Chương 195: Nguyệt Đán Bình(2)

Nếu Đổng Phi quyết định muốn đặt tư thái cao một chút, dứt khoát đem tất cả hành động đặt vào dưới mí mắt của họ. Dẹp hoa viên, thành lập diễn võ trường. Đám người Đường Chu không phải không từng khuyên can Đổng Phi, nhưng then chốt ở chỗ, nhiều ánh mắt như vậy nhìn chăm chú vào ngươi, ngươi có bí mật gì đáng nói sao? Được thôi, nếu mọi người nguyện ý quan tâm, ta sẽ cho các ngươi nhìn.

Ở trong đại trạch môn thao luyện nhân mã, bao gồm ngày hôm nay ra ngoài, Đổng Phi chưa hề nghĩ tới muốn khép mình hành sự.

Cự Ma Sĩ người nào cũng như lang như hổ, khiến người đi đường từ xa thấy đã lập tức né tránh qua một bên. Tào Tháo rất bất đắc dĩ, nghĩ trước đây hắn đảm nhiệm bắc đô úy Lạc Dương, kiêng kị nhất chính là loại hoành hành trên phố này, không nghĩ tới ngày hôm nay lại phải tham dự vào trong đó.

– Mạnh Đức huynh, ngày hôm nay sao trên đường nhiều văn nhân sĩ tử thế nhỉ?

Tào Tháo tỉnh táo lại, vội trả lời:

– À, hôm nay là ngày Hứa Tử Tương Nguyệt đán bình. Vì vậy sĩ tử các nơi đều tập hợp tại Lạc Dương, cầu được Hứa Tử Tương kim khẩu bình phẩm. Phi công tử, có hứng thú cũng tham gia Nguyệt đán bình này hay không?

*Nguyệt đán bình: Hứa Thiệu, đời nhà Hán, mỗi tháng hay phê bình các nhân vật trong làng xóm. Về sau, gọi sự phê bình, chỉ trích là nguyệt đán bình.

Đổng Phi chau mày:

– Hứa Thiệu đó không phải là người Nam Dương sao? Sao lại chạy tới Lạc Dương!

Trong Bình Thư từng đề cập tới người này.

Nghĩ trước đây Đổng Phi cảm thấy người này hẳn là thuộc về loại ẩn sĩ rất giỏi. Nhưng ở thời đại này, Đổng Phi mới biết Hứa Tử Tương này cũng không phải thứ tốt gì. Nói trắng ra, người đó chính là loại tiểu nhân dối trá treo đầu dê bán thịt chó.

Có điều Nguyệt đán bình của hắn đích thật là rất có danh tiếng, cũng rất có quyền uy.

Nếu như có thể được hắn bình phẩm, thậm chí càng hữu dụng hơn đạt được các loại công danh như hiếu liêm, mậu tài.

Đổng Phi cũng không muốn hư danh gì hết. Nhưng lại nghĩ, cảm thấy xem một chút cũng không có gì sai lầm. Dù sao Nguyệt đán bình này vào lúc đó vẫn là một việc khó lường.

Tào Tháo cười nói:

– Hứa Thiệu người này. .. Ha ha, cũng là một tên nhát gan sợ phiền phức. Nam Dương binh họa, hắn là người trốn đi đầu tiên. Sau đó chạy tới Lạc Dương, tiếp tục đại nghiệp Nguyệt đán bình của hắn. Hôm nay, thanh danh trái lại càng lúc càng thịnh.

– Hình như Mạnh Đức huynh không có hảo cảm với người này lắm nhỉ!

Tào Tháo cười lạnh:

– Cho tới bây giờ ta chưa hề có hảo cảm với hắn. Lúc trước nếu không phải muốn dựa vào bình phẩm của hắn trở về Lạc Dương, ta thậm chí xem thường đến tìm hắn. Tên đó còn kênh kiệu với ta. Ta đặt bảo kiếm lên bàn, hắn liền bình ta làm một năng thần trị thế, loạn thế kiêu hùng. Kiêu hùng hay không thì không có gì. Đời này nguyện vọng lớn nhất của ta chính là có thể như Quan Quân hầu Hoắc Phiêu Kị vậy, khai cương khoách thổ cho Đại Hán ta, da ngựa bọc thây, đó không phải là một việc vui của đời người sao?

Đổng Phi không khỏi trầm mặc. . .

Đây, thật là Tào Tháo kiêu hùng trong Bình Thư đó sao?

– Mạnh Đức huynh, ngươi nhất định có thể làm được!

Đổng Phi chỉ nói phân nửa. Nửa câu phía sau lại là: chỉ cần giang sơn Đại Hán này không loạn, ngươi nhất định là năng thần trị thế.

Bầu không khí hình như đột nhiên trở nên áp lực.

Tào Tháo thở dài, không tiếp đề tài này của Đổng Phi nữa.

Đoàn người từ Nghênh Xuân môn chuyển sang con đường trên Chính Dương môn, xa xa đã thấy cửa của một trạch viện, có rất nhiều sĩ tử đang đợi ở đó.

Đại môn đóng chặt, bên ngoài tiếng người ầm ĩ. Nhưng không có ai chạy tới gõ cửa.

– Đứng hết ở bên ngoài làm gì vậy?

Tào Tháo cười nói:

– Không có gì, đây cũng là mấy trò giả vờ thần bí của lão Hứa Thiệu. Nói là một tháng chỉ có tam bình, ai có thể vào đại môn thì sẽ bình cho người đó. Trước kia Bản Sơ cũng tới tham gia, còn tắm rửa thay y phục, đặc biệt long trọng. Qua đó gõ cửa, đại môn liền mở ra. . . Kỳ thật, cũng chỉ là nịnh nọt mà thôi, giả bộ thế ngoại cao nhân cái quái gì chứ.

Thoạt nhìn, Tào Tháo có ấn tượng rất xấu với Hứa Thiệu này.

Đổng Phi ngồi trên lưng ngựa, cười hỏi:

– Vậy lần trước Mạnh Đức huynh làm sao vài đại môn được?

– Ta à?

Tào Tháo cười thần bí:

– Việc này không được nói, không được nói!

Nhìn nụ cười trên mặt hắn, Đổng Phi có thể đoán ra, tên này nhất định dùng chiêu số không chính đạo gì rồi. Chẳng qua hãm hại lừa gạt, về phần đi vào thế nào, Tào Tháo không muốn nói, Đổng Phi cũng lười đi hỏi, hăng hái bừng bừng mà đứng nhìn.

Đợi nửa ngày, cũng không thấy người nào đi vào.

Đổng Phi có vẻ không nhịn được:

– Người nào cũng như tên ngốc đứng ở cửa làm quái gì? Nếu là ta, sẽ đi qua đạp một cái văng đại môn. Không phải được rồi sao?

Thanh âm hơi lớn, bị sĩ tử xung quanh nghe được.

Lập tức một đám người đứng ra lớn tiếng chỉ trích, nói cái gì Đổng Phi không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, trái với lễ của tổ tiên.

Ngay từ đầu, Đổng Phi đã lười đi để ý tới đám người đó.

Mọi người đều không dễ dàng, đứng giữa trời ở cửa mà không ai đi gõ đại môn, trong lòng nghẹn một bụng tức. Cũng khó tránh. Nhưng những người này lại không bỏ qua, cứ chửi ầm lên.

Đừng thấy những người này tay trói gà không chặt, nhưng khi mắng người quả thật là trăm kiểu đủ điều.

Có người nói, văn nhân khốn nạn nhất là sự chanh chua của hắn, mắng chửi người không mang theo lời thô tục, nhưng câu nào cũng liên hệ với 18 đời tổ tông của ngươi.

Tính tình Đổng Phi thế nào. Ngay từ đầu đã cảm thấy không thú vị, nhưng dần dần mặt đã sụ lại.

Về phần Sa Ma Kha và Điển Vi, có vẻ nghe không rõ lời mắng chửi của đám người đọc sách chi, hồ, giả, dã, nói có sách, mách có chứng này.

Tuy nhiên thấy sắc mặt Đổng Phi tỏ vẻ khó chịu, hai người này cũng có chút tức giận. Rất rõ ràng, những người này đang tiến hành công kích nhân thân!

– Tây Bình, đừng xung động!

Hai người trò chuyện suốt đường, đôi bên cũng xem như đã quen biết. Tào Tháo thẳng thắn gọi tự của Đổng Phi, để biểu thị thân thiết.

– Không phải là mắng ngươi, ngươi tự nhiên sẽ không xung động.

– Tây Bình, nếu như nơi này là Nam Dương, ngươi làm gì cũng được. Nhưng đây là Lạc Dương, trong số những người này có có không ít xuất thân trường thái học. Mà Hứa Thiệu lại rất được hoàng thượng ưu ái, nếu ngươi gây chuyện thị phi. Đám người này nhất định sẽ không tha cho ngươi đâu.

– Họ ta cho ta? Con mẹ nó ta có thể bỏ qua cho họ, xem như họ có phước mấy đời rồi.

Đổng Phi giận tím mặt. Mã tiên chỉ vào đại môn đóng chặt phía xa:

– Đám hủ nho các ngươi, bị một kẻ tiểu nhân xảo trá lừa như kẻ ngốc đứng ở đây. Ta hảo tâm đề tỉnh cho các ngươi một con đường, các ngươi không cám ơn thì thôi, còn quay trở lại mắng ta? Mắng ta cũng cho qua, lại còn dám mắng người nhà của ta? Sách thánh hiền của các ngươi, lẽ nào đều đọc trong bụng chó hết rồi sao?

Tiếng rống giận này như cự lôi, khiến trước cửa nhất thời an tĩnh lại.

Chỉ để ý đến chửi người ta sướng cả miệng, nhưng lại quên lịch sự. . .

Đổng Phi vừa giận dữ, các Cự Ma Sĩ xung quanh đồng thời rít gào lên. Chiến mã liên tục hí lên, đao thương giơ cao, dưới ánh mặt trời lóe ra hàn quang.

Sa Ma Kha tháo xuống Thiết Tật Lê Cốt Đóa, nện xuống đất một cái:

– Tên khốn khiếp nào mắng nhị ca của ta, đứng ra cho ta!

Đứng ra?

Lúc này đứng ra, đó mới gọi là ngốc!

Nhìn tư thế của đám người này, rõ ràng là thẹn quá thành giận. Nếu bị họ chém đầu, vậy tuyệt đối là cực kỳ không có lời.

Nhưng cũng không phải không có người gan to, nói với giọng run run:

– Bọn ngươi là thô bỉ vũ phu, biết cái gì là đạo thánh hiền? Có gan thì ngươi qua đập đại môn, chúng ta sẽ nhận lỗi với ngươi. Cũng không xem nơi đây là đâu, cho phép đám bỉ phu các ngươi dương oai sao? Bên trong cánh cửa đó là Hứa tiên sinh, là người ngay cả hoàng thượng cũng kính trọng, há có thể tha cho ngươi vô lễ?

– Nếu như ta đập đại môn, ta cũng không cần các ngươi nhận lỗi, lăn ra đây đưa đầu chó của các ngươi lên, có dám không?

Đổng Phi nổi giận gầm lên, bốn phía lặng ngắt như tờ.

– Ngươi dám đập, ta sẽ đem cái đầu này cho ngươi!

Cũng không biết là người nào ở trong đám người la lên, lập tức làm cho chúng thư sinh la lên theo.

Đùa à, một tên bỉ phu, dựa vào cái gì quát tháo bọn ta? Chúng ta đều là người đọc sách thánh hiền, biết đạo lý.

Tào Tháo cũng đã nhìn ra, Đổng Phi điên thật rồi.

– Tây Bình, đừng xung động!

Còn chưa nói xong liền nghe Đổng Phi gầm lên:

– Cự Ma Sĩ, đập đại môn kia cho ta. Ta cũng muốn xem, tiểu nhân dối trá treo đầu dê bán thịt chó kia có bản lĩnh gĩ.

Đổng Thiết và Thành Lễ là nhân vật xưa nay Đổng Phi nói gì nghe đó. Nghe vậy hai người lập tức quát to một tiếng, dẫn theo Cự Ma Sĩ dục ngựa nhằm phía đại môn nhà Hứa Thiệu.

Các sĩ tử nào từng thấy qua nhân vật ngang ngược như vậy, dám trong phố xá sầm uất này, trước mắt bao người đi đập đại môn của Hứa Thiệu?

Không chờ bọn hắn có phản ứng, liền nghe rầm một tiếng.

Đại môn đó rất chắc, nhưng sao chống lại lực đập của Cự Ma Sĩ. Hai ba cái, đại môn màu son to tướng ầm ầm đổ xuống.

Đổng Phi phóng ngựa xông lên bậc thang đại môn, lớn tiếng quát lên:

– Hứa Tử Tương, ba huynh đệ ta hôm nay xin mời ngươi bình phẩm.

Tào Tháo bị hành động cả gan làm loạn này của Đổng Phi làm giật mình!

Trời ạ, trên đời này thật là có người như vậy? Điên lên rồi, xem ra Thiên Vương lão tử cũng không thể khuyên can.

Trốn đi? Hình như có vẻ không có nghĩa khí.

Nếu không đi, nhất định bị một đám sĩ tử mắng chết?

Tào Tháo suy nghĩ một chút, thầm nghĩ: cũng được, ngày hôm nay cứ điên một lần với Đổng mọi rợ đi, dù sao thì đã đến nước này rồi.

Nghĩ tới đây, Tào Tháo dục ngựa cũng đã lên bậc thang, tại cửa hét lớn:

– Tử Tương tiên sinh, chúng tôi đã đến cửa, xin bình một chút đi.