Chương 19 – Kẻ giết Chi Đi Cẩm là ai?

Thư phòng của Vương Nhất Minh đã le lói ánh đèn. Gã tiến đến trước cánh cửa khép hờ rồi khẽ đẩy ra, tay thu trước ngực, đề phòng mọi chuyện bất trắc. Song gã ngạc nhiên thấy không có gì lạ cả.

Trên bàn, ngọn đèn leo lét đang cháy, đủ chứng tỏ Vương Nhất Minh vẫn còn thức. Gã lên tiếng:

– Tại hạ, Chu Cẩm Sơn cần nói chuyện với giáo chủ Thần Quyền Môn.

Gã nói ba lần, song vẫn không thấy ai trả lời thì rón rén tiến vào bên trong. Thư phòng của Vương Nhất Minh được ngăn làm hai, bên ngoài để sách vở và binh khí như đao, kiếm treo la liệt trên tường, bên trong là phòng ngủ, có kê một cái bàn nữa.

Chu Cẩm Sơn suýt kêu lên. Vương Nhất Minh ngồi đó ngực áo ướt đẩm máu, đầu gục xuống bàn.

Chu Cẩm Sơn vội chạy lại, để tay vào mũi thấy vẫn còn hơi thở yếu ớt.

Liền đặt tay vào lưng Vương Nhất Minh truyền nội lực vào.

Thương thế của Vương Nhất Minh rất trầm trọng. Có thể gã đã bị ai đó khống chế từ trước một cách bất ngờ để tra khảo để tìm một cái gì đó song không đạt được ý muốn nên đã phóng chưởng đánh vào ngực lão. Chu Cẩm Sơn đoán vậy vì thấy người Vương Nhất Minh cứng ngắc chứng tỏ lão đã bị điểm huyệt. Nhờ nội lực vô cùng sung mãn, một lát sau Vương Nhất Minh từ từ hội tỉnh trở lại. Lão khẽ mở cặp mắt lờ đờ đã mất hết thần sắc ra nhìn người đứng trước mắt, làn môi hơi mấp máy.

Chu Cẩm Sơn khẽ nói:

– Vương Nhất Minh tại hạ là Chu Cẩm Sơn đây!.. Ta….

Gã định nói song cảm thấy bất nhẫn dù sao lão cũng đã từng nuôi nấng gã, hơn nữa lúc này lại đang bị trọng thương… nên Chu Cẩm Sơn dịu giọng xuống nói:

– Vương tiền bối… tại hạ muốn thỉnh giáo Vương tiền bối vài câu! Không biết tiền bối có trả lời chăng…

Lão khẽ gật đầu yếu ớt.. Chu Cẩm Sơn hỏi:

– Tiền bối, ai đã giết gia phụ của vãn bối… có phải tiền bối đã ra tay không?

Vương Nhất Minh khẽ lắc đầu… Chu Cẩm Sơn tức giận nói:

– Không lẽ tiền bối lại còn định dấu diếm tội ác… Nếu…

Gã chưa dứt lời, Vương Nhất Minh bỗng nấc lên mấy cái, lão lấy ngón tay chỉ vào tường như muốn nói điều gì. Chu Cẩm Sơn kinh hãi thấy lão bỗng dần rồi từ từ tắt thở.

– Trời ơi! – Chu Cẩm Sơn than thở – Mối thù nhà không lẽ chẳng thể trả được hay sao?

Gã nhìn vào bức tường theo ngón tay Vương Nhất Minh chỉ. Ở đó có một cái kệ sách, trên có khoảng hơn chục cuốn.

Gã lại gần lục lọi xem có gì lạ không nhất định không phải vô cớ mà Vương Nhất Minh lại chỉ tay vào đấy. Gã thấy một cuốn sách có vẻ nặng khác thường, liền lấy ra coi. Gã lật ra thì chỉ là một cuốn sách viết về các loại thuốc chữa bệnh thông thường chẳng có gì là lạ cả.

– Nhưng tại sao nó lại nặng hơn tất cả các cuốn sách khác – Chu Cẩm Sơn nghĩ bụng.

Gã bổng để ý tới thấy gáy sách này có điểm khác lạ liền lấy tay cậy thử lớp vỏ bên ngoài. Quả nhiên bên trong là một cái chìa khóa được cất dấu rất khéo. Gã nghĩ ngay, đây chính là chiếc chìa để mở căn mật thất bí mật dưới thánh địa.

– Hẳn là trong mật thất phải có gì đó quan trọng lắm, Vương Nhất Minh chỉ cho ta chắc là lão có ý đồ gì đây….

Chu Cẩm Sơn đút chìa khóa vào người. Gã toan bước ra thì đột ngột Vương Sở Hồng bước vào, cô đứng nhìn mặt gã, nước da tái xanh vì đau đớn.

– Chu Cẩm Sơn, ngươi thật là tệ, tội ác của ngươi, trời không dung đất không tha. Ngươi nỡ lòng nào giết gia gia của ta…