bố thí cho tôi một bữa cơm nhé! – Tôi nhét điện thoại vào túi, chợt nhớ ra trong đó còn có một bức ảnh của Lâm Diệu, tôi nghĩ phải tìm cách để lấy lại. Biết đâu cả đời này đó chính là thứ duy nhất mà anh còn để lại cho tôi.

– Thế qua nhà tôi ăn nhé! – Doctor Hoàng chuẩn bị xuống xe. – Ở ngay phía trước rồi, chúng ta đi bộ về đi!

– Tôi không đi! – Tôi nhảy dựng lên như phản xạ có điều kiện, giữ chặt tay kéo cửa của anh ta lại.

Doctor Hoàng ngẩn người, vội vàng thả tay ra, gọi điện bảo người lái xe đến:

– Vậy thì ra ngoài ăn vậy!

Lúc này tôi mới thấy an tâm.

Chẳng bao lâu sau, xe được đưa đến, Doctor Hoàng dặn dò lái xe mấy câu rồi dẫn tôi đi ăn cơm.

Nhìn những đĩa thức ăn trên bàn, nhớ đến món rau còn già hơn bà ngoại tôi của Lâm Diệu, nước mắt tôi chỉ chực trào ra. Tôi chẳng thể nào nuốt nổi, Doctor Hoàng cũng ngồi yên lặng.

– Xem ra tôi vẫn không quen ăn các món sơn hào hải vị rồi! – Tôi cười gượng gạo,

– Có phải xảy ra chuyện gì rồi không? – Doctor Hoàng giờ mới lên tiếng.

– Có thể xảy ra chuyện gì được chứ? Về phòng khám của anh ngồi đi!

Doctor Hoàng không nói gì thêm, dẫn tôi về phòng khám luôn. Tôi lật những cuốn sách y trên bàn ra, anh ta chạy đi rót cho tôi cốc nước, đặt trước mặt, ngồi xuống nhìn tôi nhưng vẫn không nói gì. Tôi ngây người, tôi lừa tiền của anh ta, thế mà anh ta vẫn đối xử tốt với tôi như vậy, người đàn ông này dở hơi chăng? Tôi tròn mắt nhìn Doctor Hoàng:

– Bác sĩ Hoàng, anh…không phải anh thầm thích tôi đấy chứ?

Doctor Hoàng sững người rồi toét miệng cười:

– Tôi mà yêu cô liệu tôi có kê thứ thuốc đó cho cô không?

– Thế sao anh đối xử tốt với tôi thế? Lại để cho tôi đánh, để cho tôi mắng, còn để tôi lừa tiền, cuối cùng còn dám nhận là mẹ của anh nữa?

Doctor Hoàng cười như mếu:

– Thực ra thuốc lần đó cũng không hẳn là thuốc kích dục, chỉ có điều uống vào sẽ có phản ứng nho nhỏ. Nếu như trong lòng cô không muốn thì thuốc đó chẳng có tác dụng gì đâu! Hai người cãi nhau à?

Tôi không nói gì, thực sự không muốn nhắc đến chuyện của Lâm Diệu.

– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? – Doctor Hoàng lại hỏi.

– Tôi với anh ấy chia tay rồi! – Tôi dựa lưng vào ghế, ấn ấn huyệt thái dương, trong lòng chua xót.

– Không thể cứu vãn sao? Cô không giống như người dễ dàng từ bỏ thứ gì đó. Hai người yêu nhau, cãi cọ là chuyện thường! – Doctor Hoàng an ủi.

Anh thì hiểu cái quái gì, chuyện tình cảm đâu có thể rạch ròi như các vấn đề khác. Nhưng giờ tôi chẳng còn sức đâu mà tranh cãi với anh ta.

– Đúng vậy đấy, biết đâu chừng ngày mai anh ta lại vẫy đuôi chạy đến tìm cô, năn nỉ cô tha thứ đấy! – Tôi lại nhớ đến ánh mắt tổn thương của anh lúc đó. Lâm Diệu hẹp hòi như vậy, lần này chắc anh ấy chẳng quay lại đâu.

Tôi càng nghĩ càng thêm đau lòng. Cứ thế này không khéo đầu óc có vấn đề mất, mình phải sớm chuẩn bị tâm lý mới được.

– Chuyện đó… anh có thể chữa trị bệnh tâm lý không? Có loại thuốc nào chữa bệnh này không?

– Sao cơ? Cô không sao, rất bình thường mà, cần gì phải dùng đến loại thuốc đó!

– Tôi thì không dùng đến, nhưng sếp của tôi lại xảy ra chuyện rồi. Nghĩ lại cũng tội nghiệp, cứ mỗi lần phát bệnh là đầu lại rụng sạch tóc, trong lòng tôi thấy rất khó chịu. Tôi khuyên ông ta đi bệnh viện nhưng ông ta không nghe! – Tôi thở dài, chẳng hề ngần ngại mang sếp ra làm bình phong.

– Vậy khi nào cô bớt chút thời gian dẫn ông ấy đến đây tôi khám cho! – Doctor Hoàng ra khỏi phòng, lúc quay lại còn cầm theo một lọ thuốc nhỏ. – Không được uống nhiều, mỗi ngày nhiều nhất là một viên. Thuốc này không có nhiều, chỉ làm ổn định tinh thần thôi, điều quan trọng là phải tới bệnh viện kiểm tra, hiểu không?

– Cảm ơn anh, bác sĩ Hoàng! – Tôi nhét lọ thuốc vào túi, lịch sự cảm ơn anh ta.

– Cô cũng đừng gọi tôi là bác sĩ Hoàng nữa, gọi tên tôi thôi, Hoàng Tông Trạch.

Ngụm nước trong miệng tôi phụt thẳng vào mặt anh ta. Hoàng Tông Trạch? Bộ dạng này của anh mà cũng đòi gọi là Hoàng Tông Trạch sao? Nhìn mặt anh ta nhăn lại vì cáu, tôi biết mình lại phạm sai lầm, vội vàng lấy giấy ăn lau mặt cho anh ta.

– Có phải cái tên của tôi cũng có vấn đề không hả? – Doctor Hoàng ngán ngẩm cầm lấy tớ giấy ăn trên tay tôi.

– Là Hoàng Tông Trạch trong Sóng gió Casino á?

– Không phải, là chữ đồng âm thôi! – Doctor Hoàng vội vàng giải thích.

– Đồng âm cũng không được, anh mau mau đổi tên đi, không được gọi bằng cái tên này. Hoàng Tông Trạch đẹp trai như thế, đâu thể mang ra gọi anh được! – Tôi đứng bật dậy, vỗ bàn rồi khinh khỉnh nhìn anh ta.

– Tôi cũng rất đẹp trai mà! – Doctor Hoàng cũng đứng phắt dậy, gí sát mặt vào tôi, mỉm cười đáp.

Nhìn khuôn mặt khôi ngô kia, toàn thân tôi như run lên. Hơ, cái này gọi là “ra oai bằng nhan sắc” sao?