Chương 19: Cô hồn bất diệt

Sáng sớm, tôi lê tấm thân đau nhức ra ngoài cửa sổ, kéo rèm cửa lên. Bên ngoài kia là bầu trời cao trong vắt. Những đám mây mỏng như lụa nhẹ nhàng trôi trên bầu trời, hợp rồi tan, tan rồi lại hợp, hình thành nên những hình thù kì quái. Đây là lần đầu tiên tôi tỉ mỉ quan sát “mảnh đất thánh” này, một cảm giác thật thú vị!

Hôm nay, tôi phải đi gặp mẹ tôi. Linh hồn của bà ấy ở bên bờ biển, cô độc ngồi hát, vĩnh viễn không ai có thể nghe thấy tiếng hát của bà, vĩnh viễn không có ai buồn thương cho nỗi đau của bà.

Theo truyền thuyết, những linh hồn không có bia mộ sẽ không được lên thiên đường. Mà linh hồn của mẹ tôi, chính là một linh hồn không có bia mộ. Mộ của mẹ nằm trên một ngọn núi rộng lớn, trên đó mọc đầy những bông hoa cúc dại. Ở đó, là nơi gần biển nhất, chỉ cần cúi đầu sẽ nhìn thấy mặt biển rộng lớn đang cuộn sóng ở dưới chân. Mẹ nói, chỉ cần nghe thấy tiếng sóng vỗ vào đá, hạnh phúc sẽ giống như cái vỏ ốc dưới ánh tà dương, khom lưng xuống là có thể nhặt được.

Những con đường ở đây rất gồ ghề, uốn lượn như một con rắn, một bên là vách đá sâu thẳm. Tôi mang theo một bó hoa cúc, mang theo cả những hồi tưởng sâu sắc về mẹ lên núi.

“Mẹ ơi, con đến thăm mẹ đây, gần đây mẹ có khỏe không?”, tôi nhẹ nhàng nói với mẹ. Gió nhẹ thổi qua, những bông hoa cúc vàng khẽ lay động, những nụ hoa chớm nở, chẳng khác gì nụ cười dịu dàng của mẹ, làm cho trái tim tôi cảm thấy ấm ấp, ngọt ngào nhưng cũng không kém phần chua chát…

Năm đó, tro cốt của mẹ do chính tay tôi rắc ở nơi này. Đến nay, sự phiền muộn của mẹ, sự tuyệt vọng của mẹ, máu và nước mắt của mẹ… đều đã rơi trên mảnh đất xanh tươi này.

Hạnh phúc cả đời của mẹ, sinh ra từ thù hận và tiêu tan vì thù hận. Đến nay, đống tro tàn ấy lại đang nuôi dưỡng mảnh đất hoang lạnh này.

Mẹ chính là bông hoa đẹp đẽ và cô đơn nhất trên đời này.

Tôi cắm những bông hoa cúc trong tay xuống giữa ngọn núi, rồi quỳ xuống, nhắm mắt lại nhẹ nhàng hít hít hơi thở của mẹ, mùi hương của mẹ…

Mẹ ơi, con phải đi rồi, mãi mãi rời xa nơi này, hi vọng mẹ sẽ không cảm thấy cô đơn, bởi vì, trái tim của con, mãi mãi ở bên mẹ…

Những cơn sóng dưới chân cứ vô tình đập mạnh vào vách đá, hết cơn sóng này đến cơn sóng khác, lấp đi tiếng khóc thê lương và cô đơn trong những ngày hè nóng bức này. Biển rộng mênh mông có những cánh chim dang rộng bay lượn trên bầu trời, có những nụ cười như ánh bình minh, có cả bóng dáng những con tàu to đẹp…

Mẹ ơi, sao mẹ không cho con dựng cho mẹ một tấm bia mộ? Không có ai nghe thấy tiếng mẹ nghẹn ngào đằng sau những con sóng, nhưng con có thể nghe thấy. Mỗi khi những con tàu nặng nề lướt qua trong giấc mơ của con, con như lại nghe thấy tiếng khóc của mẹ, nghẹn ngào… vô cùng chân thực!

Con hận vùng biển quanh năm xanh biếc này, bởi vì nó, đã khiến cho mẹ của con, trở thành một cô hồn bất diệt.

Kẻ xấu xa kia, ông đừng có quay về! Muốn khiến cho mẹ tôi trông ngóng bóng dáng ông trở về sao? Ông không xứng!

Mẹ ơi, con phải đi rồi, con thật sự phải đi rồi! Mãi mãi không bao giờ quay lại… Nếu như, có một ngày con ngã xuống, mẹ đừng khóc vì con… mẹ nhé!

Mẹ phải đứng hiên ngang trên vách đá này, để mà tự do chửi mắng, tự do ca hát…