Chương 19 – Truy sát anh tới góc bể chân trời

Bà mối và Ninh Nhiên là thanh mai trúc mã. Từ tiểu học tới đại học, từ nắm tay tới ôm nhau, từ bạn bè tới người yêu… dường như tất cả đều tự nhiên như nước chảy mây trôi, tự nhiên mà thành, không cần cố gắng, cũng chẳng cần hình thức. Tới tận khi hai người chia xa, bà mối cũng chưa từng thấy Ninh Nhiên nói những câu như “anh thích em”. Nhưng khi ấy bà mối còn nhỏ, lại nhất mực tin rằng, cô sẽ nắm tay Ninh Nhiên cùng nhau bước vào tòa lâu đài hôn nhân trong sự chúc phúc của các anh, rồi cùng sống với nhau tới đầu bạc răng long.

Trong khoảng thời gian 10 năm quen nhau, bốn năm yêu nhau, bà mối như nằm mơ, một giấc mơ dài, rất dài. Trong giấc mơ, cô yêu hết mình mà cũng hận hết mình. Để rồi,tỉnh dậy sau giấc mơ, cô mới phát hiện ra chẳng còn lại gì, kẻ cả… vệt nước mắt đã khô.

Thực ra, chuyện tình của hai người đã là chuyện xa xưa lắm rồi. Ninh Nhiên đi du học khi bà mối học năm thứ 3. Khi đó hai người hãy còn nồng nàn thắm thiết lắm, gọi điện thoại, xem webcam… Nhưng càng về sau, tất cả những điều tệ hại khi yêu xa đều hiển hiện ra hết.

Hai người nghi ngờ lẫn nhau, cãi nhau, chiến tranh lạnh… rồi đôi bên bắt đầu cảm thấy xa lạ. Bởi thế, bà mối cố gắng lần cuối cùng. Năm ấy, bà mối may mắn có tên trong danh sách trao đổi sinh viên giữa trường đại học của cô với 1 trường ở nước Ninh Nhiên đang học. Bà mối vốn không thích học hành, nhưng nghe được tin này thì vô cùng mừng rỡ, lập tức gọi điện báo cho người yêu ở bờ bên kia đại dương biết. vậy mà Ninh Nhiên lại dội cho bà mối một xô nước lạnh.

Khi nghe bà mối có thể sẽ tới chỗ mình, Ninh Nhiên không những không vui, mà còn hoảng hốt, phân tích cho cô những điều không hay khi ra nước ngoài. Lúc ấy, bà mối ngồi trong kí túc xá không nói nổi một lời, chỉ im lặng nghe Ninh Nhiên nói hết, đột nhiên thấy buồn bực, hờ hững hỏi một câu: “Anh ở bên ấy có người khác rồi phải không?”

Ninh Nhiên ở đầu dây bên kia im lặng 2 giây, rồi đột nhiên nổi giận, anh ta trách Tiểu Mộc không tin tưởng, trách cô đa nghi, rồi nặng nề cúp máy, từ đó… không liên lạc nữa.

Khoảng thời gian ấy, bà mối hoang mang, do dự. Cô nghĩ, có lẽ mình thần kinh quá rồi, có lẽ mình thực sự hiểu nhầm. tình cảm mười năm của cô và Ninh Nhiên còn có gì lay chuyển được? Sao anh ấy có thể không cần mình? Tạm thời không liên lạc được, cũng có thể anh ấy nhất thời giận dỗi, cũng sẽ không xảy ra chuyện gì không hay đâu. dù anh ấy có ngang bướng đi chăng nữa, có thích bay nhảy đi chăng nữa nhưng sẽ có ngày anh ấy mỏi mệt, cần nghỉ ngơi như một đứa trẻ ham chơi, thế nên mình chỉ cần đứng trước cửa căn nhà gỗ nhỏ đợi đứa trẻ đã mệt mỏi rã rời trở vể là được rồi.

Nhưng tin tức bà mối chờ đợi cuối cùng cũng tới, bạn bè nói cho cô biết, Hân cũng ở nước ngoài. Giờ Hân đang học cùng chuyên ngành ở cùng trường với Ninh Nhiên, hai người bọn họ vô cùng thân thiết. Hân, cái tên xa lạ nhưng quen thuộc, thậm chí tên đầy đủ của cô ta bà mối cũng không biết, cô chỉ biết cô gái này là bạn học cấp ba của Ninh Nhiên, đã từng là đối tượng anh ta yêu thầm.

Khi Ninh Nhiên mới bắt đầu yêu bà mối, không phải cô chưa từng thấy hoang mang. Cô sợ Ninh Nhiên chỉ coi mình là em gái, sợ Ninh Nhiên chỉ coi mình như cái bóng của Hân. Nhưng khi hai người đã ở bên nhau một thời gian, cô lại nghĩ, Hân chẳng qua là một giấc mơ khi Ninh Nhiên còn trẻ, mình mới là cuộc sống chân thực nhất của anh, có gì vượt qua được một cô gái đã thầm lặng ở bên mình 10 năm cơ chứ? Một mối tình đi được đến cuối cùng thường là tự cảm hóa bản thân, còn đối phương thì đã thờ ơ, hờ hững từ lâu rồi. thế nên khi bà mối cảm hóa bản thân, tin tưởng vào mối tình này thì Ninh Nhiên đã đuổi theo vị nữ thần trong mộng của anh ta ra tận nước ngoài. Sau khi được Hân chấp nhận, anh ta đã dứt khoát cắt đứt mối tình 10 giữa 2 người.