Chương 19: Xem xét

Mạnh Tưởng trở lại chỗ ở của mình.

Anh vào phòng, đang chuẩn bị mở đèn bàn, đột nhiên nhìn thấy bầu trời đêm ngoài cửa sổ lóe lên một chút, ngừng lại nhìn, ở bên kia sông đang đốt pháo hoa, sáng trưng mà đẹp đẽ.

Anh ngồi trước bàn, mở máy tính, nhân lúc máy tính đang khửoi điểm, đốt một điếu thuốc. Nhìn máy tính trên mặt bàn chậm rãi hiện ra, anh dụi thuốc trong tay, mở hòm thư, nhận bưu kiện.

Đối với tình trạng công ty hiện nay, anh nhận được một bức thư nặc danh tố cáo Phó tổng Dương Bân Vũ nhận hối lộ, căn cứ vào độ chính xác của bức thư, Mạnh Tưởng thu thập chứng cứ, sau đó đóng hòm thư. Dương Bân Vũ là nhân viên cũ của bố anh, sau khi anh tiếp quản công ty, vẫn phụ tá anh, tác phong cường thế cứng rắn, nên trong những cuộc họp thường kỳ luôn có xung đột với anh, nhưng ngại vì ông ta là lão thần trong công ty, ngay cả chính mình thường ngày vẫn phải ba phần kính nể, những người khác càng dám giận không dám nói. Mạnh Tưởng chậm rãi hút thuốc, suy nghĩ xem nên xử lý chuyện này thế nào.

Mắt bất giác lại nhìn ra ngoài cửa sổ, pháo hoa sáng rực rỡ không ngừng biến hóa nở rộ, trong lòng đột nhiên xúc động, tay chậm rãi mở một thư mục ẩn, kích đúp vào một đoạn video. Mạnh Tưởng tắt đèn bàn, chậm rãi dựa lưng ra sau, để chính mình vùi vào trong ghế, tàn thuốc lập lòe trong bóng đêm như đáp lại pháo hoa ngoài cửa sổ.

Sau những tiếng tạp âm rất nhỏ, một giọng nói ngọt ngào vang lên, “Em ngốc thật, lại đặt sai giá phóng rồi, giờ đã được chưa?”

Khuôn mặt Mạnh Tưởng chiếm toàn bộ màn hình, ánh mắt dịu lại, bộ dáng cô ngây ngốc, tóc rối loạn ở thái dương cho thấy cô đang bối rối thế nào. Anh lẳng lặng nhìn, lẳng lặng mỉm cười, tàn thuốc không tiếng động lặng lẽ rơi xuống.

Tiếng pháo hoa một lần nữa phát ra từ phía sau, anh nhắm mắt lại, bên tai dường như vang lên tiếng cười quen thuộc, nhớ tới lời nói lúc nãy của Luyến Kinh, đúng vậy, người cười khiến người khác thấy bi thương chính là Chung Tình.

Trong những năm tháng thống khổ hoang đường ấy, anh đã quên hết người thân, cũng quên rằng còn có một trách nhiệm phải gánh vác. Khi anh tỉnh táo lại, đến nhà Chu Đồng, nhìn bố mẹ Chu Đồng đang già đi, trong thâm tâm thấy ánh náy, chợt nhận ra anh đã phóng túng bản thân mình quá lâu.

Tình yêu tuổi trẻ đã trở thành một nỗi đau! Anh không muốn nghe thấy tên cô, cũng không bao giờ hỏi đến chuyện của cô, thậm chí khi bố mẹ Chu Đồng nhắc đến tên cô, anh cũng lạnh lùng mà chống đỡ. Anh là hận cô như vậy, hận cô ra đi, hận cô giẫm đạp lên tình cảm của anh, anh muốn hoàn toàn quên cô.

Khi đó, hai nhà Chung Mạnh chấm dứt liên hệ, anh có thể thành công rời xa tin tức của cô, bố mẹ cũng không nhắc tới cô, anh cố gắng hoàn thành học nghiệp. Sau khi tốt nghiệp, anh trực tiếp đi vào công ty của bố thực tập.

Anh nghĩ mình đã mai táng cho cô, tất cả mọi chuyện về cô cũng không thể ảnh hưởng đến anh, nhưng không ngờ, ngày ấy, anh mới nhận ra mình đã sai lầm thế nào.

Ngày đó, anh vào Chu gia, chợt nghe thấy một tiếng nói quen thuộc. Anh đờ đẫn vào nhà, nhìn khuôn mặt trong TV, khuôn mặt anh xám lại. Anh trầm mặc ngồi trong sô pha, ánh mắt không rời khỏi màn hình, cho đến khi hình ảnh đột nhiên ngừng lại, anh mới nghe tiếng bác Chu quát to.

“Sao lại không chạy nữa? Hả?”

“Chung Tình gửi VCD cho chúng ta, con bé thật tốt.”

Anh nghe thấy một tiếng gào lên trong lòng, quả thật rất khá, thật sự rất tốt, có thể không được không? Cảm giác phẫn hận dâng lên cao, anh nắm chặt tay, bực tức vì mình phẫn nộ, không phải đã thành người lạ, tại sao còn vì cô mà tức giận, cô không đáng!

Có trời mới biết, ngày đó anh bị ma làm hay sao, mà lại mở miệng nói sẽ sửa VCD cho ông bà Chu.

Anh về nhà dùng máy tính phục chế VCD, làm một bản VCD mới, mà chính mình cũng lưu lại một bản. Đêm đó, máy tính chỉ đơn giản chiếu đi chiếu lại đoạn video, mỗi nụ cười của cô đều làm tổn thương mắt anh, trái tim anh. Cô quả thật rất giỏi! Vô luận anh che dấu tốt thế nào, ảnh hưởng của cô đối với anh vẫn như cũ, anh chung quy không thể nhẫn tâm như cô, có thể khiến trí nhớ xóa hết không còn một chút!

Sau đó, mỗi lần anh đều mượn cơ hội sửa chữa VCD giúp bố mẹ Chu Đồng, lặng lẽ cất giấu những đoạn video về cô. Vô số đêm, trong bóng đêm anh lẳng lặng ngắm nhìn nụ cười của cô. Anh cẩn thận giữ bí mật ấy trong lòng, không dám cho bất cứ ai biết, anh không thể quên được người đã từng làm mình bị tổn thương thật sâu ấy!

Những đoạn video này anh đã xem đến mức có thể đọc làu làu, vậy mà có một ngày anh phát hiện ra một điểm lạ, anh kích động di chuyển chuột, nhìn thấy trên màn hình máy tính phía sau lưng cô có một trang blog, trên blog có ảnh chụp của cô. Anh run run phóng to màn hình, dựa vào logo của trang web để tìm. Trời không phụ người có lòng, trải qua ba đêm thức trắng khổ chiến, anh rốt cuộc cũng tìm được trang web của cô! Nhưng lại không thể tìm được câu trả lời cho câu hỏi bảo mật.

Anh nhìn câu hỏi trên màn hình: “Who am i?” Suy nghĩ một lúc, rốt cuộc cũng đoán trúng. Khi anh nhập vào hai chữ “mập mạp”, trang web mở ra! Anh giống như một tên trộm cẩn thận dùng IP quản lý xem trang blog, lòng của cô giống như quả cà rốt, từ từ mở ra.

Sau khi anh xem hết nhật ký của cô, ngoài cửa sổ trời đã sáng! Anh kinh ngạc ngồi thất thần trước máy tính, toàn thân lạnh lẽo, tay chân như trúng ma túy, cho đến khi ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa, anh mới hoảng sợ tắt trang blog, rút nguồn điện. Cho tới khi anh đứng lên, lại thấy hai chân không thể đứng thẳng được, một đêm rung động khiến anh đầu váng mắt hoa.

Anh đã xem bí mật của cô!

Xuyên qua những dòng chữ nhỏ bé ấy, anh dường như đã nhìn thấy một cô gái bồi hồi đứng chân trần trong đêm, giấu mình trong bóng đêm, tự mình gặm nhấm nỗi bi thương.

Anh đã biết cô mắc chứng mất ngủ nghiêm trọng, từ sau khi Chu Đồng gặp chuyện không may, bệnh lại nặng hơn. Khi đó, cô nói không ngủ được, không phải là lừa anh, cô không muốn rời xa anh cũng là bởi vì chỉ có ở trong lòng anh, cô sẽ không gặp những giấc mộng kỳ quái, tra tấn giấc ngủ của cô.

Cô vẫn vì chuyện Chu Đồng mà tự trách, đến bây giờ Mạnh Tưởng mới có thể sy nghĩ cản thận.

“Làm sao bây giờ? Vì sao người trong mơ của mình không phải cậu? Vì sao mình nhớ về cậu như vậy, mà không thể gặp cậu trong mơ? Cậu vẫn trách mình sao? Trách mình đã nói những lời ấy với cậu. Nếu mình biết tâm sự của cậu, mình nhất định sẽ không nói vậy với cậu, đánh chết cũng không nói.”

Cô rốt cuộc đã nói với Chu Đồng cái gì đó, khiến cho cô nghĩ rằng mình và cái chết của Chu Đồng có quan hệ trực tiếp, vì vậy mới đau khổ tự trách.

Cô sợ người nhà phát hiện ra mình mất ngủ, lại muốn tránh né Mạnh Tưởng, đưa ra yêu cầu xuất ngoại. Những ngày mới ra nước ngoài, cô hàng đêm không ngủ, đêm khuya trước máy tính vẽ, viết nhật ký, cho đến khi gục xuống bàn. Một người tịch mịch tự trách sẽ làm cho tinh thần cô xuống dốc, thậm chí bắt đầu ỷ lại vào thuốc, cồn. Anh khó có thể tưởng tượng được, cô làm thế nào đê sống qua những ngày đó?

Ngày ấy anh nhìn thấy cô và một nam sinh khác trong phòng, thật ra cũng không phải chủ ý của cô, chỉ là việc ngoài ý muốn do say rượu, nhưng cô lợi dụng cơ hội ấy để làm tổn thương anh! Sau việc đó, anh thấy cô viết một câu, “Cậu thấy không? Trong mắt anh ấy chỉ còn lại hận thù, cậu có thể yên tâm.” Yên tâm? Một người đã chết thì có gì mà yên tâm? Anh nghiền ngẫm những lời này, nhưng vẫn không thể lý giải được. Chỉ mơ hồ cảm thấy, Chung Tình và Chu Đồng đã có một lời ước định, cô yên lặng tuân thủ ước định ấy.

Sau đó, cô tìm bác sĩ tâm lý, qua hai năm điều trị, mới dần khôi phục. Những thứ trong lòng đã có thể nói ra, cô không còn mất ngủ.

Nhìn bức tranh của cô, trong lòng anh dường như có gì đó đổ vỡ, có một thứ chất lỏng chậm rãi chảy ra, những đường cong đơn giản vẽ một bóng dáng trong đêm, ở đó cất giấu một trái tim cô độc, không có chút sinh khí. Trong lòng cô như có một thứ gì đó đã chết theo Chu Đồng.

Mạnh Tưởng cũng phát hiện, trong nhật ký của cô, không có một chút bóng dáng anh, cô cố ý lảng tránh anh. Giống như anh khi đó, cố ý mai táng hình bóng cô.

Nỗi hận của buổi tối hôm ấy trong lòng anh lặng lẽ mờ đi, thì ra cô chỉ là hận chính mình mà thôi.