Chương 19 – Yêu thêm một chút

Ngày hôm sau khi thức dậy, việc đầu tiên Đồng Yên làm là cầm lấy điện thoại, kể từ khi bị người nào đó uy hiếp, ngay cả khi ngủ cô cũng không tắt điện thoại, tối hôm qua cũng không biết trằn trọc tới khi nào mới ngủ được nữa. Mở máy ra, thấy một tin nhắn được gửi tới từ ai kia, không biết vì sao tâm tình cô đột nhiên thoải mái vô cùng. Cô cũng không nhắn tin hay gọi điện thoại cho Lăng Khiên, lúc rời giường trên mặt cô mang theo nụ cười nhẹ nhàng mà ôn nhu vô cùng.

Cô khong dám suy nghĩ cảm giác vui vẻ này từ đâu mà tới, chẳng qua là cảm nhận được cảm giác được coi trọng không bị người ta vứt bỏ, khóe miệng cô không tự chủ mà lại giương lên.

Cho đến tận trưa cô làm việc cũng không yên lòng, mắt thỉnh thoảng lại nhìn lấy điện thoại trên bàn. Mỗi lần có tin nhắn hoặc là điện thoại gọi tới, lòng cô tự nhiên lại hạ xuống. Cho đến khi ăn cơm trưa cũng vẫn không nhận được điện thoại của người kia.

Rốt cuộc tước vũ khí đầu hàng, cô gửi một tin nhắn cho Lăng Khiên.

“Anh đang làm gì vậy?”

Đợi đến vài phút cũng không nhận được tin nhắn đáp lại, Đồng Yên tức giận, ném điện thoại vào trong ngăn kéo, quệt mồm đi theo Thiến Thiến tới phòng ăn.

Lăng Khiên thật ra đã tỉnh từ sớm rồi, chẳng qua là dạ dày anh vô cùng khó chịu, tay đã nắm chặt lấy điện thoại nhìn đồng hồ mới có hơn sáu giờ sáng, anh nghĩ rằng như vậy sẽ đánh thức cô, nghĩ rằng một lát nữa sẽ gọi điện cho cô sau. Sau khi uống thuốc anh lại mơ mơ màng màng ngủ, chờ đến lúc tỉnh đã đến buổi trưa, thấy trên điện thoại mình có tin nhắn của cô gửi tới, anh lập tức ngồi dậy, chưa nói hai lời đã gọi điện lại cho cô, nhưng một thời gian dài cũng không có ai nhận điện. Lòng anh nhéo lên chút xíu, ngay tiếp theo trong dạ dày cũng bị dính dập tâm đau. Anh gọi đến bảy tám cuộc điện thoại liền mà cũng chẳng có ai bắt máy.

Anh ôm lấy gối ngồi ở trên giường, tóc lộn xộn rối tung, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, trên trán mồ hôi lạnh không ngừng chảy. Anh nghĩ thầm xong đời rồi, tối hôm qua cô gọi điện thoại anh không nghe, hôm nay cô gửi tin nhắn anh cũng không có nhắn lại. Quan hệ của hai người mới vừa tiến triển được một chút sợ là trong nháy mắt lại trở về con số không.

Cuối cùng anh chán nản ngã xuống giường. Lúc nghe thấy chuông điện thoại vang lên lần nữa, anh giật mình tung mình ngồi dậy, nhưng nhìn thấy mã số hiển thị trên màn hình điện thoại, vẻ mặt của anh thất vọng rõ ràng hơn nữa. Anh vừa xuống giường vừa nhấn nút nghe.

“Alo? Trình Vốn.”

Chuẩn bị thỏa đáng xong, lúc anh ra cửa, dáng vẻ mệt mỏi đêm qua đã bị quét sạch đi. Từ khí phách đến quần áo ở trên người anh, mỗi chi tiết đều cho thấy là một người đàn ông bất phàm. Trừ hai đầu chân mày lơ đáng toát ra vẻ mệt mỏi cùng phiền não thì anh không có gì khác thường. Trước lúc bước vào nhà hàng, anh liên tục nhìn điện thoại đặt trong túi áo, cuối cùng mím môi đóng cửa xe.

Đồng Yên cùng Thiến Thiến vừa mới ăn cơm xong, hai người vừa đi vừa uống trà sữa, lúc trở lại phòng làm việc đã qua giờ làm. Đồng Yên vừa mới ngồi xuống chỗ của mình thì nhận được điện thoại của Chu Tổng biên, bảo rằng các cô lập tức đến phòng họp. Đồng Yên nhìn thoáng qua ngăn kéo, mím môi rồi đi về phía thang máy.

“Aizz! Cô lại cùng Lăng tổng cãi nhau à? Làm sao mà mới tới trưa tâm trạng đã chán nản, mệt mỏi rồi vậy?” Trong khi chờ thang máy, Thiến Thiến cúi đầu nói nhỏ bên tai cô.