Chương 19 – Thứ sáu, ngày 15 tháng 7: Oi nóng

Sau khi tan làm, tôi mang số điện thoại của mĩ nam mà CICI đưa cho tới quán trà gần công ty để gặp anh ta. Thời đại quả nhiên đã thay đổi, trong di động của CICI, mấy anh chàng này đều không có họ tên đầy đủ, tất thảy đều bị CICI dùng biệt hiệu phân loại, “gã trai mắt thần”, “gã trai Landrover”, ” gã trai nghệ sĩ khu phía tây thành phố”…, vị hôm nay tôi gặp có biệt hiệu là “gã trai mông đẹp Hải Điện[1]”.

[1] Hải Điện: Một khu thuộc thành phố Bắc Kinh.

Vừa vào nhà hàng, tôi liền thấy gã trai mông đẹp trang điểm lộng lẫy, nói trang điểm lộng lẫy không hề quá chút nào, vị ca ca bé nhỏ này mặc một chiếc áo sơ mi hồng nhạt viền bạc, phía dưới mặc quần sooc hoa, chân còn đi đôi giày Dr.Martens màu đỏ, tôi vẫn cho rằng Tiểu Thẩm Dương – người mời nhà thiết kế hình tượng người Hồng Kông mới mặc như vậy, hôm nay coi như được mở rộng tầm mắt.

Tôi ngồi xuống đối diện gã trai mông đẹp, bởi vì anh ta cũng ngồi nên hình dáng bộ mông đó rốt cuộc khiến người ta kinh ngạc yêu mến nhường nào, tôi tạm thời vẫn chưa khảo chứng được. Tôi cười với gã trai mông đẹp, “Chào anh, tôi là Hoàng Tiểu Tiên, đồng nghiệp của CICI”.

Gã trai mông đẹp nhanh chóng lộ ra nụ cười của người mẫu nam, “Hi, chào cô, tôi là Danniel, cô gọi tôi là Danny cũng được”.

Tôi cẩn thận e dè hỏi: “Có tên tiếng Trung không? Gọi nghe thân mật hơn”.

Sắc mặt Danniel chùng xuống, “Thái Quốc Trụ”.

Ngay lập tức tôi cảm thấy con người ngồi trước mặt mình thân thiện hơn nhiều.

Quốc Trụ nói, “Quan hệ giữa tôi và CICI rất tốt, vì vậy nhận lời giúp cô ấy, nhưng nếu tình huống cực kì phức tạp, tôi phải suy nghĩ thêm”.

“Không phức tạp, không phức tạp”. Tôi vội vàng vỗ về anh ta, “Anh xuất hiện cùng tôi một lúc thôi, giả vờ thân mật với tôi là được”.

Quốc Trụ nhìn tôi từ trên xuống dưới, “Vậy tôi cố gắng”.

“Quốc Trụ, anh…”

“Ôi chao, đừng có gọi tôi là Quốc Trụ”. Anh ta hờn giỗi ngắt lời tôi, “Tôi thật sự không quen”.

“Được, được, được, Danny, anh có bộ trang phục nào chuẩn mực một chút không?”

Quốc Trụ nhìn tôi, sau đó thấy khó hiểu, hỏi tôi: “Bộ hôm nay tôi mặc cũng rất chuẩn mực đấy chứ, nếu tôi muốn đi chơi, sẽ không mặc như vậy”.

“Ý tôi nói là trang phục tham gia hôn lễ, ví dụ bộ Âu phục màu sậm, không có hoa văn?”.

Quốc Trụ nghĩ hồi lâu, “Tôi về nhà tìm vậy, có điều trang phục như vậy của tôi rất ít, tuổi tôi rất hiếm khi mặc loại trang phục quê mùa đó”.

Nghe xong câu này, chén trà trong tay tôi suýt sánh ra ngoài, anh chàng trước mặt tôi tuy toàn thân từ trên xuống dưới trang điểm giống như viên thạch, nhưng cho dù nhìn từ góc độ nào, tối thiểu cũng phải hai mươi chín tuổi, rốt cuộc trạng thái tâm lí tốt thế nào đã thúc đẩy anh ta giữ nguyên tính trẻ con?

Tôi vẫn chưa kịp nói gì thì điện thoại của Quốc Trụ đổ chuông, anh ta luống ca luống cuống đeo tai nghe, tạo ra tư thế đẹp đẽ, sau đó ấn phím nghe, “Hello, tôi là Danniel… shit! Lily, cô vẫn nhớ tới tôi?… Được chứ, được chứ, tối nay đi đâu đây?… Ok, ok, tôi nhất định sẽ đến đúng giờ…”.

Quốc Trụ tắt máy, sau đó hỏi tôi, “Ngày mai gặp ở đâu? Mấy giờ có thể xong việc?”.

“Hai chúng ta gặp ở chỗ gần đây, vào lúc mười giờ sáng, sau đó cùng đi”.

“Mười giờ? Ôi chết rồi, chết rồi, tôi rất hiếm khi dậy sớm như vậy”.

Tôi vừa định nói, yên tâm, tôi sẽ liên tục call cho tới khi anh thổ huyết mới thôi, lúc này điện thoại của Quốc Trụ lại reo, “Hello, tôi là Danniel… Tôi biết rồi, tôi biết rồi, tối nay gặp mà, đồng phục gợi cảm nhé, hôm nay tôi mặc đồng phục bác sĩ, cậu đừng có đụng hàng áo sơ mi theo tôi… Ôi trời, bây giờ đâu còn thịnh hành tình một đêm chứ, chúng ta là giết trong chớp mắt…”.