Chương 19: Sụp đổ

Hứa Vi Mộ dừng xe nhìn sang Úc Cẩn ngồi bên cạnh còn đang sững sờ, cả người cô nhìn như không còn chút sức lực nào.

Anh không biết Kha Thuấn Ngôn đã nói gì hoặc đã làm gì cô cho nên chỉ có thể cẩn thận từng tí để thăm dò: “Kha Thuấn Ngôn đã nói gì với em vậy?”

Cô lúc này mới quay đầu nhìn anh, đôi mắt trống rỗng kia cũng thôi mông lung nhưng mà tinh thần thì vẫn là một mảng mờ mịt. Trên gương mặt cô tựa như không còn chút máu, nếu như tỉnh táo một chút, cô nhất định sẽ hét lên mấy tiếng ầm ĩ để đánh phủ đầu không cho anh nhìn thấy bộ dáng thảm hại của cô bây giờ. Thế nhưng bây giờ cô có cố cũng không được.

Một lát sau Úc Cẩn mới rầu rĩ mở miệng: “Không có gì.”

Hứa Vi Mộ cau mày: “Vậy sao em lại khóc?”

Cô không muốn tiếp tục đề tài, nói cho qua loa: “Nước mắt không kiềm được nên khóc thôi.”

“Hắn ta khi dễ em phải không?”

Cô giật giật khóe miệng, cười khổ một tiếng: “Cứ xem như là vậy đi.”

Úc Cẩn thật sự cảm thấy quá mệt mỏi, cô không cách nào tiếp tục cư xử lí trí với anh nữa, tạm thời không muốn tiếp tục đối mặt với anh càng không muốn lấy lệ mà hành động như bình thường với anh được. Cô hiện tại không thể hỏi ra miệng điều mình muốn biết, trong lòng như nghẹn lại, ấm ức lại thêm tức giận, tay phải mở cửa xe đi xuống.

“Tiểu Cẩn.” Hứa Vi Mộ gọi cô lại.

Tay của cô để ở cửa xe mang theo chút run rẩy, cả đôi môi cũng run theo, chờ lời nói tiếp theo của anh, thế nhưng chỉ nghe anh nói: “Em nhớ ngủ sớm nhé, chúc ngủ ngon.”

Giờ khắc này Úc Cẩn rốt cuộc biết thế nào là thất vọng. Tổn thương mà Kha Thuấn Ngôn mang đến cho cô thì tính là gì đâu, Hứa Vi Mộ kia mới chân chính là người tay cầm dao ở trong lòng cô từng nhát từng nhát tạo ra vết thương đó.

Úc Cẩn không biết lại có sức lực từ đâu, hít sâu một hơi rồi trưng ra khuôn mặt tươi cười ngọt ngào nói với anh: “Anh Vi Mộ, ngủ ngon nhé!”

Hứa Vi Mộ vừa định vươn tay ra chạm vào cô nhưng lại rơi vào khoảng không, Úc Cẩn đã đóng cửa xe lại. Lúc trước, nếu như Hứa Vi Mộ không xuống xe cô sẽ cứ một hai đứng ở ven đường nói: “Đi đường cẩn thận.” rồi nhìn theo xe của anh đến khi không nhìn thấy nữa mới xoay người về nhà.

Đây là lần đầu tiên, cô đi thẳng vào nhà mà không quay đầu lấy một lần.

Tay nắm chặt thành nắm đấm, đôi mắt ánh lên tia tàn nhẫn, Hứa Vi Mộ xoay tay lái, quay đầu xe rồi ào ào phóng đi làm cát bụi cuộn lên bốn phía.

Nghe thấy tiếng xe đi rồi Úc Cẩn mới từ phía sau cánh cửa đi ra, cứ như vậy mà ngồi trên bậc cửa mà khóc đến thảm thương.

******

Buổi tiệc sớm đã àn, hoa lệ cũng tan theo.

Kha Thuấn Ngôn tao nhã ngồi một mình trên ghế lô, thong thả nhấp rượu, ở trước mắt là người đã đi nhưng có thể đoán trước là sẽ quay lại. Thế nhưng trong mắt hắn bây giờ lại không hề có cảm giác thắng lợi, chỉ cảm thấy hối hận lấn át.

Cánh cửa bị người đá văng, hắn giương mắt nhìn Hứa Vi Mộ toàn thân như đang bốc lửa xông tới, cười khẽ một tiếng. Ai nói Hứa Vi Mộ trên thương trường cân nhắc cẩn thận, quyết định mạnh mẽ vang dội? Mới như vậy đã không khống chế được tâm tình của mình, làm sao xứng làm đối thủ của hắn đây chứ?

Nhưng Kha Thuấn Ngôn không hiểu, nếu như anh thật lòng thật dạ quan tâm một người trong thời gian dài, thì tâm tình của anh sẽ chỉ xoay quanh người đó. Cô ấy vui vẻ, anh sẽ hài lòng; cô ấy khổ sở, tinh thần của anh sa sút theo; cô ấy bị làm hại, anh chỉ hận không thể đi giết người làm cô ấy bị thương. Cái gì mà phong độ, cái gì mà bình tĩnh, trong tình yêu đều là chó má.

Kha Thuấn Ngôn khẽ cười châm chọc: “Mới vừa rồi đánh còn chưa đủ sao?” Hứa Vi Mộ thật sự ra tay không ngần ngại, đến bây giờ khóe miệng của hắn vẫn còn đau ê ẩm, món nợ này sớm muộn gì hắn cũng đòi được.

Hứa Vi Mộ nhìn bộ dáng như mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay kia của Kha Thuấn Ngôn, khẽ gắt: “Con mẹ nó, anh có gì thì có thể trực tiếp hướng đến tôi, bắt nạt một người con gái thì vẻ vang gì?”

“Tôi bắt nạt con gái? Là Úc Cẩn nói sao? Anh cũng quá xem thường tôi rồi đấy.” Trong lòng thầm nghĩ xem ra lần này hắn đã làm đúng.

Hứa Vi Mộ bỗng nhiên nhớ đến câu nói kia của Kha Thuấn ngôn ở buổi tiệc, liền hỏi: “Anh nói tôi với Úc Cẩn chưa đến ba tháng sẽ chia tay là có ý gì? Anh có âm mưu gì?”

Kha Thuấn Ngôn híp mắt lại, mặt không đổi sắc. Đúng vậy, hắn đã nói vậy với Hứa Vi Mộ, tuy nhiên không có liên quan gì đến Lâm Khê cả, là hắn đã lừa Úc Cẩn. Nhưng mà có gì khác nhau chứ? Dù sao thì cũng trăm sông đổ về một biển mà thôi.

“Thế nào? Anh sợ sao?”

Hứa Vi Mộ lạnh lùng nói: “Kha Thuấn Ngôn, tôi cảnh cáo anh, chỉ cần Hứa Vi Mộ còn ngày nào thì ngày đó anh đừng hòng làm mưa làm gió.”

Kha Thuấn Ngôn xuy một tiếng trong lòng, phải vậy không? Hình như không còn kịp nữa rồi, đất bằng đã dậy sóng rồi. Nhưng hắn không đáp, hỏi ngược lại: “Anh chẳng lẽ không định đến xin chúng tôi hợp tác với Hứa thị sao?”

Cái chữ “xin” này thật là vô cùng cao ngạo. Hứa Vi Mộ cảm thấy Kha Thuấn Ngôn này cũng chẳng giỏi giang gì hơn ai, cứ xem như hắn tự cho là có chút tự trọng, tự đi lên từ vị trí thấp trong công ty thì sao, cũng không che dấu được bản chất cao ngạo, chẳng qua chỉ là quý công tử đột nhiên nổi hứng muốn dạo chơi mà thôi.

Hứa Vi Mộ cười lạnh nói: “Tôi nghĩ có một việc tôi cần phải nói rõ với anh. Không phải Thiển Dịch của anh đơn phương hủy bỏ hợp tác, mà bây giờ là tôi, Hứa Vi Mộ, mãi mãi từ chối hợp tác với Thiển Dịch.”

Anh nói xong xoay người đi ra ngoài, Kha Thuấn Ngôn cũng là người không dễ đối phó, bây giờ anh đang ở trong tình trạng 2 phía đều có địch, khó nén bực bội.

Kha Thuấn Ngôn tuy đi nước cờ này là cờ hiểm nhưng hắn cũng không phải không suy tính kỹ càng. Hắn sở dĩ dám lừa Ức Cẩn vì hắn tin rằng cô nhất định sẽ không hỏi Hứa Vi Mộ ra lẽ mà sẽ để ở trong lòng, hạt giống nghi ngờ sẽ lớn lên từng ngày rồi sau đó sẽ bùng phát.

*******

Lý Tâm nghe tiếng khóc đi ra thì thấy con gái đang ngơ ngác ngồi khóc ngoài cửa, bà đi lên phía trước ngồi xổm xuống ôm cô vào lòng, trong lòng nóng như lửa đốt hỏi: “Tiểu Cẩn, đã xảy ra chuyện gì vậy con? Sao con lại khóc? Không phải con cùng với ba đi dự tiệc sao? Ba con đâu rồi?”

Úc Cẩn chống đỡ đến bây giờ đã gàn như sụp đổ, cô cần một vòng ôm ấm áp, cô bây giờ chỉ cần nhất là một nguồn ấm áp mà thôi. Đừng hỏi cô bất cứ điều gì, cô không muốn nói gì hết, chỉ cần ôm cô là đủ rồi.

Lý Tâm đỡ con gái vào phòng, Úc Cẩn vẫn còn ôm lấy bà không chịu buông tay. Nhìn hành động này của con gái, chỉ có hồi bé khi nó nhõng nhẽo với bà mới có mà thôi. Vừa vỗ vỗ lưng con bà đau lòng cố gắng hạ thấp giọng nói của mình: “Ngoan, mẹ ở đây với con, ngủ một giấc dậy thì sẽ không có gì nữa.”

Úc Cẩn khóc cả đêm đúng là rất mệt mỏi, nước mắt của cô chảy mãi không dừng được, theo hai má thấm ướt gối đầu, cứ vậy mà im lặng nghẹn ngào. Thân thể mệt mà tâm hồn cũng mệt, cô từ từ chìm vào giấc ngủ.

Lý Tâm đứng bên cạnh giường nhìn con gái như vậy vừa sốt ruột vừa đau lòng. Con gái yêu của bà tối nay trước khi ra cửa còn trang điểm rất xinh đẹp, ôm cánh tay của ba mà đi, tại sao lúc trở về lại khóc không ra hình dáng, rốt cuộc đã có chuyện gì?

Bà lấy tay ra khỏi lưng của Úc Cẩn, nhẹ bước ra ngoài, tắt đèn, đóng cửa phòng lại, trong mắt đều là vẻ lo lắng.

Chỉ một lát sau Úc Quốc Bình cũng trở về. Thấy vợ chưa ngủ mà còn ngồi trên sô pha, ti vi cũng không mở, ánh mắt nặng nề, ông đi qua hỏi: “Em làm sao vậy?”

Lý Tâm thấy ông đã về, đứng dậy gặng hỏi: “Anh không phải là dẫn con ra ngoài sao? Vì sao lúc về nó lại khóc?”

“Khóc? Là ai làm con gái của anh khóc?” Úc Quốc Bình bày ra bộ dáng hiên ngang lẫm liệt đi báo thù cho con gái.

Lý Tâm vất vả lắm mới nghiêm túc với ông được một lúc vậy mà bị bộ dáng của ông làm cho dở khóc dở cười. Người này không thèm hỏi tại sao con gái khóc lại đi hỏi người nào làm trước đã.

Úc Quốc Bình la hét xong mới nghĩ nghĩ rồi nói: “Buổi tiệc vừa chấm dứt thì tên nhóc Hứa Vi Mộ kia nhắn tin cho anh bảo là nó đưa Úc Cẩn về nhà trước.”

Sauk hi nói xong âm lượng đột nhiên lên cao: “Có phải tên nhóc kia bắt nạt Tiểu Cẩn không? Biết ngay là tên nhóc này sớm muộn gì cũng làm ra chuyện mà, chờ đó, anh đi tìm nó tính sổ.”

Ông già này nói là làm liền, Lý Tâm vội kéo tay ông, ngón trỏ đặt trên môi ra hiệu im lặng: “Anh nói nhỏ chút đi, Tiểu Cẩn khóc mệt vừa mới ngủ xong đó. Anh vội vàng làm gì? Đó là chuyện của bọn trẻ, anh xen vào thì làm được gì hả?”

“Con gái của anh chịu ấm ức tới khóc, anh có thể không vội sao hả?” Úc Quốc Bình mặc dù vẫn rất giận nhưng cũng đã hạ nhỏ âm lượng xuống.

“Bây giờ là nửa đêm, anh đi tìm Hứa Vi Mộ không phải làm ầm ĩ đến ông bà Hứa sao, vợ chồng son khó tránh khỏi giận hờn, đợi ngày mai tâm trạng của con gái khá hơn rồi hỏi lại đi.”

Úc Quốc Bình hừ hừ trong miệng: “Tên Hứa Vi Mộ kia mà không xin lỗi Tiểu Cẩn, kiếp này đừng hòng anh gả con gái cho nó!”

Lý Tâm oán thầm trong lòng, con gái ông muốn gả bộ ông quản được sao? Không bị nó làm cho nghiêng ngã là tốt rồi.

*******

Lúc Úc Cẩn tỉnh lại nhìn màn hình di động thì đã là một giờ chiều. Hứa Vi Mộ gọi cho cô rất nhiều cuộc, nhắn rất nhiều tin nhắn nhưng mà chỉ có một nội dung: Tâm tình của em đã tốt hơn chưa?

Cô để di động sang một bên, vén chăn lên xuống giường, kéo rèm cửa sổ ra. Vì Hứa Vi Mộ thích cửa sổ sát đất nên cô cũng bắt ba mẹ đổi thiết kế phòng cô thành cửa sổ sát đất. Bên ngoài đang nắng chói chang chiếu vào trong phòng vô cùng ấm áp, cô nhìn ra ngoài cửa sổ một lát, sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống sàn nhà, hai tay ôm đầu gối, cằm gác trên tay.

Hôm nay trời rất đẹp, nhưng tâm trạng của cô chẳng tốt chút nào.

Cô cần phải từ từ tiêu hóa hết những gì xảy ra ngày hôm qua, nhưng bây giờ cô lại rất đói, không có sức để mà suy nghĩ nữa. Cô cứ ngồi im mà không suy nghĩ gì như vậy thật lâu rồi mới lảo đảo đứng dậy vào phòng vệ sinh rửa mặt.

“Mẹ, còn cơm không mẹ?”

Lý Tâm cả đêm lo lắng giờ thấy con gái chủ động ra đòi ăn cơm, tâm tình rất tốt: “Con chờ một lát, mẹ nấu cái này cho con ăn nhé.”

Những món ăn bữa trưa làm vẫn còn giữ lại cho con gái, lúc Lý Tâm lên lầu thấy nó vẫn còn ngủ say nên không đánh thức. Nó đã khóc cả đêm chắc ăn cái gì cũng sẽ không thấy ngon nên Lý Tâm liền hầm cháo và làm một ít salad, chờ nó thức dậy sẽ dọn cho nó ăn.

Úc Cẩn múc một thìa cháo rồi lại một thìa, hành động vô thức lặp đi lặp lại như máy móc.

Lý Tâm nhìn thấy mà đau lòng muốn khóc, thu lại xúc động của mình hỏi: “Sao con không ăn rau?”

Cô ngước mắt nhìn mẹ đang ngồi đối diện, lầm bầm hỏi: “Mẹ, trước khi ba kết hôn với mẹ có từng yêu người khác không?”