Chương 19 – Nhắm mắt kết hôn

Hứa Trác Nghiên soạn một tin nhắn: “Nói cho tôi biết giờ tôi phải làm gì?”, nhưng rồi cô lại xóa đi luôn, bởi vì cô hoàn toàn không biết nên gửi cho ai. Cô ngẫm nghĩ một lát rồi nhập số điện thoại mà cô nhớ nằm lòng.

Điện thoại đã kết nối thành công, là anh ấy, Phan Hạo Nho nghe: “A lô!”

Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí nói: “Là em đây!”

“Nghiên à? Mọi việc ở Thâm Quyến ổn rồi chứ?”. Anh lập tức nhận ra giọng Hứa Trác Nghiên, không chút bất ngờ. Giọng nói của anh vẫn vậy, vẫn trầm ấm và đầy sức hút.

Hứa Trác Nghiên đột nhiên có cảm giác muốn khóc, nhưng cô đã cố gắng kiềm chế bản thân, do dự hồi lâu rồi nói ra ba chữ: “Em nhớ anh!”

Phan Hạo Nho bật cười, vẫn là tiếng cười phóng khoáng và nhẹ nhàng ấy, anh nói: “Bọn anh cũng nhớ em, em có muốn nói chuyện với Trác Nhiên không? Cô ấy đang ở dưới nhà thu dọn đồ đạc, để anh đưa máy cho cô ấy nghe nhé?”

“Đừng!”. Hứa Trác Nghiên suýt chút nữa thì bật khóc: “Tại sao lại tàn nhẫn như vậy? Em chỉ muốn nghe giọng nói của anh thôi, em đã ra đi rồi, đã đến Thâm Quyến rồi, như thế còn chưa được hay sao? Có phải anh chỉ mong em lập tức lấy chồng, như vậy anh mới yên tâm không?”

Ở đầu dây bên kia, Phan Hạo Nho trầm ngâm không nói, anh ngoảnh đầu ra nhìn cầu thang, đứng dậy khỏi ghế sô pha rồi đi ra ngoài ban công, khóa cửa lại.

“Sao thế? Nghiên à, em gặp phải chuyện gì ư?”

Hứa Trác Nghiên vẫn không nói gì, chỉ khóc lóc rất thương tâm. Cô âm thầm yêu anh, còn anh thì sao, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không muốn nói với cô, chỉ muốn đẩy cô cho chị họ.

Đúng thế, cô biết, cô luôn biết, anh rất yêu chị họ, viên kim cương mà chị họ đeo trên cổ chính là kỷ vật tình yêu của họ. Chị họ từng nói với cô, lúc ấy chị đã từ chối Phan Hạo Nho, nhưng anh nói đây là lời hứa của anh với chị, là tình yêu và sự nhẫn nại cả đời này của anh, hãy để cho viên kim cương 450 triệu năm tuổi này chứng giám.

Lúc ấy, nghe câu chuyện này, bản thân cô đã cảm động đến muốn khóc. Nhưng sau đó, cô lại hận thấu xương lời thề ước tình cảm này của anh.

Trong khi cô khóc nấc lên, Phan Hạo Nho chậm rãi nói: “Nghiên à, thực ra khi em rời Bắc Kinh đi Thâm Quyến, anh vừa cảm kích vừa khâm phục em. Trong mắt anh, em không chỉ là em gái của Trác Nhiên mà còn là người thân của anh. Anh không hi vọng em phải chịu đựng bất cứ ấm ức nào, cũng không hi vọng em sống không được vui vẻ, không như ý. Vì vậy ngay từ đầu, khi Trác Nhiên đưa em đến bên cạnh anh, anh đã cố gắng để chăm sóc, quan tâm em. Giờ nghĩ lại, có thể là anh đã sai lầm, nhưng anh vẫn hi vọng em có thể hiểu được, cái mà em thích chính là cảm giác anh đối xử tốt với chị em chứ không phải con người anh. Nếu như em có thể mở lòng, chắc chắn em sẽ gặp được người đàn ông thuộc về mình, em hiểu chứ?”

Hứa Trác Nghiên không để vào tai một chữ nào, cô tắt điện thoại, cầm vé máy bay đến trước bàn phục vụ, xếp hàng dài chờ lên máy bay.

Phan Hạo Nho tắt điện thoại xong liền đi vào trong, thấy bà xã từ trên lầu đi xuống. Cô mặc một chiếc áo sơ mi của anh. Chiếc áo to và rộng, vì vậy trông cô như một chú mèo con cuộn mình trong chiếc áo. Cô đi qua đi lại trong phòng, cơ thể thon thả nổi bật trong chiếc áo sơ mi nam tính.