Chương 195: Hàn Tín xuất binh.

Bên sông Tế, Trương Thuyết đang cùng Bành Việt tuần tra bãi đất vừa mới khai hoang.

Đối với Trương Thuyết mới nhậm chức Tướng quốc này, Lương Vương Bành Việt rất vừa lòng, thật tốt, đó là một người tài ba, nhậm chức không đến ba tháng, khiến cho tình hình trị an nước Lương chuyển biến rất tốt đẹp. Trương Thuyết đã bắt giữ rất nhiều người, khiến cho bọn sơn tặc đạo phỉ cướp bóc khắp nơi ở các quận, các huyện trên cơ bản trốn mất tăm mất dạng.

Trị an được tốt dân chúng mới có thể an cư lạc nghiệp.

Theo công văn trình báo lên của các quan ở các quận, huyện, nguyên bản các quận, huyện bình thường vẫn hay xảy ra hiện tượng dân chúng đi lánh nạn, hiện tại hầu như đã không còn nữa. Nói cách khác, vấn đề dân số nước Lương giảm dần cơ bản đã được ngăn chặn, hiện tại, Trương Thuyết đã phái ra mấy trăm viên quan đến các quận, các huyện để thống kê nhân khẩu ở từng hộ gia đình.

Bành Việt không ngốc, hắn đương nhiên biết nhân khẩu mới là căn cơ của đất nước!

Lúc này cũng không phải giống với lúc mới bắt đầu khởi binh, khi đó thiên hạ là thiên hạ của đế quốc Đại Tần, chẳng qua Bành Việt hắn cũng chỉ là phản tặc, bốn phía giết chóc, khắp nơi tàn phá cũng không ngại; nhưng bây giờ cũng không phải như những năm trước lúc Hán Sở tranh hùng, khi đó, hơn phân nửa nước Lương là của Hạng Võ, đốt nhà bắt người cướp của cũng là vì tấn công Hạng Võ.

Nhưng hiện tại, nước Lương là của Bành Việt hắn, dân chúng nước Lương là con dân của Bành Việt hắn, lẽ nào lại có thể để bọn đạo tặc ở nước Lương hoành hành ngang ngược, như vậy không phải làm tuyệt đường của chính mình sao? Cho nên, khi Trương Thuyết đề xuất phải chỉnh đốn trị an nước Lương, Bành Việt liền hết sức tán thành, ngay cả Thượng Tướng Quân Lưu Khấu đến cáo trạng cũng bị hắn nghiêm khắc mắng cho một trận.

Vì muốn cho Trương Thuyết chỉnh đốn trị an được thuận lợi, Bành Việt đã đem ngay cả viên tướng trẻ dũng mãnh thiện chiến nhất trong quân Lương phái đến dưới quyền Trương Thuyết, đảm nhiệm hộ quân Giáo Úy.

Sau khi trị an chuyển biến tốt đẹp, Trương Thuyết liền bắt đầu tổ chức dân chúng khai khẩn đất hoang.

Chỗ nước sông vùng trung du nước Lương, khắp nơi đường sông ngang dọc, đồng ruộng ngàn dặm, gần như là có mọi thứ, hơn nữa trừ lúc mùa lũ nước sông lên xuống, gần như hàng năm đều là mùa thu hoạch lớn. Cho nên từ xưa đến nay, vùng này vẫn là vùng đất Trung Nguyên giàu có và đông đúc nhất, cũng là nơi có người ở dày đặc nhất, gần như có thể nói Trung Nguyên là cái nôi của văn minh.

Tần diệt sáu nước, vùng đất Trung Nguyên cơ bản không bị tổn hại nhiều lắm.

Trên thực tế, khi Tần càn quét nước Ngụy sau mười năm chiếm giữ, vùng đất Trung Nguyên dân cư tăng lên rất nhiều.

Vùng đất Trung Nguyên chính thức gặp họa khi Trần Thắng, Ngô Quảng bạo loạn, sau này sách sử ghi lại, vẫn cho rằng trận bạo loạn này rêu rao là vì khởi nghĩa, nhưng trên thực tế, từ đầu đến cuối rõ ràng là bạo dân nổi loạn.

Tần diệt Ngụy, có hùng mạnh, chặt chẽ cẩn thận, có các nước làm hậu thuẫn, bởi vậy có thể tiếp quản đất Ngụy thật tốt, khiến đất Ngụy nhanh chóng đi vào nề nếp. Nhưng sau khi Trần Thắng, Ngô Quảng hai tên côn đồ này cướp lấy đất Ngụy, lại chỉ một mặt phá hư, phá hư, lại phá hư, kết quả đã đem vùng đất Trung Nguyên phồn hoa giàu có và đông đúc trở nên chướng khí mù mịt, dân chúng lầm than.

Từ nay về sau, Sở Hán tranh chấp, phe chủ chiến lại ở đất Ngụy, trước sau tám năm lại hỗn chiến, toàn bộ nhân khẩu Trung Nguyên phần lớn giảm bớt, phần nhiều đất đai nông thôn bị bỏ hoang, vùng Trung Nguyên vốn là dân cư đông đúc nhanh chóng trở thành vùng đất không người.

Cho nên, sau khi Trương Thuyết bước đầu chỉnh đốn trị an tốt lên, liền lập tức tổ chức dân chúng khai khẩn đất hoang, trước mắt mùa đông sẽ bắt đầu, nếu tính toán đúng thời gian khai hoang được mảnh đất lớn, thì mùa hè sang năm lúa mì có thể thu gặt. Sau khi thu hoạch vụ chiêm lần đầu tiên, nạn đói ở nước Lương trên cơ bản đã có thể giải quyết, dân chúng cũng không còn dùng rau dại đỡ đói .

Trương Thuyết vừa đi vừa nói với Bành Việt:

– Đại vương người xem, một mảnh đất ven sông này ít nhất cũng có hơn một ngàn khoảnh rộng (một khoảnh bằng 6,667 hecta), tuy đã hoang vu nhiều năm, nhưng hàng năm sau khi bị nước sông bao phủ, cho nên độ phì nhiêu cũng đủ, nếu tất cả đều trồng lúa mì, vào năm tới trước khi nước lũ tràn về, ít nhất có thể thu hoạch một trăm ngàn thạch lúa mì!

Một ngàn khoảnh chính là một trăm ngàn mẫu, một thạch là 120 cân Tần, ước chừng tương đương 60 cân đời sau.

Nói cách khác, thời đại Tần Hán một mẫu lúa mì chỉ cho được có 60 cân, chắc chắn là rất thấp .

Tuy nhiên Bành Việt nghe xong lại phi thường thỏa mãn, vô cùng vui vẻ bất ngờ nói:

– Tướng quốc, ngươi nói, chỉ một mảnh đất ven sông này, đến mùa hè sang năm có thể thu hoạch được một trăm ngàn thạch lương thực?

Trương Thuyết nói:

– Chỉ cần có đủ lúa giống, sẽ không thành vấn đề.

Chỗ Trung Nguyên nước Lương, địa thế bằng phẳng, đất đai màu mỡ, diện tích trồng trọt cực kỳ rộng lớn, nếu có đủ người lao động, đừng nói hơn một ngàn khoảnh, nếu như khai khẩn một trăm ngàn khoảnh ruộng tốt đều không thành vấn đề. Trương Thuyết cũng có gan nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy cũng bởi vì đất đai nước Lương còn tiềm ẩn tiềm năng quý giá, chỉ cần sửa sang một chút có thể được mùa ngũ cốc!

– Giống lúa không là vấn đề.

Bành Việt khoát tay áo, có chút hưng phấn nói:

– Tề vương là người nói tín nghĩa, hắn nói sẽ cho chúng ta mượn năm nghìn giạ lúa giống, nhất định sẽ cho mượn!

Đối với nhân phẩm Hàn Tín , Bành Việt vẫn là tin được, nhưng mà người này thu lợi tức cũng quá nặng, chỉ mượn năm nghìn giạ, phải trả lại hai mươi nghìn giạ, thực là kẻ quá mức xấu xa.

Quân thần hai người đang lúc cao hứng, hộ quân Giáo Úy Thân Đồ Gia bỗng nhiên vội vàng tiến lên, hai tay cầm một phong thư đưa tới trước mặt Bành Việt, cung kính nói:

– Đại vương, Thượng Tướng Quân cấp báo!

Bành Việt tiếp nhận thư, vội vàng xem xong lập tức thay đổi sắc mặt.

Trương Thuyết nói:

– Đại vương, có phải bên kia bến Bạch Mã xảy ra biến cố ?

Bành Việt không nói gì, đem thư đưa cho Trương Thuyết. Trương Thuyết xem xong thư, thấy thật khó có thể tin nói:

– Ít nhất hai mươi nghìn kỵ binh? ! Nước Triệu khi nào thì thành lập được một đội kỵ binh khổng lồ như vậy? !

– Không phải quân Triệu.

Bành Việt khoát tay áo, trầm giọng nói:

– Là quân Sở!

– A, quân Sở? !

Trương Thuyết nhíu mày, thấp giọng nói:

– Là quân Sở ở Cửu Nguyên lẻn đến?

Bành Việt gật đầu, bùi ngùi nói:

– Không nghĩ tới, thật sự là không nghĩ tới mà, thằng nhỏ Hạng Trang dư nghiệt quân Sở đã không bị người Hồ ở Cửu Nguyên tiêu diệt, trái lại không ngờ còn thâu tóm người Hồ ở Cửu Nguyên. Lúc này mới nửa năm thời gian, không ngờ lại lập được một đội kỵ binh khổng lồ như vậy! Lợi hại, lợi hại chưa!

– Đại vương, vậy phải làm sao bây giờ mới tốt?

Trương Thuyết nói.

Từ lúc mấy tháng trước, Hán Vương đã ra lệnh, nói là một khi dư nghiệt quân Sở Hạng Trang kéo xuống Trung Nguyên, lệnh cho quân Lương bất kể như thế nào cũng không thể cho bọn họ đi qua. Hiển nhiên, Hán Vương sớm đã biết tàn quân quân Sở Hạng Trang cũng không bị người Hồ thâu tóm, cũng biết quân Sở sớm hay muộn sẽ rời khỏi Cửu Nguyên kéo xuống Giang Đông, cho nên mới hạ lệnh trước.

Nếu Hán Vương không ra lệnh, Lương vương có thể giả vờ câm điếc, tùy ý quân Sở đi qua.

Nhưng hiện tại, Hán Vương đã báo trước, Lương vương nếu cương quyết mặc kệ, vậy không thể không nói, ít nhất cũng bị Hán Vương hiềm nghi, thiên hạ hiện nay, tuy nói các vương cùng tồn tại, nhưng không ai biết, Hán Vương mới là đứng đầu trong các vương, nói cho cùng, mặc kệ là Tề vương hay là Lương vương, đều vẫn là do Hán Vương sắc phong.

Bành Việt trầm ngâm một lát sau nói:

– Tức khắc cho người phi ngựa hướng về phía Tề vương cầu viện!

Trương Thuyết yên lặng gật đầu, hành động này của Bành Việt không thể nghi ngờ là rất sáng suốt, nếu nói về uy danh, các vương trong thiên hạ, không người nào có thể qua Hán Vương, nói về vũ lực, lại lấy Tề vương thiện chiến nhất! Cho nên, nếu Tề vương xuất binh, thì Lương vương không ngại đi theo xuất binh, nếu Tề vương thật chẳng quan tâm, Lương vương cũng có thể bỏ mặc.

Ngày hôm sau, Bành Việt phái người phi ngựa vượt sáu trăm dặm chạy tới Lâm Truy. Hàn Tín được tin tức, lúc này triệu tập Thượng Tướng Quân Tào Tham, Tướng quốc Vương Lăng cùng với phó tướng Lâu Kính đi đến cung Tề vương nghị sự.

Truyền đọc hết thư tín Lương vương đưa tới cầu cứu, Hàn Tín nói:

– Các vị, ai cũng nói đi.

Thượng Tướng Quân Tào Tham không cần nghĩ ngợi nói:

– Từ lúc mấy tháng trước, Hán Vương đã từng ra lệnh, một khi phát hiện Hạng Trang tàn quân quân Sở ồ ạt kéo xuống phía nam thì Đại vương bất kể như thế nào cũng phải xuất binh chặn đánh. Hán Vương đứng đầu trong các vương, Đại vương nên tuân theo hiệu lệnh làm việc, bởi vậy, thần nghĩ Đại vương nên xuất binh.

Phó tướng Lâu Kính sâu kín nói:

– Nhưng vấn đề là, tin Lương vương cầu viện cũng cần nói, sau khi dư nghiệt quân Sở Hạng Trang thâu tóm người Hồ ở Cửu Nguyên, đã biến thành một đội kỵ binh, mà quân đội đại Tề ta phần nhiều lại là bộ binh, hai chân làm sao có khả năng chạy bằng bốn chân, như vậy dựa vào cái gì mới có thể đánh bại quân Sở?

Tướng quốc Vương Lăng nói:

– Lực lượng kỵ binh đương nhiên mạnh mẽ, nhưng đối với chúng ta cũng không thể không có khả năng đánh bại được quân Sở, chỉ cần quân ta và quân Lương liên kết, lấy nơi nước sông hiểm yếu ngăn chặn, đem thằng nhóc Hạng Trang dư nghiệt quân Sở cản lại ở phía bắc bờ sông, làm cho hắn không xuống được Giang Đông và Hạng Đà, quan quân Hạng Võ và tàn quân quân Sở làm sao có thể hội hợp.

Lâu Kính nói:

– Nước sông kéo dài hơn ngàn dặm, ngăn đón, chỉ sợ là ngăn không được?

– Cũng không hẳn vậy.

Tào Tham nói:

– Chỉ cần dọc theo bờ sông phía nam dựng nhiều chòi canh, một khi phát hiện quân Sở có qua sông hoặc là dấu hiệu dựng cầu nổi, lập tức đốt lửa cảnh báo, quân Sở dù có mấy mươi nghìn kỵ binh thì đã làm sao?

Lâu Kính khẽ mỉm cười, không hề tranh chấp, hắn đã biểu lộ thái độ chính mình, Tào Tham, Vương Lăng cũng đồng thời biểu lộ thái độ của bọn họ, về phần cuối cùng, xem Hàn Tín quyết định như thế nào.

Hàn Tín trầm ngâm một lát rồi nói:

– Tướng quốc để lại người phụ giúp thái tử trông coi việc nước, Thượng Tướng Quân và phó tướng cùng quả nhân xuất binh, cùng đi Lương vương hợp đánh quân Sở!

Ngừng một chút, Hàn Tín lại nói,:

– Lại cho sứ giả đi tới Hàm Đan, giục Quán Cao, Triệu Ngọ theo phía sau tập kích Hạng Trang tàn quân quân Sở, không được sai sót!

Bến Bạch Mã, cũng chính là bến con ngựa trắng.

Nửa tháng trước, quân Sở ào ạt tiến vào trú ở bến Bạch Mã, liền bắt đầu đốn cây làm thuyền, đồng thời dựng cầu nổi.

Tuy rằng nước sông mùa đông sẽ bước vào thời kỳ đóng băng, nhưng băng tầng quá mỏng, người đi đường đi ở trên còn có thể rơi vào hố băng nguy hiểm, kỵ binh qua sông càng nguy hiểm hơn, một khi xuất hiện diện tích lớn băng tầng sụp đổ, hậu quả thật khó lường.

Đáng mừng chính là, nước sông phổ biến không sâu, bởi vậy dựng cầu nổi không quá khó khăn, trải qua nửa tháng cố gắng, cầu nổi đã kéo dài tới giữa sông, chỉ còn khoảng chừng mười nghìn là có thể đến bờ sông phía nam! Tuy nhiên, vấn đề là cho đến hiện giờ Bành Việt cũng không trả lời là có thể cho qua hay không.

Nếu Bành Việt nhất định không chịu cho qua, chẳng lẽ chỉ còn cách đánh nhau với quân Lương.

Dù sao, quân Sở không có khả năng đóng quân tiếp tục ở bến Bạch Mã, tuy nói lương thực để ăn cũng còn đủ chống đỡ hơn nửa năm, bờ bắc bên sông cũng có đồng cỏ rộng lớn và nguồn nước, quân Sở có gần một trăm ngàn con chiến mã, ngựa thồ căn bản không lo thiếu thốn cỏ khô, nhưng Hạng Trang vẫn hy vọng có thể mau chóng trở lại Giang Đông, càng sớm càng tốt chủ trì cục diện của Đại Sở.

PS: vài lời với độc giả, có rất nhiều độc giả lớn tuổi tranh cãi một vấn đề đó là phải bảo đảm vấn đề thức ăn cho chiến mã.! Có cái quan điểm, cũng không biết là từ khi nào thì bắt đầu lưu hành, đều cho rằng chiến mã là rất quý, ngoại trừ ăn thức ăn sạch, cũng chỉ có thể ăn riêng cỏ nuôi súc vật, nếu không sẽ tiêu chảy… Ông trời ạ, giả như, năm đó kỵ binh Mông cổ lấy cái gì theo Mạc Bắc đánh tới Đại Lý, lại lấy cái gì theo Triều Tiên đánh tới Ai Cập? Chẳng lẽ toàn bộ đại lục Âu Á đều đủ loại cỏ nuôi súc vật? Hoặc là, đại quân Mông cổ khi xuất chinh đều cho quân lính mang theo mấy trăm nghìn thậm chí hơn triệu xe ngựa cỏ khô đủ dùng một năm? Đương nhiên là không có khả năng đó rồi?

Trên thực tế, ngựa chân thấp của Mông cổ có khả năng thích ứng với hoàn cảnh rất tốt, giống như ở phía nam nuôi dưỡng con la vậy, tùy tiện ăn chút cây cỏ bên ngoài đều có thể no bụng, thậm chí, con ngựa mẹ còn có thể cung cấp lượng lớn sữa, mà sữa ngựa rất nhiều, do đó kỵ binh Mông cổ mới có thể đánh đâu thắng đó; không ngoài nguyên nhân trọng yếu đó!

Đương nhiên, ngựa chân thấp của Mông cổ có lại năng lực thích ứng như thế, sau khi trải qua lặn lội đường xa hoặc là sau khi chiến đấu cao độ, thật sự là phải được ăn cỏ sạch, giống như phía nam nuôi dưỡng con la, trên lưng đeo bốn năm trăm cân bó củi, sau khi đi mấy chục dặm đường trở về phải cho nó uống nửa cân rượu Thiệu Hưng tẩm bổ, nếu không, nó sẽ không chịu đựng nổi. ! .