Chương 191: Từ thị Gia tộc

Hứa Tăng Thọ thì Dương Thu Trì không biết, nhưng Từ Đạt thì có chút ấn tượng. Tuy nhiên, cái mà hắn biết về Từ Đạt chẳng qua là có được phần lớn từ việc đọc tiểu thuyết của Kim Dung, và đại bộ phận trong số đó đều là hư cấu. Do đó, hắn không biết rõ người có thể trở thành kẻ đối đầu của mình là kẻ như thế nào.

Kim sư gia nói tiếp: “Trong chiến dịch Tĩnh nạn, Hứa Tăng Thọ tuy ở kinh thành với Kiến Văn, nhưng lại nghĩ kế truyền hết thông tinh về tình hình của Kiến Văn cho hoàng thượng hay, lập biết bao nhiêu công lao hãn mã trong việc hoàng thượng công đánh vào kinh thành. Điều rất tiếc chính là, khi Kiến Văn sắp bị phá ở Nam Kinh, cuối cùng cũng phát hiện Từ Tăng Thọ ngầm giúp hoàng thượng, do đó đã tự thân chém y dưới kiếm.”

“Sau khi hoàng thượng nhập thành, đã ôm di thể của Từ Tăng Thọ khóc ròng, ngay sau đó truy phong ông ta làm Định quốc công, Thụy trung khẩn, để cho con trai ông ta là Từ Cảnh Xương kế thừa tước vị. Từ Cảnh Xương chính là Định quốc công hiện giờ.”

Chuyện này khiến cho Dương Thu Trì nghe mà trợn mắt, thì ra Mễ viên ngoại có chỗ dựa lớn như vậy, hèn gì lão chẳng phô trương thế kia. Tiếp theo đó hắn lại nhớ lại biểu tình của La thiên hộ, lão hồ ly này thân là thiên hộ của cẩm y vệ, đối với những nhân vật lớn trong khu vực quản hạt của mình nhất định là biết rõ như trong lòng bàn tay, do đó đương nhiên biết Mễ viên ngoại có chỗ dựa vững chắc như thế nào, lão chẳng thể nào chọc được ra sao, vừa may bản thân hắn ngu ngơ đút đầu vào, khoái lạc vì có người đưa đầu chịu thay, nhưng vẫn cố ý làm ra vẻ không biết!

Kim sư gia lại nhỏ giọng nói tiếp: ‘Rất may là Từ hoàng hậu đã bệnh mất từ năm Vĩnh Lạc thứ năm, thế lực của Từ gia đã không còn như trước, nhưng vẫn không thể xem thường.”

Dương Thu Trì nghe xong, hơi thở phào nhẹ người, hiện giờ còn chưa rõ chỗ dựa của Mễ viên ngoại là Định quốc công Từ Cảnh Xương có biết lão nuốt trọn lương chẩn tai, phiến động dân đói cướp lương bạo loạn. Nếu như mà biết rồi, chẳng hiểu nên xử lý như thế nào. Bất quá, bản thân đã lôi Mễ viên ngoại ra rồi, không cần biết xử lý như thế nào, cái chỗ dựa này nhất định sẽ không cảm kích hắn, thậm chí còn gửi cho hắn đôi giày nhỏ mang chơi. Làm thế nào bây giờ?

Tống Vân Nhi cũng cả kinh ngẩn người, những điều khác thì nàng không biết, riêng Từ hoàng hậu thì nàng biết rõ chẳng phải là có công đoạt lại hoàng vị của Minh thành tổ không thôi. Từ hoàng hậu đọc nhiều thi thư, tự thân soạn ra hai mươi thiên “nội huấn” mà nữ tử ở Minh triều tất phải đọc, rồi soạn ra một bộ “Khuyến thiện thư” ban hành trong thiên hạ.

Ngoài ra, Từ thị còn soạn tả phần tự ngôn của kinh thư “Mộng thấy Phật nói đệ nhất hệ có đại công đức kinh”, chẳng những ban hành khắp thiên hạ, hơn nữa còn nhanh chóng nhập vào Tạng, bị liệt vào một trong những loại Phật kinh, thiên hạ tăng ni thiện nam tín nữ không ai là không tụng niệm. Kinh này cho đến thời Thanh năm Càn Long thứ ba mươi mới chính thức bị liệt vào loại “Ngụy kinh”, từ đó bài trừ ra khỏi điển tàng kinh Phật.

Vì thế, Minh thành tổ đối với vị hoàng hậu này kính ái vô cùng, cho nên vào năm Vĩnh Lạc thứ năm, tức là trước khi Dương Thu Trì xuyên việt đến Minh triều hai năm, Từ hoàng hậu bệnh chết, Minh thành tổ Chu Lệ vô cùng thương sót, cho lập bia tưởng niệm, đưa vào Đại trai vu linh cốc, ba cho hai chữ Thiên hi, nghe quần thần tế trí, hưởng lộc quanh năm. Và từ đó ông ta không lập ai làm hoàng hậu nữa.