Chương 19 – Chúng ta đều không phải là thiên thần

Tất cả những chuyện này xảy ra như thế nào, Mạc Tu Lăng dường như vĩnh viễn không thể nào giải thích được, vĩnh viễn không thể nào giải đáp.

Mạc Tu Lăng bê bát cháo đến bệnh viện, đáp ứng đề nghị của Giang Nhân Đình.. Nhưng mới vừa đến bên ngoài cửa phòng bệnh cửa chợt nghe thấy bên trong một trận cãi cọ kịch liệt.

Giang Nhân Ly hung hăng tát Giang Nhân Đình một cái: “Tôi hận cô không thể chết đi!”

Giang Nhân Ly cười nhạt: “Không phải cô chỉ là con riêng thôi sao? Chẳng lẽ cô thật đúng coi mình là con gái Giang gia? Cho rằng mình cao quý? Trong cơ thể tất cả đều là mầm mống thấp hèn, thấp hèn hệt như mẹ cô…” Giang Nhân Ly càng nói càng quá đáng, giơ tay lên định tát cái thứ hai.

Mạc Tu Lăng bỏ lại bát cháo trong tay, chạy vào ngăn Giang Nhân Ly lại: “Cô muốn làm gì?”

“Người ngoài như anh có liên quan gì sao?” Giang Nhân Ly không tỏ ra yếu mềm.

“Không phải cô sắp là “vợ” tôi sao? Đã như vậy, chúng ta không phải là có quan hệ sao?” Mạc Tu Lăng tức giận, anh thực không ngờ Giang Nhân Ly lại cũng có một mặt tăm tối như vậy.

Giang Nhân Đình không biết làm thế nào cho phải, đành kéo tay Mạc Tu Lăng: “Anh Tu Lăng, buông chị ra, chị đau đấy.”

Mạc Tu Lăng buông tay Giang Nhân Ly. Giang Nhân Ly trừng mắt nhìn anh, sau đó nhìn Giang Nhân Đình: “Cô đừng vội đắc ý, cô sẽ không có kết quả tốt.” Nói xong, cô như một làn khói, biến mất.

Mạc Tu Lăng nhìn khuôn mặt sưng đỏ của Giang Nhân: “Còn đau không?”

Giang Nhân Đình lắc đầu, sau đó nhìn trên bát cháo đổ trên mặt đất: “Đáng tiếc, để anh làm mất công.”

“Không sao.” Mạc Tu Lăng thở dài, sau đó đỡ cô ngồi dậy.

Giang Nhân Đình kéo tay Mạc Tu Lăng: “Không nên trách chị hai, đều là lỗi của em. Chị hai tâm tình không tốt, chị ấy chỉ…”, Giang Nhân Đình nhìn Mạc Tu Lăng, sau đó mới nói tiếp: “Chỉ là thất tình, chỉ là đau khổ quá, cho nên mới tức giận. Nghe nói Tả Dật Phi lên máy bay đi nước ngoài, anh ta bỏ chị. Cho nên tâm tình chị mới không tốt.”

“Như vậy cũng không nên đánh em.” Mạc Tu Lăng nghĩ tới đây liền tức giận.

Giang Nhân Đình lắc đầu: “Là em sai.” Cô cầm lên một tờ chi phiếu đưa cho Mạc Tu Lăng: “Đây là số tiền em tiết kiệm mấy năm qua, không nhiều lắm, chỉ có tám vạn. Chị hai đã chia tay Tả Dật Phi, và cũng đã… đồng ý kết hôn với anh. Chị gái em muốn cưới anh trai tốt nhất của em, em không có ý kiến gì, em chỉ muốn đưa cho chị ấy chút tiền này coi như quà mừng, nhưng chị không nhận, chị cho rằng em dùng tiền nhục mạ chị, cho nên mới ra tay. Anh không nên trách chị ấy.”

(Sah: *thổ huyết* tức! Tức! Tức chết mất! Aaaaaaa….!!!!)

Mạc Tu Lăng còn muốn nói gì, nhưng thấy thái độ của cô liền nói không nên lời: “Tính cách chị em hai người thật quá khác biệt.” Anh xoa mặt cô: “Còn đau không?”

Giang Nhân Đình nhẹ lắc đầu: “Không đau, tuyệt đối không đau.”

Giang Nhân Đình nằm ở trên giường, cô nhìn trần nhà, vẻ mặt rất bình tĩnh. Tay cô nắm lấy tay Mạc Tu Lăng: “Anh Tu Lăng, đừng tiếp tục chống đối nữa, sẽ làm bác Mạc và dì Hoàng khó xử. Chị hai đã thỏa hiệp rồi. Với tính cách của chị nhất định sẽ không thay đổi, hai người rất xứng đôi, lấy nhau sẽ làm cho mọi người hài lòng! Có rất nhiều người ở trường theo đuổi chị.”

Cô cười: “Đồng ý với em, phải sống thật tốt với chị, hai người phải hạnh phúc”

“Em đang nói cái gì thế?” Mạc Tu Lăng nhíu mày.