Chương 19: Nước và lửa

Em sẽ không đuổi theo như Apollo, vậy nên xin đừng hóa thành cây nguyệt quế.

“Dạo này phía ông Đông có chuyện gì không anh Phương?” Gia Ái hỏi.

Trợ lý Phương đan tay lại đặt lên bàn rồi nói:

“Vẫn chưa. Có lẽ ông ta cũng dè chừng phía Trung Dương. Chủ tịch có kế hoạch gì không?”

Gia Ái xoay tròn chiếc điện thoại trên tay, cô nói với ánh mắt đăm chiêu:

“Bây giờ thế lực của em vẫn chưa đủ mạnh để hạ bệ ông ta. Trước mắt là phải loại bỏ giám đốc tài chính.”

“Cô Hồng mà chủ tịch điều chuyển qua đó có đáng tin không?”

Với giọng kiên định, Gia Ái trả lời:

“Thời gian em làm nhân viên thực tập có tiếp xúc với chị ấy. Em tin là mình chọn đúng người.”

Trợ lý Phương gật đầu rồi xin ra ngoài, khi còn lại một mình trong văn phòng, Gia Ái xoay ghế lại đối diện với bức tường bằng kính. Tuy bây giờ cô đã có Trung Dương làm chỗ dựa nhưng Hà Văn Đông không phải loại hiền lành, ông ta sớm muộn gì cũng sẽ giở trò trong công ty. Nếu đã không thể đối đầu trực diện thì phải xem xem bên nào dùng thủ đoạn cao hơn.

Tiếng gõ cửa vang lên khiến Gia Ái quay người lại: “Mời vào!”

“Gia Ái! Không làm phiền em chứ?” Chấn Thiên vừa bước tới vừa hỏi.

Cô tươi cười: “Dĩ nhiên là không rồi.”

“Cái này là bản báo cáo tiến trình thi công của Eastern Star.” Chấn Thiên đặt một tập hồ sơ lên bàn rồi ngồi xuống. “Hôm em kết hôn… anh có muốn đến chúc mừng nhưng không biết có nên không… Anh ta có đối xử tốt với em không?”

Gia Ái nhẹ nhàng gật đầu, hai người im lặng một lát rồi bỗng nhiên cô nói giọng buồn bã:

“Anh Thiên! Thật ra… em…”

“Sao vậy?” Chấn Thiên lo lắng hỏi. “Có chuyện gì em cứ nói.”

Thêm mấy giây lưỡng lự nữa thì Gia Ái lắc đầu, cô cúi mặt nhìn xuống chân. Điều này càng làm Chấn Thiên thấp thỏm không yên.

“À… không có gì đâu.” Gia Ái gượng cười.

Thấy vậy Chấn Thiên không hỏi nữa, anh quyết định ra ngoài vì không muốn cô khó xử. Anh vừa đi khuất thì Gia Ái ngồi thẳng dậy nhìn vào chỗ cánh cửa mới khép lại.

————————————————–

Kết hôn được gần một tháng nhưng tình hình vẫn chẳng có gì thay đổi, mỗi ngày Gia Ái vẫn cố hết sức hoàn thành vai trò người vợ của mình, cô thường thức chờ Minh Hy về nhà dù có khuya đến mấy. Nhiều lần Gia Ái ngủ quên trên ghế sopha đến lúc tỉnh dậy mới biết là anh đã về. Minh Hy vẫn đối xử với cô như thể Gia Ái là một cái bóng trong nhà, không cảm xúc, không cần quan tâm.

Sau giờ tan ca, Gia Ái chuẩn bị chu đáo cho bữa tối rồi bắt đầu dọn dẹp căn nhà. Tuy thể trạng có mệt mỏi nhưng cô vẫn rất vui vẻ. Gia Ái mở cửa phòng của Minh Hy để lấy quần áo giặt giũ, khi vừa muốn bước ra ánh mắt cô lướt ngang qua bức ảnh treo trên đầu giường. Xem ra anh nhất định phải hành hạ cô theo cách này. Gia Ái đứng đó nhìn bức ảnh một lát, đôi mắt không hề có vẻ gì là tức giận hay buồn tủi. Với một nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ Gia Ái bước ra ngoài. Cô ta chỉ là quá khứ, cô mới là hiện tại và tương lai của anh.

Ngày hôm sau là chủ nhật, Minh Hy ra ngoài từ sớm và cũng như thường lệ Gia Ái không hề biết điểm đến của anh. Cô chẳng quá để tâm việc này, vì rốt cục anh vẫn sẽ quay về nơi này. Gia Ái đang nhàn nhã cắm hoa ở phòng khách thì chuông cửa reo, người đến là ông bà nội của Minh Hy. Tình huống ngoài dự đoán trước mắt làm cô lúng túng.

“Gia Ái!” Bà nội vui vẻ nói. “Ông bà đến thế này không phiền con chứ?”

Cô lập tức lắc đầu rồi đi pha bình trà mang ra cùng mấy chiếc tách. Vừa đặt xuống thì nghe giọng bà hỏi:

“Hy đâu? Nó không có nhà à?”

“Dạ? À anh ấy có hẹn với bạn, lát nữa sẽ về thôi ạ!” Gia Ái lễ phép nói.

“Hay con điện thoại cho Hy nó về đi. Ông có chuyện muốn bàn với nó.”

Cô gật đầu rồi đi vào nhà bếp, Gia Ái bối rối không biết phải làm gì bởi cô biết rõ Minh Hy sẽ không nghe máy cũng chẳng bao giờ đọc tin nhắn của mình. Lưỡng lự hết một lát thì bà nội bước đến nói:

“Gia Ái! Con dẫn bà đi tham quan một vòng đi. Bà cũng muốn xem phòng tân hôn bài trí thế nào.”

“Phòng…” Chưa giải quyết xong chuyện này lại đến chuyện khác, nếu để bà thấy tấm ảnh thì nguy to. Gia Ái hết cách đành đưa bà đến căn phòng của mình. Bà nội xem xét mấy giây thì quay sang thắc mắc.

“Phòng này hình như hơi nhỏ nhỉ? Bà thấy phòng đối diện rộng hơn, sao hai đứa lại chọn chỗ này?”

“Vì… vì con thích căn phòng này hơn.”

“Vậy phòng kia để trống à?” Bà hỏi rồi bước đến căn phòng của Minh Hy làm Gia Ái chạy đến chặn cửa lại.

“Con sao vậy?”

“Căn phòng đó bỏ trống.” Giọng Minh Hy vang lên làm hai người quay sang, anh ôn hòa nói. “Tụi con chưa sử dụng nên không có dọn dẹp gì nên cô ấy không muốn bà vào thôi. Mình ra ngoài nói chuyện nghe bà?”

Vậy là bà nội bước trở lại phòng khách với Minh Hy, Gia Ái dựa vào tường thở phào rồi đi theo họ, cũng may là anh về đúng lúc nếu không…

Ông nội ôn tồn hỏi: “Hy con vừa đi đâu về vậy?”

“Con có hẹn đi đánh tennis với đối tác!” Minh Hy trả lời trước khi Gia Ái kịp phản ứng.

“Nhưng lúc nãy Gia Ái nói con hẹn với bạn mà?” Ông thắc mắc.

“Chắc là con nhớ nhầm thôi!” Cô mỉm cười.

Hai ông bà ở lại một lúc nữa rồi ra về, họ vừa rời đi thì Gia Ái mới có thể thả lỏng. Cô giống như mới trải qua một cuộc chiến vậy, nhưng ngược lại Minh Hy rất bình thản. Lần đầu Gia Ái cảm thấy tức giận, cô bước về phía anh lên tiếng:

“Em biết đối với anh em chẳng là gì cả, nhưng anh có thể nghe điện thoại của em được không? Em…”

“Không đúng!” Minh Hy nói giọng giễu cợt. “Cô là người tôi hận nhất… Nhưng tôi vẫn sẽ suy nghĩ về việc bắt máy. Còn nữa, cô cũng nghe ông nói rồi… hai ngày nữa chúng ta phải đi dự tiệc ở Singapore, nhớ chuẩn bị cho tốt.” Vừa dứt lời thì anh bước vào căn phòng “bỏ trống” kia.

————————————————–

Ngồi trên máy bay, Gia Ái chăm chú đọc quyển sách trong tay, cô đã chuẩn bị trước để thoát khỏi thứ không khí ngột ngạt mỗi khi ở bên cạnh Minh Hy. Hành trình giữa hai người gần như không có bất cứ âm thanh đối thoại nào. Sau câu nói của anh hôm trước, Gia Ái cũng chẳng muốn trò chuyện nữa. Nếu anh đã hận cô như thế thì cứ để anh hận, vì anh không yêu cô nên việc này sẽ dễ chấp nhận hơn nhiều. Gia Ái cũng bắt đầu hiểu ra mối quan hệ như thế này cũng không đến nỗi nào. Ít ra mỗi ngày cô đều có thể nhìn thấy người mình yêu.

Buổi tiệc lần này là nơi tụ họp của những đại gia lớn trong ngành xây dựng, nếu ông không nói thì Gia Ái cũng sẽ đến dự. Cô cần tạo mối quan hệ tốt với họ để có thể nắm vững An Vĩnh. Bên cạnh đó một tập đoàn chuyên sản xuất vật liệu xây dựng như Trung Dương cũng phải bảo đảm mặt ngoại giao.

Năm giờ ba mươi phút tối, Gia Ái mặc một chiếc váy màu đen quyến rũ đứng trước gương chỉnh lại mái tóc. Khi xong xuôi thì cùng Minh Hy lên tầng mười dự tiệc, họ đã thuê phòng ở ngay khách sạn diễn ra buổi tiệc để tiết kiệm thời gian đi lại và lẽ dĩ nhiên là chỉ thuê một phòng.

Hội trường lúc này được bố trí vô cùng lộng lẫy và khách mời cũng rất đông. Gia Ái tay trong tay cùng Minh Hy đi chào hỏi, với vẻ đẹp tự nhiên và thái độ thân thiện cô dễ dàng chiếm được cảm tình của những người có khả năng hợp tác. Được một lát thì tiếng nhạc du dương vang lên và mọi người bắt đầu màn khiêu vũ. Gia Ái không hề nghĩ đến cùng Minh Hy bước ra phía ánh đèn, cô chỉ im lặng đứng theo dõi.

“May I?” Một chàng trai đến trước mặt Gia Ái đưa tay về phía cô.

Chưa kịp phản ứng thì Gia Ái nhận ra Minh Hy đã giúp mình từ chối, thay vào đó anh nắm tay cô hướng ra phía sàn nhảy và cả hai bắt đầu khiêu vũ.

“Đừng có nghĩ ngợi gì.” Anh nói. “Chỉ vì chúng ta đang danh nghĩa vợ chồng thôi.”

“Em biết.” Gia Ái nhỏ nhẹ đáp. Khung cảnh lúc này rất lãng mạn nhưng cô chỉ thấy buồn bã. Đúng như cô nghĩ, bây giờ đến gượng cười cũng quá khó khăn.

Bản nhạc kết thúc, Gia Ái một mình bước ra phía ban công ngắm cảnh trong khi Minh Hy đến trò chuyện với những người anh quen biết. Một cơn gió lạnh thoáng qua làm Gia Ái rùng mình, cô chậm rãi quay lại buổi tiệc, đi đến quầy rượu rồi cầm lấy chiếc ly gần nhất. Uống thứ này sẽ thấy ấm hơn. Gia Ái uống hết nửa ly thì thấy một chàng trai đang nhìn mình với vẻ hoảng hốt, cô gái có vẻ là bạn gái anh ta nói gì đó rồi cả hai cùng rời đi. Gia Ái thắc mắc không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô lặng lẽ đến ngồi xuống một chiếc bàn gần ở góc phòng.

Nhưng rồi có điều gì đó không ổn. Gia Ái bỗng cảm thấy toàn thân nóng bức khó chịu, một cảm giác rạo rực kỳ lạ. Không mất bao nhiêu thời gian để cô hiểu mọi chuyện. Gia Ái nhìn lại ly rượu trên bàn, hơi thở của cô trở nên gấp gáp. Gia Ái lập tức đứng dậy, cô cần về phòng mình ngay, cũng chẳng có thời gian để báo với Minh Hy.

Đến tầng bốn, Gia Ái mở cửa phòng bằng đôi bàn tay run rẩy, cô làm rơi chìa khóa mấy lần mới vào được phòng. Toàn thân cô lúc này như có lửa đốt, từng tấc da thịt đều nóng dần lên. Không cần suy nghĩ, Gia Ái loạng choạng đi đến phòng tắm, khóa cửa lại, bước vào phòng kính xung quanh vòi sen rồi xả nước. Gia Ái ngồi tựa vào bức tường bằng kính, để làn nước lạnh phun thẳng vào người, nhưng cảm giác khó chịu lúc này cũng chẳng giảm bớt bao nhiêu. “Sẽ nhanh qua thôi. Mình sẽ không sao!”