Chương 19 – Mình có phải là người cậu yêu thương nhất

Kiều Kiều: Cậu đến rồi, lâu quá không gặp

Kiều Kiều lên tiếng chào. Kiều Kiều mỉm cười, Kiều Kiều, có phải cậu muốn hủy diệt mình đến cùng không?

Tư Dao chăm cú nhìn hình mặt cười Kiều Kiều đính them vào. Đây là một hình vẽ bày tỏ tình cảm thông thường trên mạng, nhưng lúc này khiến cô lại cảm thấy vô cùng kỳ dị.

Hoàng Dược Sư không biết Tư Dao gặp chuyện bất ngờ trên mạng, vẫn tiếp lời cô: “Đương nhiên không thể một đòn đánh chết luôn (1), vẫn phải tùy tình hình cụ thể”. Qua một lúc, chắc cảm thấy khó hiểu vì Tư Dao im lặng rất lâu, nên gửi một lời thoại tới: “Sao bạn không nói gì thế?”

Tư Dao vội trả lời: “Cô ấy lại đến rồi”.

Hoàng Dược Sư: Cô nào?

Yêu Yêu: Người bạn đã chết của tôi.

Hoàng Dược Sư: ???!!!

Tư Dao nghĩ bụng, phiên bản của Hoàng Dược Sư này đã sợ hết hồn thật rồi. Cô lại nhìn sang: “con cóc”, hầu như “con cóc” không chào cũng đã lủi mất.

Kiều Kiều lại gửi một câu tiếp theo: “Sao cậu không nói gì thế?Hay là đang nói chuyện với anh ta?”

Tư Dao hoảng sợ: “Cậu nói ai?”

Kiều Kiều: Cậu hiểu rất rõ mà.

Yêu Yêu: Lâm Mang à? Anh ấy đã đi rồi, giữa hai chúng mình không còn bất cứ quan hệ gì.

Kiều Kiều: Cậu còn tưởng thật à? Minh trêu cậu thôi, mình biết Lâm Mang đã đi rồi.

Yêu Yêu: Sao cậu biết?

Kiều Kiều: Ngốc thế, mình đang ở ngay bên cậu.

Tư Dao bất giác nhìn ra cửa sổ, bên ngoài, khuôn mặt trắng bệch của Kiều Kiều thoáng lướt qua.

Lẽ nào chuyến đi Thượng Hải của mình là vô ích?

Kiều Kiều: Chuyến đi Thượng Hải của cậu thật ra rất thành công.

Yêu Yêu: Sao cậu biết được mình đang nghĩ gì?

Kiều Kiều: Không thấy mình lợi hại hơn trước rất nhiều à? Cậu đến nghĩa trang, đến nhà mình, mình đều biết. Mình rất cảm động, cảm động vì long chân thành của cậu.

Phiên bản của Hoàng Dược Sư quả là cao nhân. Tư Dao nhìn nhận Hoàng Dược Sư khác hẳn, cô rất cảm kích gửi cho anh ta một lời cảm ơn: “Cô ấy nói việc kết nối đã có tác dụng, cảm ơn gợi ý của anh”.

Hoàng Dược Sư: Đang đắc ý.

Ai dè, một câu khác của Kiều Kiều làm cô sợ dựng tóc gáy: “Dù mình tin cậu thêm một chút nhung cô ấy vẫn không tin”.

Yêu Yêu: Ai?

Kiều Kiều: Người bạn thân nhất của cậu. Thế nào? Cô ấy phải lên mạng rồi mới phải chứ. Để mình gọi điện tìm.

Tư Dao bắt đầu thấy hơi lạnh, gió mùa thu đáng chết, mạng QQ đáng chết, cô muốn tắt vi tính, nhưng tay vẫn chưa chạm vào nút tắt thì tiếng “cách cách” đã vang lên, lại có thông báo tin của QQ.

Tiếng cách cách như gõ vào tim Tư Dao, mỗi tiếng gõ lại gây nên một cơn đau.

Việc cô sợ nhất nay đã xảy ra: Viên Thuyên gửi tin nhắn đến.

Cô không nhìn nhầm. Viên Thuyên chết đã gần một tháng nay gửi tin nhắn đến.

Cô tự nhủ không nên kinh ngạc. Kiều Kiều chết đã 3 tháng mà vẫn nói chuyện được với cô kia mà?

Lời thoại của Hoàng Dược Sư lại đến: “Sao không nói nữa thế?”

Yêu Yêu: Cô ấy cũng đến rồi.

Hoàng Dược Sư: Lại them ai nữa?

Yêu Yêu: Người bạn thân nhất của tôi, đã mất cách đây 1 tháng.

Hoàng Dược Sư: ???!!!

Hoàng Dược Sư! Bản lĩnh của anh chỉ có thế thôi ư?

Tư Dao đứng bật dậy, miệng rì rầm khấn: “Viên Thuyên, cậu đừng trách mình, đây không phải là lỗi của mình, thật sự không phải lỗi của mình”. Cô thầm nghĩ, quả nhiên Viên Thuyên cho rằng cái chết của mình lien quan đến chuyến du lịch núi Vũ Di, thảo nào cô ấy gửi bức ảnh ấy đến. Đúng bức ảnh đấy! Đây là dịp tốt nhất để hỏi.